Thần Nam thở phào nhẹ nhỏm, nếu như muốn hắn cúi đầu thi lễ giống như các quan đại thần trong triều thì thật là phiền phức.
Lúc này tiểu bảo chủ đã nhanh chóng biến mất vào hoàng cung , Sở Nguyệt mỉm cười rồi cũng chuyển thân li khai.
Khi Sở Nguyệt tiến vào hậu cung, tiểu bảo chủ đang tựa vào ngực của hoàng hậu, miệng líu lo thật đáng yêu, còn hoàng đế vui vẻ ngồi đối diện.
Sở Nguyệt trước hết thi lễ sau đó ngồi sang một bên. Sở quốc hoàng đế – Sở Hãn rất hoan hỉ khi gặp lại nhi nữ của mình là tiểu bảo chủ Sở Ngọc, ông đặt trọn lòng tin vào đại công chúa Sở Nguyệt và nhị Hoàng tử Sở Văn Phong. Ông thật cao hứng khi đón tiếp đại công chúa hoàn thành nhiệm vụ Tây tuần và cùng tiểu công chúa hồi cung.
Tiểu công chúa thao thao bất tuyệt với hoàng hậu về những kinh hiểm kỳ ngộ mà mình đã trải qua, vừa nghe cô kể những chuyện đó Sở quốc hoàng hậu không ngớt hồi hộp lo lắng.
Sau khi tiểu công chúa hoàn tất câu chuyện, Sở quốc hoàng đế trầm giọng: “Tên Nhân Kiếm đó thật to gan, có tâm đồ bất chính đối với Sở quốc ta. Tuy ta không muốn gây xáo trộn cảnh an bình trên đại lục bao năm qua, kéo lê dân bá tánh vào cảnh binh đao khói lửa, nhưng nhất định phái binh mã chinh thảo Bái Nguyệt quốc.”
Sở Nguyệt lên tiếng : “phụ hoàng bớt giận, không nên vì tức giận nhất thời mà khuấy động can qua. Huống chi Nhân Kiếm ngay cả một nửa điểm tiện nghi cũng không có mà còn bị tổn thất nghiêm trọng, bản thân trọng thương phải bỏ chạy.”
Sở Hãn gật đầu: “hãy ghi món nợ này cho Bái Nguyệt quốc. Trong toàn bộ câu chuyện có liên quan đến tên Thần Nam; Ngọc nhi, con thuyết trình hàm hồ, sự thật là như thế nào?”
Sở Ngọc thay đổi chủ đề: “Phụ hoàng thật tốt, muốn chinh thảo Bái Nguyệt quốc vì hài nhi, hài nhi thật cảm động .”
Sở Hãn nghiêm mặt: “Hừ, con chẳng nói gì xuất cung trốn ra ngoài, con có biết phụ mẫu lo lắng thế nào không? Thử hỏi ta phải trừng phạt con như thế nào đây?”
“A? Con vừa hồi cung đã xin phụ hoàng đừng trách phạt, và người chẳng phải đã đáp ứng rồi mà? Phụ hoàng là vua của một nước, quân vô hí ngôn, nâm bất năng phản hối.” vừa nói, tiểu bảo chủ ôm cổ hoàng hậu nhõng nhẻo: “Mẫu hậu…”
“Được rồi, phụ hoàng chỉ đùa với con thôi, nhưng con phải hứa không được bỏ đi rong nữa, bằng không chính ta cũng không tha thứ cho con.” Mẫu hậu mắng yêu.
“Ha-ha, con biết là mẫu hậu luôn tốt với con.” Vừa nói nàng vừa hôn lên má của hoàng hậu.
“hài tử này…”
Tiểu công chúa chuyển thân đối diện Sở Hãn mỉm cười: “Phụ hoàng hãy xem, con trải qua bao gian nan hiểm vi để tìm liệt hỏa tiên liên cho cha.” Nàng vừa nói vừa mở hộp ngọc, để lộ liệt hỏa tiên liên, trong phòng lập tức lan tỏa mùi thanh hương nhè nhẹ.
