Thế là Chúc Tịnh Tịnh liền bỏ qua con dế nhũi không có giá trị lợi dụng này.
Tài khoản còn lại tên là [Không có tiền mua mặt nạ], được xếp vào nhóm [Chim Trĩ], hắn đặc biệt sinh động, bình luận tung liền một loạt.
[Không có tiền mua mặt nạ]: Nhiều tiện nhân bình luận như sóng lớn thế kia, cậu cam lòng chia sẻ cho bọn chúng à. [Không có tiền mua mặt nạ]: Cái đệt, eo này chân này có thể S tôi nha, lần trước đi qua khu vực gần nhà cậu chỉ nhìn thấy hắn ở xa xa, bây giờ nhìn gần thế này mới hiểu cảm giác của cậu. [Không có tiền mua mặt nạ]: Tôi cảm thấy mấy thiếu gia Cố Nhân Phường đã đẹp hơn người nổi tiếng rồi, giờ so sánh với hắn thì đúng là bỏ đi mà. [Không có tiền mua mặt nạ]: Bối cảnh ở cổng bách hóa Cự Tượng? Hắn đang nhìn ai vậy?? Đang cười sao? Ôn nhu như vậy? [Không có tiền mua mặt nạ]: Cửa sổ nhà cậu có thể nhìn thấy giường của hắn thật hả? Tôi trả hai nghìn thuê phòng cậu một đêm! [Không có tiền mua mặt nạ]: Ba nghìn? [Chúc Tịnh Tịnh] rep hắn: Thuê mẹ anh chứ thuê. Chia sẻ thì làm sao, thấy được sờ không được cho gấp chết bọn họ. [Chúc Tịnh Tịnh]: Hắn không nhìn ai, đang nhìn mấy cây cỏ trước cổng. [Không có tiền mua mặt nạ]: Nhìn cỏ gì chứ, đồng âm? [Chúc Tịnh Tịnh]: Không biết là cỏ hay hoa, xấu muốn chết, hắn vừa đi liền bị tôi bứt hết. [Không có tiền mua mặt nạ]: <ngón cái> [Không có tiền mua mặt nạ]: Nói thật, Tịnh Tịnh, nếu hắn ta thực sự muốn ngủ với cậu, cậu tình nguyện vì hắn mà từ bỏ tương lai vinh hoa phú quý sao?Không biết là không nhìn thấy câu này hay là lương tâm rối loạn, Chúc Tịnh Tịnh không trả lời.
Chúc Vi Tinh xem hết vòng bạn bè, ngón tay dừng ở góc trên bên phải, vốn định trực tiếp xóa bỏ, nhưng nhìn tấm hình kia một chút, chẳng biết sao lại từ bỏ, ngược lại tiếp tục xem mấy thứ khó coi tiếp theo.
Cậu liên tục vung tay xóa xóa một tiếng đồng hồ, gần như xóa sạch dấu vết quá khứ của Chúc Tịnh Tịnh đi, có lẽ hành vi dị thường này đã thu hút sự chú ý của đại bộ phận nhóm người, bắt đầu có kẻ ngo ngoe, lục tục gửi tin cho cậu thăm hỏi.
Cảnh sát đã kiểm tra qua vòng xã giao trên mạng xã hội của cậu, không ít người hẳn là cũng biết cậu tự mình gây tai họa, bây giờ có rất nhiều người đều đến hỏi thương thế của Chúc Vi Tinh, thuận tiện tặng kèm chút an ủi giá rẻ.
Chúc Vi Tinh một mực không để ý tới, lấy lại tài khoản một là để hiểu rõ quá khứ của mình, sẵn tiện cắt đứt mấy loại quan hệ rác rưởi, hai là lo lắng bỏ sót tin tức quan trọng, giáo viên ở trường không chừng sẽ liên hệ cậu qua cái này. Cho nên cậu không có khả năng tiếp tục liên lạc duy trì tình bạn giả tạo với mấy người kia.
