“Khanh khách…” bà ta dùng khí quản phát ra âm thanh khanh khách, bỗng nhiên nhào về phía Giang Úc!
Giang Úc sớm đã có chuẩn bị, xoay người từ cửa sổ nhảy ra ngoài, cũng không quay đầu lại chạy…
Giang Úc chạy một mạch, xa xa đã nhìn thấy Ngu Quấn đi về phía này.
“Làm sao vậy, đầu cậu đầy mồ hôi?” Ngu Quấn đi tới.
Còn có cái gì anh không tìm được, Giang Úc hít sâu một hơi.
Smith, Ken, Cessie, Dodge… ai Giang Úc cũng đều nghĩ tới, nhưng trực giác của anh lại nói cho anh biết, còn có cái gì bị anh xem nhẹ.
Bỗng nhiên hai người nghe thấy trên lầu truyền đến tiếng khóc thảm thiết, là bà Smith, Giang Úc cùng Ngu Quấn nhìn nhau.
“Tôi lên xem một chút.”
Hai người đi lên lầu.
“Dodge… Dodge của tôi…” Cửa nhà bà Smith mở ra, bà ôm đầu đứa con nuôi đã chết, đau lòng hét lên.
Con nuôi của bà đã chết, trên người gã toàn thân đẫm máu, máu thị hòa lẫn, như bị dã thú gặm qua, nhưng mãnh thú này ở đâu trong toà chung cư này?
Đột nhiên bà nhìn thấy bên cạnh Dodge xuất hiện một chuỗi dấu chân máu hình hoa mai, bà mở to hai mắt tìm dấu chân này, dấu chân biến mất trước cửa nhà Giang Úc.
“Tôi sẽ tìm thấy nó… Tôi sẽ tìm thấy nó… Tôi sẽ trả thù cho Dodge của tôi! “Bà Smith trong miệng lẩm bẩm, bà không biết từ chỗ nào móc ra một cái rìu, nghiêng nghiêng đi tới cửa nhà Giang Úc, bà lão bước nhanh đến, giơ rìu lên đỉnh đầu, dùng sức bổ một cái!
Cánh cửa đã bị bà dùng rìu chém đứt, khí lực của bà ta kinh người, mất đi lý trí điên cuồng chém cửa, thậm chí không giống bà lão đã từng đi đường không vững kia, giống như một tên điên cuồng giết người.
Giang Úc đuổi kịp liền nhìn thấy cảnh tượng này, cửa nhà anh đã bị người chém nát, bà Smith từ khe hở tiến vào nhà anh, thân hình bà dễ dàng chui vào, Giang Úc lại không làm được, anh nhanh chóng mở cửa.
Xung quanh không thấy bóng dáng bà, chỉ có phòng ngủ truyền đến tiếng la hét.
Giang Úc chạy tới phòng ngủ, một màn kinh hãi xảy ra, trên mặt đất bắn tung tóe máu, gần như bắn tung tóe lên mọi thứ trong phòng ngủ. Bà Smith ngoại trừ một đôi mắt đục ngầu dọa người, cả người bị máu văng lên, giống như một huyết nhân, mắt bà trợn tráng đã chiếm toàn bộ đồng tử, đối diện với thi thể mèo trên mặt đất một búa lại một búa, mèo đã bị bổ nát bấy, sắp bị đập thành thịt nát, còn có chút bọt thịt bay tới chỗ.
Hình ảnh quá ghê tởm, Giang Úc nhịn không được nhíu mày.
“Bà Smith, dừng lại đi!”
Bà lão không nghe những lời Giang Úc nói, cho đến khi bà kiệt sức đánh rơi chiếc rìu xuống, tiếp theo làm ra động tác khiến người ta không thể tưởng tượng nổi. Bà quỳ trên mặt đất, tay cầm một cục thịt nát, trong lòng Giang Úc có dự cảm không tốt, anh vội vàng tiến lên ngăn cản.