Sở Hãn không có ý xử phạt đứa con út này, thấy nàng bình an trở vể, trong lòng vô cùng cao hứng, chỉ cố ý hù dọa mà thôi.
“Đứa con nghịch ngợm này…” Sở Hãn đưa tay véo má đào của nàng. Sau đó ông quay đầu về Sở Nguyệt: “Nguyệt con, có điều gì khác thường ở phía Tây không.”
“Dạ không, chỉ có các tu nhân từ các nước khác tiến vào Lạc Phong Sơn, tìm kiếm Kì Lân. Không có ai cố ý đột nhập vào biên giới Sở quốc.”
“Được lắm. Tuy nhiên Thần thú Kì Lan xuất hiện tại Lạc Phong Sơn là điều bất bình thường, có phải Thánh nhân sắp xuất thế?”
Sở Nguyệt mỉm cười: “Thánh nhân anh minh nhất chẳng phải là phụ hoàng đây sao, người đâu cần tìm kiếm.”
Sở Hãn cười đáp trả: “Nha đầu, miệng mồm không kém đứa em của con. Ta chỉ mong sao quốc thái dân an.”
“Bẩm phụ hoàng, trong chuyến Tây tuần lần này, con phát hiện được kì tài. Công lao là của muội muội, đích thị muội muội phát hiện và giữ chân người này.”
“Oh, là người nào?”
Tiểu công chúa xen vào: “Là một tên bại loại, xú tặc, bất học vô thuật, không biết viết chữ.”
Nhìn dáng vẻ lo lắng của Sở Ngọc, Sở Nguyệt không kềm được bật cười.
Tiểu công chúa mắc cỡ, “Đại tỷ, tỷ không được nói…”
“Ha ha…” Hoàng đế cùng hoàng hậu bật cười. Họ hiếm khi thấy tiểu linh tinh ra dáng xấu hổ như vậy.
Hoàng hậu hỏi: “Nguyệt con, đầu đuôi câu chuyện ra sao?”
Sở Nguyệt: “Sở Ngọc muội trả lời đi?”
Tiểu công chúa nhìn thấy vẻ mặt đầy hi vọng và hiếu kì, mất hết can đảm: “Chị kể đi.”
Sở Nguyệt kể sự tình của Thần Nam từ đầu đến đuôi, lúc đầu nét mặt lộ vẻ giận dữ, sau đó thần sắc lộ vẻ kích động.
Sau khi nghe xong câu chuyện, Sở Hãn nói với Sở Ngọc: “tiểu nha đầu láu lĩnh, không kể hết sự thật. Chiếu theo hành động của hắn, cho dù là tài nhân tái thế hắn cũng đáng chết vạn lần…”
Hoàng hậu tiếp lời: “hắn đích thực là nhân tài hiếm có, có thể sử dụng Hậu Nghệ Cung, đúng là tuyệt thế cao thủ. Tuy nhiên, lời nói và hành động của hắn đáng chết vạn lần.”
Sở Hãn: “Sở Ngọc, con thật sự đã trưởng thành. Trong hoàn cảnh đó, con biết hắn là nhân tài nên đã tha mạng cho hắn ta. Sau này, ta có thể an tâm về con.”
Sở Ngọc chu môi: “Người ta đã lớn rồi chớ bộ, nhưng con vẫn hối hận là đã không giết hắn.”
Sở Hãn do dự: “Tha mạng cho hắn.”
Sở Nguyệt lên tiếng: “Con muốn tha mạng cho hắn, nhân tài như hắn thật khó tìm.”
Hoàng hậu nói: “Điều cần thiết là phải bịt miệng hắn lại, không để hắn nói năng bậy bạ.”
Sở Nguyệt đáp: “Qua ba ngày để ý quan sát, con thấy rằng hắn chẳng phải là kẻ không biết giữ lời, và hắn cũng minh bạch hoàn cảnh của hắn.”
“Thế thì tốt.”
