Đây chính là cái chết tuần hoàn.
Sẽ giống như đời trước, Trần Trì sẽ thích Thời Noãn, mà Thời Noãn cả hai đời sẽ đều bỏ rơi cậu. Sau đó sẽ liên luỵ tới rất nhiều người.
Đầu Thời Ôn đau đến run rẩy, đột nhiên ăn không ngon.
Từ sau khi cô chuyển trường tới đây, có rất nhiều chuyện xảy ra, cô cũng không biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì.
“Sao không nhanh ăn đi.” Thời Noãn nhíu mày: “Lần nào cũng phải đợi mày, làm cái gì cũng chậm chạp”
Thời Ôn cầm đũa, không có tâm trí ăn uống.
Thời Noãn nheo nheo mắt: “Tao phát hiện dạo này mày rất kỳ lạ. Có chuyện gì giấu diếm tao đúng không?”
“Không có gì hết.”
Buông đũa xuống, Thời Noãn nhếch mép: “Thời Ôn, rốt cuộc mày chuyển tới trường này vì lí do gì?”
Thời Ôn chậm rãi nhai nuốt cẩn thận, chậm rì rì trả lời: “Em đã nói rồi, là vì muốn học cùng với chị.”
Thời Ôn kéo khoé miệng, lười cùng cô nói chuyện.
Ăn cơm xong, Thời Noãn cầm hộp y tế đi tới tầng thượng của khu thực hành số 3.
Thời Ôn như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau, trong miệng không ngừng lải nhải: “Cùng em ra cửa hàng tiện lợi đi mà. Em còn chưa ăn no.”
Thời Noãn: “Mày là heo sao?”
“Vậy chị chính là chị gái của heo.”
“Ai là chị mày? Cách tao xa một chút.”
Thời Ôn không nghe, vẫn tiếp tục dây dưa, mãi cho đến khi lên tới sân thượng.
Hai người tìm một vòng, cũng không thấy Trần Trì.
Thời Noãn cau mày: “Không biết lại chạy tới góc nào rồi.”
Thời Ôn âm thầm thở ra một hơi, thật tốt, may là không tìm thấy.
“Này, nghĩ cái gì thế? Có đi hay không?” Giọng nói của Thời Noãn không mấy kiên nhẫn.
Thời Ôn: “Hả? À có, chúng ta trở về thôi.”
Thời Ôn trở vê lớp học, hồi lâu, Trần Trì cũng chưa quay lại.
Trường học nội quy nghiêm ngặt, trong giờ học học sinh không được phép ra ngoài, vậy cậu đã đi đâu?
…Ở rừng cây nhỏ sao?