Trong số những kẻ chia buồn giả dối ấy cũng có [Mặt nạ]. Xem qua đối thoại trước kia, hắn và Chúc Tịnh Tịnh có chút ít giao tình, nhưng cũng không có sâu đến mức khiến cho đối phương đến bệnh viện thăm cậu một lần.
[Mặt nạ] lúc đầu còn vì không kịp thời bày tỏ sự quan tâm đến Chúc Vi Tinh mà kiếm cớ, nhưng sau khi bị cậu lơ đi thì cũng lười giả tạo tiếp. Chỉ nói lúc trước cậu làm việc tại quán bar ở Cố Nhân Phường, mượn đồng phục còn chưa trả, trang phục kia là hàng đặt trước của thương hiệu cao cấp, giá cả không ít, bên kia hi vọng cậu trả lại.“Quán bar ở đâu?” Chúc Vi Tinh hỏi.
Dù [Mặt nạ] cũng bị cảnh sát thẩm vấn, nhưng dường như hắn ta không biết Chúc Vi Tinh bị mất trí nhớ, khó hiểu hỏi lại: “Ngọ Sơn Club ở Cố Nhân Phường chứ ở đâu nữa?”
Ngọ Sơn Club? Quán bar Ngọ Sơn sao?
Trong đầu nhớ lại lời của cảnh sát Trương, ngày ấy trước khi cậu ngã lầu đã cùng bạn học uống rượu ở bar Ngọ Sơn trên đường Cố Nhân Phường, sau đó không biết làm sao lại tự mình rời đi, đến khách sạn rồi xảy ra tai nạn. Hóa ra quán bar kia là nơi cậu làm thêm.
Sau khi hỏi địa chỉ, Chúc Vi Tinh trả lời “Tôi biết rồi”, cậu không nói khi nào đi, liền tắt phần mềm mặc người kia hỏi lại.
Ngày hôm sau, cậu nhận được cuộc gọi từ cố vấn học tập ở trường. Nghe giọng thì là của một người phụ nữ trung niên, hỏi cậu về việc trợ cấp bệnh tật, giọng điệu không lạnh không nhạt, mà tường thuật rất chi tiết, cũng hỏi thăm Chúc Vi Tinh có thể đúng hạn đi học trở lại hay không, hiện tại có khó khăn gì.
Về vấn đề học tập, Chúc Vi Tinh đã bắt đầu nghĩ đến sau khi biết được chuyên ngành của mình. Bên trong khu nội trú bệnh viện có một phòng đọc sách nhỏ, cậu bị chấn thương não nên đặc biệt chú ý đến sách trong lĩnh vực này, quả nhiên cậu tìm được một cuốn. Bên trong nói,… bỏ qua cảm giác và trí nhớ ngắn hạn thì, con người nắm giữ thông tin nhiều nhất nhờ vào trí nhớ dài hạn, có thể chia thành ba loại:
Đầu tiên là trí nhớ ngữ nghĩa, chịu trách nhiệm về ngôn ngữ và kiến thức thông thường của chúng ta. Chúc Vi Tinh sau khi tỉnh lại có thể nói chuyện, có ý thức bình thường, bộ phận này hẳn là không bị thương tổn. Thứ hai là trí nhớ thủ tục, còn gọi là trí nhớ cơ bắp, hành vi và kĩ năng lặp đi lặp lại hàng ngày sẽ được bộ phần này ghi lại, chẳng hạn như đi lại, chạy nhảy, bơi lội đạp xe vân vân. Thứ ba là trí nhớ cốt truyện hay sự kiện, các sự kiện chúng ta đã trải qua, tiểu thuyết phim ảnh đã xem, nhận biết người và sự vật đều được bộ phận này kiểm soát, phần lớn những kí ức này đều có quan hệ nhân quả, xâu chuỗi với nhau, có trình tự có cốt truyện, mà Chúc Vi Tinh hiện tại không nhận ra người khác cũng không nhớ chuyện gì, cái này gọi là mất trí nhớ, vậy bộ phận thứ ba này đã xuất hiện vấn đề.