Thần Nam chờ đợi đã nửa ngày, không có bất cứ tin gì, trong lòng bối rối, không biết rằng hắn đã trở về từ Quỷ Môn Quan.
Trong khi hắn lo lắng, một tỳ nữ bước đến bên hắn hỏi nhỏ: “Công tử có phải là Thần Nam?”
“Đúng vậy.”
Tỳ nữ tiếp tục: “Công chúa có lịnh cho mời công tử vào cung, đồng thời bảo rằng công tử bất tất khẩn trương, giả ngốc khi gặp hoàng thượng, ăn nói cần phải cung kính.”
“Được rồi, ta đã nhớ kỹ.”
Nguyên nhân Thần Nam lo lắng là vì hắn đã lăng mạ tiểu công chúa. Hắn sợ hoàng đế bắt tội, sau khi nghe được những lời của tỳ nữ, hắn thở phào nhẹ nhỏm.
Trong nội điện hồng tường hoàng ngõa, điêu lương họa đống, kim bích huy hoàng. Đỉnh cung điện cao vô cùng, tráng quan hùng vĩ.
Sở quốc hoàng đế ngự tại thư phòng. Thần Nam quỳ gối, khấu đầu hành lễ: “Thảo dân kiến giá bệ hạ.”
“Bình thân.”
“Tạ ơn bệ hạ.” Thần Nam cuối đầu cảm tạ, từ từ đứng lên.
Sở Hãn sắc mặt lạnh lẽo: “Nhà ngươi đối với tiểu nữ của ta ngôn hành vô lễ, có phải vậy không?”
Thần Nam hoảng hốt đáp: “Dạ, thảo dân nhất thời hồ đồ.”
Sở Hãn trầm giọng: “Nhà ngươi có biết rằng tội của ngươi đáng chết vạn lần không?”
Thần Nam Mồ hôi lạnh xuất đầy, ướt đẫm nội y.
“Tuy nhiên, đại công chúa xin tội cho ngươi, vì rằng nhà ngươi sống nơi hoang dã, không biết phép tắc, xin tha cho ngươi. Trẫm ban đầu cũng chẳng muốn tha cho ngươi, nhưng Sở Ngọc cũng đứng ra xin tội cho nhà ngươi, cho rằng ngươi là nhân tài, đoái công chuộc tội. Vì những lẽ đó, Trẫm xá tội cho ngươi.”
“Cám tạ bệ hạ đã khoan thứ.”
Sở Hãn giọng nói không còn băng giá, “Ngươi không cần sợ hãi, Trẫm đã xá tội cho ngươi tất sẽ không giết ngươi. Huống chi, Trẫm nghe rằng ngươi là một nhân tài. Nếu sau này ngươi ra sức vì Sở quốc, Trẫm sẽ không đối xử tệ bạc với ngươi.”
“Tạ bệ hạ.”
“Sau này ngươi không cần đa lễ, bất tất phải dùng đại lễ khi ra mắt Trẫm. Bắt đầu từ hôm nay, ngươi sẽ lưu trú tại Sở quốc quốc sĩ viện. Đương nhiên là ẩn quốc sĩ, không được đề cập việc ngươi có thể sử dụng Hậu Nghệ Cung.” Trên mặt Sở Hãn lộ vẻ tiếu ý: “Ha-ha, Sở quốc có được nhân tài như ngươi thật đáng mừng. Chỉ cần ngươi nỗ lực cần cù, Trẫm sẽ thăng quan tiến tước cho ngươi.”
Thần Nam hồ đồ rời khỏi nội điện, quẹt lấy mồ hôi lạnh, thở dài khoan khoái: “Hú họa, tưởng là đi đời rồi, hô….”
Nhưng sau một hồi đi bộ, hắn cân nhắc kỹ một số vấn đề không được hợp lý.
“Mẹ nó, chút nữa là bị lão già gạt. Trước hết lão hồ li tiên đảo loạn hồn phách của ta, sau đó đưa ta “mật ngọt”. Hah, lão hồ ly thật biết dùng nhân chi thuật.”
