Lỗ thông hơi đục ở một sườn khác, thông với nước trong giếng. Quý Lăng Vi bơm một ít lên thọc tay vô thùng, đầu ngón tay dính nhớp, ngửi ngửi, quả nhiên là mùi kì lạ kia.
Dược liệu, hương liệu, còn có mùi thối.
“Tôi cũng muốn ngửi.” Ngô Hữu Tài thò lại gần.
Quý Lăng Vi nhường vị trí, Ngô Hữu Tài nghiêm túc ngửi mùi nước.
N:”Nước thì có mùi gì được? Thần kinh!
M:”Vẫn nên tránh xa xa ra thôi, rợn gáy vl”
K:”Lão Ngô, thế nào?”
F:”Hm..tươi mát, thơm thơm, lại độc đáo……”
Người chơi nhỏ giọng bàn tán, Quý Lăng Vi đứng đằng sau nhận khăn vải dược đồng đưa, cậu lau tay, sau khi nói cảm ơn, lại hỏi đám người: “Cùng nhau nâng hay sao?”
“Không ổn lắm đâu, để tôi và mấy cậu kia nâng cho.” Ngô Hữu Tài chỉ người chơi thân thể khoẻ mạnh.
Chỉ là nâng cục đá, chẳng phải xuống giếng vớt thi thể, còn có Ngô Hữu Tài tự ra tay, những người kia không phản đối.
Quý Lăng Vi lặng lẽ quan sát, phát hiện Ngô Hữu Tài rất có tiếng nói trong nhóm, chắc do anh là người chơi lâu năm? Tính cách cũng tốt, không ngại truyền thụ kinh nghiệm cho người chân ướt chân ráo vào trò chơi.
Lẻ tẻ vài thành phần ỷ mình từng chơi một hai phó bản, khinh thường Ngô Hữu Tài ra mặt nhưng vẫn im lặng đồng ý, có phải làm đâu? Ngu gì phản đối!
Thay vào đó, bọn họ để ý Quý Lăng Vi hơn, cảm thấy cậu nhất định đang che giấu tin tức mấu chốt, thỉnh thoảng liếc sang bên này một cái.
Quý Lăng Vi liếc đáp trả, hai bên cứ liếc qua liếc lại đến mỏi mắt mới chịu ngừng.
Có một số chuyện không thể nói, từ vụ bái đường, hay vụ chung chăn gối với Đỗ Cảnh Hòa, hoặc lời hứa cùng Đỗ Triển Vinh, đều phải chôn sâu dưới đáy lòng.
“Một, hai, ba –“
Dùng dây thừng buộc chặt vào tảng đá, tất cả đồng loạt dùng sức, cuối cùng vật cản đã được dời đi, mùi vừa lạ vừa nồng lập tức bốc lên miệng giếng, tản ra bốn phía.
Đúng là mùi Quý Lăng Vi từng hít phải, hương liệu trộn lẫn mùi thối của thi thể, giống như mùi chuột chết, mùi cá ương để lâu, vừa thơm vừa thối, cay mắt kinh khủng.
“Huệ____” Quý Lăng Vi chưa ăn gì, dạ dày cuồn cuộn, nôn khan.
Còn những người khác sớm đã phun hết bữa sáng vừa ăn.
“Thi thể thật sự ở dưới đó á, ai đi vớt đây?” Ngô Hữu Tài bóp mũi, đứng cạnh giếng ló đầu nhìn.
Quý Lăng Vi đứng bên cạnh, bị mùi kia xộc thẳng vào mắt mở không nổi, miễn cưỡng ngó vài lần, bên trong đen nhánh, mặt nước cũng đen, không thấy thi thể.
A:”Ai hy sinh xuống vớt đây?”
B:”Thi thể nặng lắm, người xuống phải dùng dây cột lại mới có thể vớt lên.”
C:”Ai xuống?”
E:” Đệt! hư mũi tao rồi bay ơi!”
D:”Còn chưa chắc chắn, trước tiên thả thùng nước thử xem.”
Nhóm người quyết định nối dây thừng với thùng gỗ, đem thả từ từ xuống, xem có đụng trúng thứ gì không. Nhưng mà thùng gỗ múc ngập nước, tiếp tục lặn xuống vẫn bình thường.
“Dưới nước không giống có thi thể, chẳng lẽ do giếng quá sâu?”
Quý Lăng Vi ngồi một bên quan sát quá trình thử nghiệm, dù thế nào cậu cũng không đi vớt xác đâu.
“Nhóc tên là gì?” Quý Lăng Vi hỏi dược đồng.
“Kinh Mặc.” Dược đồng bưng ghế nhỏ cho Quý Lăng Vi.
“Là bút danh trong giới y học à?” Quý Lăng Vi đột nhiên ngửi thấy mùi hương quen thuộc.
“Vâng. Tay trần hứng từng giọt máu tươi, cứu nhân giúp thế không màn hồi đáp.” Dược đồng nói.
Quý Lăng Vi nhìn cậu nhóc một cái, thuận miệng hỏi: “Đá đặt trên đấy bao lâu rồi nhỉ, phòng thuốc vẫn luôn có mình nhóc ở thôi hả?”
“Sau khi sư phụ qua đời, miệng giếng liền bị đậy kín cho đến giờ, mới được năm ngày thôi, ngày thường chỉ có ta ở chỗ này.” Dược đồng mở quầy thuốc, lấy ra mấy viên hương đan, “Cái này thơm lắm, nếu cảm thấy khó chịu thì hít đi.”
“Cảm ơn nhóc.” Quý Lăng Vi nhận hương đan, hai người vừa chạm tay liền tách ra. Bàn tay kia lạnh thấu xương, hoàn toàn không có một chút độ ấm.
Ngày hôm qua, vừa tròn bảy ngày đại thiếu gia qua đời, giếng lại đóng năm ngày. Kì lạ hơn là khi đại thiếu gia chết, hai ngày sau đại phu già liền đi theo, chẳng lẽ lão phát hiện bí mật nào đó, bị diệt khẩu ngay và luôn?
Nhóm người chơi thứ nhất vây quanh dược đồng hỏi mấy vấn đề tương tự Quý Lăng Vi, thấy cậu nhóc bắt đầu khó chịu mới ngừng.
Nhóm người chơi thứ hạ dẫn hạ nhân trong Đỗ phủ tới, dụ người ta xuống nước tìm thi thể thay họ.
Cuối cùng, người bị dụ đành đồng ý, xuống mò tới mò lui, cả người thúi hoắc, mà một cộng tóc cũng không thấy.
Loay hoay một hồi, bầu trời tối thui.
Quý Lăng Vi vội đi ăn cơm, ra khỏi phòng thuốc đột nhiên cảm thấy bản thân đã quên cái gì đó khá quan trọng. Về đến Đông viện, mới sực nhớ tới Đỗ Triển Vinh, cậu ta còn ngồi trong nhà xí à?
– —
Nai: eo ôi! Có người sót vợ kìa!😌😌