“Tôi là sinh viên nghệ thuật học thổi sáo, nhưng trước khi người nhà nói với tôi, tôi không có ấn tượng gì về nó hết. Kĩ năng chơi nhạc cụ hẳn phải cùng loại với bơi lội hay đạp xe, thuộc về thói quen cơ bắp được lặp đi lặp lại nhiều lần, là loại trí nhớ thứ hai đúng chứ? Tôi có thể chạy có thể nhảy hành động bình thường, nhưng tại sao chỉ quên mất mỗi việc thổi sáo?” Chúc Vi Tinh có hỏi qua bác sĩ như vậy.
Chủ nhiệm Lý, bác sĩ phụ trách của cậu nói: “Có lẽ là thiếu cơ hội mở ra cánh cổng trí nhớ? Sau khi cậu tiếp xúc với các vật phẩm liên quan, có thể sẽ khá hơn.”
Thế là, Chúc Vi Tinh không từ bỏ mà cố gắng nhớ lại, cậu đã thất bại nhiều lần ở bệnh viện, về nhà vẫn tiếp tục cố gắng. Có lẽ đúng như Chủ nhiệm Lý đã nói, chìa khóa trí nhớ của kĩ năng chơi nhạc cụ tình cờ được tìm thấy, từ sau khi chạm vào ống sáo cùng với mấy quyển nhạc phổ kia, những nốt nhạc rời rạc bắt đầu hiện lên trong tâm trí cậu. Từ nhạc dạo mông lung, đến những khuông nhạc nối tiếp, rồi đến chương nhạc hoàn chỉnh. Từng ngày từng đêm, suối thành sông, sông chuyển hồ, hồ tụ sông, sông vào biển, cuối cùng ngàn cơn thủy triều đổ dồn trong tâm Chúc Vi Tinh, vạn khe tranh nhau chảy tràn.
Cánh cổng kí ức thực sự được mở ra, quả thực khiến cậu vô cùng bất ngờ. . Đam Mỹ Hài
Về phần thổi sáo thì lại không mượt mà như kiến thức lí thuyết được. Chúc Vi Tinh cũng đã thử, thổi vẫn là thổi được, có trí nhớ cơ bắp, nhưng không biết là chưa khỏi bệnh khí tức không đủ, hay là trước kia thường xuyên bỏ bê luyện tập. Điệu thổi kia có khi bắt được điểm nhấn, sau lại lạc trôi không lối về, suy yếu gào thét đến mức khó nghe.
Điều đó khiến cho hình tượng thần tượng thuở trước của cậu nhóc Long Long hoàn toàn vỡ nát, buột miệng hỏi cậu có phải tài hoa không còn nữa, muốn từ bỏ sự nghiệp nghệ thuật, rời khỏi giới âm nhạc hay không.
Chúc Vi Tinh da mặt dày phủ định lại, một giây cũng không do dự. Người ta đều nói hoàn cảnh khó khăn rất khó theo đuổi nghệ thuật, nhưng cậu không muốn bỏ cuộc giữa chừng. Nghĩ về hiện thực, đổi sang chuyên ngành khác thì cũng phải bắt đầu lại từ đầu, cơ sở căn bản cũng không bằng theo âm nhạc, nói không chừng sẽ đầu voi đuôi chuột. Còn nghĩ đến ước mơ, để tay lên ngực tự hỏi, cậu có cảm giác đối với trình diễn nhạc diễn tấu, nghe thấy những nốt nhạc linh hoạt kia, nhịp tim liền tăng nhanh tinh thần thì phấn chấn, ngón tay đều theo phản xạ nhảy lên, dường như là bản năng trong người, rõ ràng là yêu thích, thế thì không lí gì cậu lại từ bỏ.
Vì vậy, cậu quyết định tiếp tục.
Thế là Chúc Vi Tinh nói với cố vấn: “Em sẽ trở lại trường học, đến lớp đúng giờ.”
– —————–
*Dẻ: Ờm thì, con đường 3-4 nghìn chữ thẳng tiến rồi.