Bị tuột váy đám con gái kêu lên sợ hãi nắm chặt váy lại, cũng quên việc đánh Ninh Thư.
Ninh Thư đối với những người này hết đánh lại túm tóc, giữa ngón tay đều là tóc bị dựt xuống, tóc của cô cũng bị dựt không ít.
Đau muốn chết, Ninh Thư dựa vào vách tường thở hồng hộc, tạm thời hình thành thế giằng co.
Đoán chừng là bị sức lực hung ác của Ninh Thư dọa sợ, đám nhóc này sau khi cùng Ninh Thư giằng co, có đứa xoa xoa ngực, có đứa bị Ninh Thư dựt xuống không ít tóc, trên mặt đều là dấu bàn tay.
Ninh Thư trừng to mắt đối mặt những người này, người tiếp xúc với ánh mắt của Ninh Thư, đều không tự chủ được dời mắt đi, không dám cùng Ninh Thư đối đầu nữa.
Ninh Thư khinh miệt xì một tiếng, cảm giác trên mặt nóng rát, bị người cào đến trầy da.
Ninh Thư liếc mắt một cái, khập khiễng ra khỏi nhà vệ sinh, người trong nhà vệ sinh chỉ có thể trơ mắt nhìn Ninh Thư đi ra, nhất thời không dám theo sau.
Thử nhe răng, Ninh Thư cảm thấy trên mặt đau quá ah, trên đầu cũng đau nhức chết lặng, sờ sờ, rõ ràng còn chảy máu nữa, con gái đánh nhau đều là bứt tóc khóc lóc om sòm.
Thật sự quá hâm một Lăng Tuyết ah, động thủ cũng ưu nhã mê người như vậy, hơn nữa căn bản là không cần đứng gần liền có thể đem đối phương giải quyết, giống như trước đó, trực tiếp dùng linh khí uy áp đem An Dung làm cho hôn mê.
May mắn cô có tính toán trước, đi học TaeKwonDo rèn luyện thân thể, bằng không thì hôm nay sẽ bị đánh cho thê thảm, mặc dù mình bị thương, nhưng cũng khiến những người bình thường ức hiếp nguyên chủ cũng bị thương, mặt sưng phù cùng cái đầu như heo vậy.
Ninh Thư khập khiễng đến phòng Giáo Y, trên mặt nên xử lý một chút, nếu khuôn mặt bị hủy, nguyên chủ quay về, nhìn thấy chính mình bị hủy dung, trên mặt toàn là vết sẹo, không chừng sẽ sụp đổ mất.
Phòng Giáo Y như trước kín hết chỗ, hơn nữa sinh bệnh đều là học sinh nữ, đều mắc cùng một loại bệnh, bệnh mê trai.
Mọi người thấy Ninh Thư bộ dạng te tua, đều lộ ra biểu tình ngưỡng mộ như núi cao, vì có thể để cho Giáo Y đẹp trai xem bệnh, dứt khoát hi sinh thành như vậy, đây là cái dạng tinh thần gì a.
Ninh Thư: …
Thời điểm đến lượt Ninh Thư, Ninh Thư ngồi ở trên ghế, nói: “Đem mặt của em xử lý một chút.”
Giáo Y nhíu lông mày nhìn Ninh Thư, cầm bông gòn thấm rượu cồn, hỏi: “Lần này lại làm sao vậy, trên đầu còn sưng, tại sao lại bị thương.”
“Tôi biết rõ tôi được hoan nghênh, nhưng mà không cần phải chà đạp chính mình như vậy, nha, khuôn mặt này cũng sắp thành bông hoa luôn rồi.” Giáo Y dùng bông gòn chấm trên mặt Ninh Thư, “Đây là tâm có bao nhiêu tàn nhẫn mới có thể đối với khuôn mặt của mình ra tay hung ác như vậy ah.”
Miệng vết thương bị dung dịch sát trùng chà xát, đau nhức khiến mặt Ninh Thư cũng méo mó, đã vậy mà bên cạnh còn có thằng cha Giáo Y tự kỷ lải nhải.
“Câm miệng, anh phiền chết đi được, tôi đây chính là bị người đánh, không phải tự mình cào.” Ninh Thư quát, thật quá đủ rồi.
Giáo y vịn mắt kính, đôi mắt chiết xạ ra một tầng ánh sáng, không nói gì, trên tay càng thêm dùng sức.
Ninh Thư đau đớn, nói: “Tôi sai rồi, anh nhẹ chút.”
Ninh Thư tang thương thở dài, nhìn vẻ mặt dán băng keo cá nhân của mình trong gương, từng vết cào đều dán lên một cái băng a, Ninh Thư cảm thấy mình sẽ bị cái Giáo Y này chơi cho hỏng mất.
Nguyên chủ cùng Giáo Y có phải hay không có thù oán ah.
Cái mặt dán băng keo cá nhân như vậy, Ninh Thư cũng không muốn đi học nữa, trực tiếp trở về phòng trọ của mình, lại không nghĩ vừa đi ra khỏi cổng trường, lại nhìn thấy hình như là bóng lưng Lăng Tuyết, chui vào trong ngõ nhỏ, bộ dạng thần thần bí bí.
Ninh Thư muốn theo sau, nhưng nghĩ đến Lăng Tuyết là người Tu Chân, ý thức nhanh nhạy, nhất định có thể cảm giác được có người rình trộm cô ta.
Nhưng nhìn đến Lăng Tuyết thần bí như vậy, trong lòng Ninh Thư lại ngứa ngáy, cuối cùng vẫn quyết định lặng lẽ đi theo sau.
Một chút tiếng động Ninh Thư cũng không dám phát ra, nghĩ nghĩ, liền móc cái khăn trong túi đem chân bọc lại, như thế giầy cùng mặt đất chạm nhau sẽ phát ra âm thanh nhỏ một chút.
Không cần hỏi Ninh Thư làm sao biết biện pháp này, hoàn toàn là học tập lúc xem điện ảnh Ba thám tử.
Ninh Thư lặng lẽ đi vòng qua, duỗi đầu nhìn trong ngõ nhỏ, thấy Lăng Tuyết đang nói chuyện cùng một người đàn ông, Ninh Thư dựng đứng lỗ tai cũng nghe không rõ hai người đang nói cái gì.
Đột nhiên, Ninh Thư thấy Lăng Tuyết đưa tay đặt trên đầu người kia, sau đó trên mặt người đàn ông lộ ra thần sắc khoái hoạt cực hạn, bộ dạng lâng lâng không biết vì sao.
Lăng Tuyết đưa lưng về phía Ninh Thư, Ninh Thư cũng không thấy rõ lắm biểu tình của Lăng Tuyết, chỉ thấy tóc cùng quần áo của cô ta đều bay lên, xung quanh giống như có gió đang thổi mạnh vào Lăng Tuyết.
Thế nhưng Ninh Thư lại cảm thấy không có gió, một màn này cực kỳ quỷ dị.