Nhưng có lẽ con gái ruột của bà thì sẽ giống bà đó? Cô cũng không chắc.
Theo nguyên tác thì nữ chính sẽ xuất hiện vào sinh nhật lần thứ 20 của cô, sau đó thì cô liền biến thành đứa trẻ thừa thãi trong gia đình. Trước đây được cưng chiều bao nhiêu thì sau đó liền cô đơn, lẻ bóng bấy nhiêu. Cha mẹ ruột của Tạ Thư Nhiên không phải người tốt đẹp gì. Họ cho nữ chính chỗ ăn, chỗ ở, trả tiền học tập cho cô ấy đến hết 18 tuổi thì liền buộc cô ấy phải tự lập. Cho tới khi nữ chính quay lại nhà họ Tạ, họ lại mặt dày chạy tới đòi lại phí nuôi dưỡng từng ấy năm mà chưa từng nghĩ tới việc đón Tạ Thư Nhiên về. Có lẽ họ coi nguyên chủ như món nợ, nếu đón về thì liền phải trả tiền nuôi dưỡng, cũng cộng thêm một miệng ăn, không có ích lợi. Thay vào đó, việc bám lấy nữ chính sẽ lấy được nhiều tiền hơn.
Có lẽ đó cũng là một phần lí do tại sao nữ chính lại muốn đá nguyên chủ ra khỏi nhà như vậy. Trong khi cô ấy phải chịu đựng đủ điều thì nguyên chủ lại sung sướng trong nhà cao cửa rộng, nhưng người gây ra chuyện này chung quy không phải là nguyên chủ, Tạ Thư Nhiên vô tội mà!
Haiz, tóm lại thì nữ chính là của tác giả, do tác giả bảo hộ. Còn phận nữ phụ nhỏ bé như cô, thay vì lảng vảng trước mặt nam nữ chính, cô nên công lược ông anh trai để sống sót thì hơn!
Mẹ Tạ nhìn cây thông được cô trang trí tới rối tung rối mù, bà thấy hơi hối hận khi gọi cô xuống giúp rồi đó.
“Nhiên Nhiên à, hay con nhắn tin hỏi anh con xem mấy giờ về nhà đi! Còn cây thông thì để đấy, lát mẹ làm!”
Cô bĩu môi
“Mẹ chê tay nghề của con chứ gì?”
Mẹ Tạ không trả lời nhưng vẻ mặt của bà đã biểu thị rõ thái độ xem thường, cô tặc lưỡi quay về phòng gọi điện. Càng nhàn xác!
Chuông điện thoại đã kêu một lúc lâu mà đầu bên kia vẫn chưa nhấc máy. Cũng may hôm trước cô đã xin số của thư ký Hà, liền gọi vào máy cậu ấy. Quả nhiên, chưa đầy 1 phút người liền nhấc máy
“Alo? Tiểu thư gọi tôi có chuyện gì sao?”
Bên kia rất ồn, giống như âm nhạc trong quán bar lần trước cô tới vậy.
“Tôi gọi cho anh trai nhưng không được. Giờ anh ấy đang ở đâu vậy?”
Bên kia ngập ngừng một lát rồi mới nói
“Tạ tổng đang ở bar Dạ Sắc… Tiểu thư à, cô có thể tới đây một chuyến không?”
Thư Nhiên thấy giọng cậu ta hơi lạ, hơn nữa, tại sao lại kêu cô tới cái nơi lộn xộn đó chứ? Chắc không phải là có chuyện gì đâu nhỉ?
“Anh trai tôi có vấn đề gì sao?”
“Chuyện lằng nhằng lắm, nói chung là tâm trạng hiện tại của Tạ tổng rất tệ, tôi sợ sẽ xảy ra chuyện…”
Cô nhíu mày
“Anh ấy đang ở phòng nào?”
“Phòng VIP số 1.”
“Được, tôi tới ngay.”