Trên gương mặt phủ mây đen trở nên tươi sáng, Cố Dã liền cười mãn nguyện, cũng chính nụ cười ngọt ngào này từng hớp hồn Từ Di Nhiên. Nhận được câu trả lời chắc chắn từ Từ Di Nhiên, Cố Dã nhẹ lòng thỏ thẻ bày tỏ sự vui sướng lúc này: “Bà xã, anh yêu em.”
Từ Di Nhiên không trả lời, trực tiếp chạm môi lên môi anh, Cố Dã hạnh phúc hưởng thụ nụ hôn trong sáng không hề có dục vọng. Còn chưa đến năm giây, Từ Di Nhiên lại tiếp tục giở trò lưu manh, Cố Dã kịch liệt vùng vẫy, khổ sở lăn người né khỏi bàn tay hư hỏng của cô ở giữa hai chân mình.
“A… đừng mà…”
Bị Từ Di Nhiên hành hạ cả nửa ngày trời, Cố Dã ngủ một giấc chợt giật mình thức dậy, xem đồng hồ đã qua bảy giờ tối, đoán chắc có lẽ cô đã đi đến sòng bạc.
Lại thêm một lần bị bỏ rơi, Cố Dã ủ rũ xuống giường vào toilet, tắm rửa mặc bộ đồ ngủ dài màu xám xanh bằng vải lụa tơ tằm. Định vào bếp nấu đồ ăn lót bụng, bắt gặp Từ Di Nhiên ngồi ở sofa trong phòng khách, Cố Dã phấn khích đi thẳng đến chỗ cô.
Lần đầu thấy Từ Di Nhiên mặc đồ ngủ, Cố Dã hứng khởi đè lên người Từ Di Nhiên, hớn hở hỏi: “Em không đi làm à?”
“Không.” Từ Di Nhiên rời mắt khỏi điện thoại, vỗ vào mông Cố Dã thúc giục: “Đi ăn thôi.”
Đồ ăn được Từ Di Nhiên đặt từ bên ngoài, cô không biết nấu ăn, cũng không thể bắt Cố Dã thức dậy chỉ để nấu ăn, thế nên chỉ còn mỗi cách đó. Cùng ngồi vào bàn ăn, giữa chừng điện thoại Từ Di Nhiên có tin nhắn, sau khi xem xong khóe môi cô nhếch lên ẩn ý.
“Lovey, có muốn xem phim đen với em không?” Nói rồi Từ Di Nhiên nhướng mày, trên mặt hiện lên nụ cười đầy nham hiểm.
Cố Dã nắm chặt cổ áo, cảnh giác nhìn cô, không vui tỏ ra phản kháng: “Chưa đủ sao…”
Trước dáng vẻ đề phòng trong bất lực của Cố Dã, Từ Di Nhiên bật cười phân trần: “Xem thôi mà.”
“Nhỡ em lại… Anh hết rồi.” Giọng Cố Dã rất khẽ về phía cuối câu.
“Hết?” Từ Di Nhiên nghi hoặc nhíu mày hỏi.
Vẻ mặt Cố Dã thoáng lên sự ngại ngùng, tay vẫn chưa buông khỏi áo, xấu hổ giải thích: “Chính là… hết rồi.”
“Vậy à?” Từ Di Nhiên giả vờ không biết, bất ngờ thò tay qua phía quần anh: “Để em kiểm tra xem có hết thật không.”
“A, đừng mà!” Cố Dã lập tức gập người, hai tay ôm ngang lưng quần, khổ sở nói: “Em còn lấy nữa sẽ không sinh em bé được đâu.”
Hành động Từ Di Nhiên khựng lại, sắc mặt chẳng mấy chốc cũng trở nên nghiêm trọng, dạo gần đây cứ sống theo lối buông thả, nói không chừng sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến sức khỏe của Cố Dã sau này. Nghĩ kỹ rồi Từ Di Nhiên thu tay lại, tự nhắc mình từ giờ phải nghiêm khắc chấn chỉnh bản thân, không thể vì một lúc ham vui mà gây hậu quả cho tương lai.
Ăn tối xong, Từ Di Nhiên về phòng ngủ, Cố Dã đến phòng tranh vẽ một lúc luyện lại tay nghề, nhưng chưa quá mười phút đã nóng lòng chạy về phòng cùng cô.
Vừa mở cửa phòng thì bên trong đã phát ra những âm thanh ám muội đầy kích thích, Cố Dã tròn mắt nhìn Từ Di Nhiên nằm dài trên giường cầm máy tính bảng xem clip nóng, thậm chí khi thấy anh cô cũng không hề tắt đi, còn bày ra biểu cảm muốn rủ rê anh xem cùng.
