“Xin chào. Tôi là ông chủ của siêu thị này” Ông chủ cũng có chút hoang mang nhưng vẫn cố tỏ ra lịch sự và bình tĩnh tiếp đãi Tử Du.
“Tôi có chút chuyện muốn nói riêng với ông chủ đây. Không biết ông có thể bớt chút thời gian để nói chuyện với tôi được không?” Không mua được cái siêu thị này thì bổn bảo bảo đi mua cái khác.Nếu như không ai chịu bán bổn bảo bảo liền lập tức xây một cái siêu thị của riêng mình luôn.
“Được chứ.Chúng ta đến phòng khách của siêu thị nói chuyện” Ông chủ làm động tác mời Tử Du sau đó dẫn đường cho cô tới phòng tiếp khách của siêu thị.
Mọi người xung quanh đó thấy hai người rời đi thì cũng bắt đầu giải tán.Siêu thị lúc nãy yên lặng trầm tĩnh thì bây giờ nó lại trở lại ồn ào tấp nập và vội vã như ban đầu.
“Không biết vị cảnh sát này tìm tôi có chuyện gì không? Phải chăng tôi đã vi phạm luật pháp?” Ông chủ vẫn không khỏi lo lắng nên liên tục thắc mắc với Tử Du.
“Không có chỉ là tôi muốn mua lại siêu thị này mà thôi” Nè nhìn bổn bảo bảo như hổ báo thú dữ vậy. Bổn bảo bảo có ăn thịt được ông đâu. Nhìn cho kỹ vào bổn bảo bảo ngoan hiền thục nữ thế này cơ mà.
Ông chủ suy nghĩ đắn đo một lúc lâu nhưng lúc trả lời lại ngập ngừng không thành tiếng.Dù sao siêu thị nãy cũng gắn bó với ông từ rất lâu rồi nên không nỡ bán. Tử Du nhìn ra được trong ánh mắt của ông chủ hiện lên một tia lo lắng, tiếc nuối liền lên tiếng nói thêm.
“Tôi mua lại nơi này nhưng ông vẫn là người quản lý cái siêu thị này. Còn lãi suất của siêu thị vẫn là của ông. Nhưng tôi có một điều kiện!” Bổn bảo bảo chỉ là lười thôi. Dù sao việc có lợi ích tốt như vậy ngoài kia khối người sẵn sàng làm. Chẳng qua bổn bảo bảo muốn thuật tiện hơn nên mới chọn cái siêu thị này.Mà nói thẳng ra là bổn bảo bảo lười.
” lĐiều kiện của cô là gì?” Ông chủ nhìn Tử Du với ánh mắt nghi hoặc. Ai đời bỏ tiền ra lại để cho người khác hưởng hết hoàn toàn lợi ích đâu.
“Tôi muốn sở hữu quầy đồ ngọt và có một số đơn hàng lớn của siêu thị và ngược lại tôi mua nơi này với giá 300 triệu” Haiz nhìn đi xao lòng rồi vậy là bổn bảo bảo nắm chắc 50% thành công rồi.
“Được tôi đồng ý. Tôi sẽ cho người chuẩn hồ sơ để chuyển nhượng và sang tên cho cô” Ông chủ nhanh chóng gọi điện cho cấp dưới phân phó chuẩn bị mọi thứ.
Tử Du nhìn đồng hồ trên tay rồi quay lại nhìn ông chủ của siêu thị. Và sau đó đưa tấm thẻ đen không giới hạn của hệ thống cho ông chỉ để thanh toán.
“Quẹt thẻ thanh toán. Chuyện sang tên và chuyển nhượng thì tạm thời không cần. Tôi ra mua một số đồ để đi trước vì tôi chỉ tiện đường ghé tới đàm phán mà thôi” Thành giao bổn bảo bảo thật là thiên tài mà. Sau này bổn bảo bảo lại có thể chìm đắm trong thế giới kẹo và chân ái của mình rồi.
Tử Du sau khi thanh toán xong cho ông chủ thì lập tức đi tới quầy đồ ngọt chọn ra thật nhiều kẹo và bánh ngọt. Cô còn hiện mua mấy cốc cà phê và hồng trà để đãi nhân viên của tổ trọng án nữa. Còn nhân viên được thông báo là từ nay cô chính là chủ của siêu thị nên còn vui vẻ cử người cầm đống đồ của Tử Du giao tới sở cảnh sát.