“Thần Nam công tử đang lầm bầm gì thế?” Sở Nguyệt toàn thân bạch y bay phấp phới, tú lệ tuyệt luân, thanh lịch tự nhiên.
“oh, không có chi, tại hạ chỉ cảm thán hoàng cung nội điện to lớn vô cùng, tại hạ không biết đường ra.”
“Ha ha, hãy theo thiếp, thiếp sẽ đưa công tử rời khỏi đây, đồng thời an bài luôn chỗ ở cho công tử.”
Đối với sự duyên dáng và tài năng của đại công chúa, Thần Nam vô cùng hảo cảm. Sự chiếu cố của nàng phần nào giúp hắn quên đi “ma trảo” của tiểu công chúa.
Ngắm nhìn vẻ đẹp vô song, khuôn mặt yêu kiều của Sở Nguyệt, bất giác hắn lên tiếng: “Đa tạ công chúa điện hạ.”
Sở Nguyệt mỉm cười, đưa hắn rời khỏi nội điện, tiến ra khu vực đại thần cư trú. Cổng lâu khí phái phi phàm, thạch sư uy vũ được đặt hai bên, tại hông bích thượng môn có treo Hồng đề Kim tự bài biển: Kì Sĩ Phủ.
Sở Nguyệt nói: “Kì sĩ phủ tập trung kì nhân dị sĩ, mỗi cá nhân đều có bản lĩnh đặc biệt. Từ nay trở đi, ngươi sẽ ngụ tại nơi này, khởi đầu có thể không am tường, thông thuộc, nhưng từ từ sẽ quen.”
Kì sĩ phủ được chia thành vô số độc lập tiểu viện, không có khí phái, hào hoa như phủ trạch mà ngược lại mỗi tòa tiểu viện như phản chất quy chân, mang sắc thái độc đáo, riêng biệt.
Mọi người trong kì sĩ phủ chỉ mỉm cười gật đầu đáp lễ với Sở Nguyệt, tịnh không thượng tiền thi lễ, cho thấy Sở quốc đối với kì sĩ vô cùng tôn kính.
Tiểu viện của Thần Nam rất u tĩnh, phía Tây vườn trồng đầy tiểu thúy trúc, trúc ảnh yểm ánh gian, hiển xuất nhất trương thạch trác cùng hai ghế đá. Phía Đông là một vườn hoa, điểm xuyết vài khối kì thạch.
Thần Nam hỏi: “Sau này ta ngụ tại nơi này? Ta có cần phải làm gì không?”
Sở Nguyệt mỉm cười: “Công tử tạm thời lưu lại nơi này, vài ngày sau sẽ có người giúp công tử phục hồi công lực. Sau đó ta sẽ tìm người truyền thụ võ công cao thâm cho công tử, tạo điều kiện thuận lợi cho công tử sử dụng Hậu Nghệ Cung.
“Oh.”
“Có điều công tử không nên đi loạn nơi này; thiên vạn bất yếu tiến vào sân viện của người khác.
Thần Nam ngạc nhiên: “Tại sao?”
Sở Nguyệt: “Tại nơi này, có một số người chuyên nghiên cứu độc thuật, trong sân toàn xà trùng, độc thảo, nếu bước vào sẽ ngộ kịch độc; có người nghiên cứu Ma pháp, năng lượng có khả năng phá hủy cả tòa biệt viện; lại có người…”
Thần Nam càng nghe càng thất kinh, nơi đây toàn quái nhân lưu ngụ, căn bản là trụ sở của một tổ chức khủng bố.
Cuối cùng, Sở Nguyệt nói: “Vệ binh nơi này rất ít, mỗi ngày vài kị sĩ thân hoài tuyệt thủ luân lưu tuần thủ, do đó tuyệt đối an toàn.”
Tiễn Sở Nguyệt về, Thần Nam cảm thấy bất an: Cái tên độc vật, hắn có thả xà trùng sang sân của ta? Tên pháp sư điên khùng có ở bên cạnh ta không?