Cố Dã bày ra vẻ mặt không cam tâm leo lên giường chui vào chăn, ngã đầu bên đầu Từ Di Nhiên, trước sau đều không liếc mắt vào màn hình cô đang cầm lấy một lần.
Bỗng nhiên trong loa phát ra tiếng gọi gợi cảm “Chị Nhiên”, Cố Dã giật mình mở to mắt, xoay đầu mới phát hiện clip Từ Di Nhiên đang xem là của Cố Chính Vũ, còn là đang phát trực tiếp.
Cố Dã nhìn qua Từ Di Nhiên, trong lòng khó chịu lên tiếng: “Em vẫn chưa bỏ qua cho cậu ấy à?”
Từ Di Nhiên cũng xoay đầu qua, chóp mũi chạm chóp mũi Cố Dã, thong thả đáp: “Là cậu ta tự tìm đến cầu xin.”
“Bà xã.” Cố Dã cau có, không hề vui vẻ trước những chuyện liên quan đến xác thịt này.
Nét mặt Từ Di Nhiên lạnh lại không có ý nhún nhường, Cố Dã ấm ức nằm xoay lưng với cô, cố ý nhích người ra gần mép giường.
Từ Di Nhiên mất tâm trạng tắt máy, liếc nhìn Cố Dã co ro ở một góc, cô không hề có ý dỗ anh, bởi có những chuyện cô đã quyết tuyệt đối sẽ không thay đổi nếu chưa đạt được mục đích.
Từ Di Nhiên xuống giường cất máy tính bảng đi, không hề lưỡng lự ra khỏi phòng.
Ngay khi nghe thấy tiếng cửa mở, Cố Dã theo phản xạ ngẩng đầu dõi theo Từ Di Nhiên. Trong lòng anh liền nhốn nháo không yên, lo cô sẽ giận, cũng lo cô ngủ ngoài sofa như trước, anh vội ngồi bật dậy ra ngoài kiểm tra.
Phòng khách vẫn tối đèn, ánh sáng từ phòng ngủ hắt ra đủ nhìn thấy làn khói mờ phả ra từ chỗ Từ Di Nhiên. Cố Dã nhanh chân bước đến gần, ngồi bệt xuống sàn cạnh Từ Di Nhiên đang nằm trên sofa, áy náy mở lời: “Bà xã.”
Mắt Từ Di Nhiên nhắm nghiền, một tay gác trán, một tay cầm thuốc lá đưa lên miệng hút. Cố Dã giành lấy điếu thuốc đang cháy dở trong tay cô vùi đầu thuốc vào gạt tàn dập tắt, leo lên nằm sấp trên người Từ Di Nhiên, đặt đầu lên lồng ngực cô, lo sợ đến mức giọng run lên: “Bà xã, anh sai rồi.”
Từ Di Nhiên vẫn im lặng không đáp, hé mắt nhìn bóng đen trên người mình.
Mãi không thấy Từ Di Nhiên phản hồi, Cố Dã nhướng đầu đặt lên môi cô một nụ hôn, lúc này tay đang buông lỏng ngoài ghế của cô mới để lên eo anh xem như chấp nhận sự hối lỗi.
Dù gì Cố Chính Vũ cũng là em trai cùng cha của Cố Dã, trước đây anh ta và gia đình có đối xử với anh thế nào thì họ cũng là người nuôi dưỡng anh suốt bao nhiêu năm, anh không thể giương mắt nhìn bọn họ dần trở thành những nạn nhân dưới chính tay vợ anh, nhưng đối với anh hiện tại Từ Di Nhiên cũng vô cùng quan trọng, bị kẹt ở giữa anh vốn cũng không dễ dàng.
“Bà xã, em vì anh bỏ qua cho Chính Vũ được không?”
Giọng nói Cố Dã có hơi nghẹn ngào khổ sở, Từ Di Nhiên cũng không muốn vì những kẻ không xứng đáng lại làm tổn thương anh, đành nhường một bước giải thích: “Cho dù em là kẻ xấu cũng biết điểm dừng, chỉ có những kẻ tham lam thấy hậu quả vẫn chưa chịu ngưng.”
Nhịp tim Cố Dã đập mạnh vì căng thẳng, Từ Di Nhiên hoàn toàn có thể cảm nhận được, cô điềm tĩnh trấn an anh: “Đừng lo, nếu Cố Chính Vũ biết tự động quay đầu, em cũng sẽ không làm khó cậu ta.”
Ý của Từ Di Nhiên đã quá rõ, Cố Dã không thể đòi hỏi nhiều hơn nữa. Từ Di Nhiên chấp nhận không làm khó dễ Cố Chính Vũ đến cùng, nhưng muốn anh ta chủ động từ bỏ cơ hội tiếp cận cô e là không dễ.