Đã không còn kịp nữa rồi, chỉ trong nháy mắt, bà lão dữ tợn gặm xuống miếng thịt nát.
“OMG!! Chuyện gì đã xảy ra vậy?! “Cessi cũng chạy tới ngoài cửa, cô ta nhanh chóng đi tới phòng ngủ của Giang Úc, phát ra một tiếng thét chói tai.
“Bà Smith! Bà điên rồi! “Cô ta che miệng, bởi vì hành vi của bà già, buồn nôn nôn từng trận. Động tác của bà lão dừng lại một chút, nghe được thanh âm của cô ta, thân thể kịch liệt run rẩy.
“Meo!!” Nửa phút sau, bà ta phát ra tiếng mèo, mạnh mẽ nhào về phía Cessie! Lại bị Giang Úc nhấc chân đạp ngã xuống đất, Giang Úc hướng Cessie hô lên
“Mau chạy!” Sững sờ tại chỗ Cessi lúc này mới tỉnh ngộ, chạy ra ngoài cửa.
Động tác của Ngu Quấn lưu loát đặt một cái ghế lên người bà lão đang giãy dụa kịch liệt, kiềm chế động tác của bà. Giang Úc thấy thế, lập tức lấy ra một sợi dây thừng từ trong nhà, hai người hợp lực trói bà lão vào ghế, Giang Úc phát hiện bà Smith hiện tại khí lực lớn kinh người, hoàn toàn vượt ra ngoài phạm trù của một con người. Trong lúc bà giãy dụa, ghế dựa đã lung lay sắp đổ, nhìn qua sắp sụp đỗ.
Ngu Quấn trực tiếp một tay xách lưng ghế, ném cả người bà lão vào trong tủ quần áo, Giang Úc vội vàng hỗ trợ đẩy tủ quần áo tủ quần áo lại, khóa ngược trên mặt đất, nhốt bà già bên trong.
“…” Hai người ăn ý nhìn nhau, ngầm hiểu được ý của Giang Úc.
“Đi xem Cessie” Cessie dường như không chạy đâh xa, bất ngờ là Giang Úc đi ra khỏi phòng, ở nhà bà Smith nhìn thấy cô ta, lá gan của cô ta rất lớn, đang xem xét cái chết của Dodge.
Thấy Giang Úc đến, cô ta nói:
“Cho tới bây giờ tôi chưa từng thấy qua vết thương kỳ quái như vậy, giống như là…. Nó giống như… Vết thương do móng vuốt sắc nhọn của con thú cào ra”.
Giang Úc vì lời nói mà cô ta mà lóe lên ý nghĩ.
“Mèo?” Cessie hoảng hốt nhìn anh,
“Đúng vậy… Tin đồn kia không sai…”
Nếu như là mèo, như vậy rất nhiều logic liền hợp lý, mà vì sao hai người bọn họ đều chết, hai người này đều bị nghi ngờ là ăn thịt mèo.
Vì vậy, đây là sự trả thù của loài mèo?
” Cô biết tin đồn gì?” Ánh mắt Giang Úc nhìn Cessie, cô ta hình như biết điều gì đó.
“Nơi này vẫn luôn lưu truyền tin đồn mèo ăn thịt người” Cessie chậm rãi nói, khu ổ chuột người vô gia cư quá nhiều, mưa gió, lạnh lẽo, đói khát, đều có thể khiến người ta chết, mèo hoang ở đây cũng nhiều hơn bình thường.
Một số thi thể khi được tìm thấy, luôn luôn không thể nhận dạng được, tất cả mọi người đều nghĩ rằng đó là mèo ăn, mọi người nhanh chóng thành lập một tổ chức giết mèo, trong một khoảng thời gian ở đây hầu như không nhìn thấy mèo.
“Vì vậy, những con chuột bắt đầu tràn ngập…” Cessie nhớ lại, khu ổ chuột vốn không được quản lý, rác chất đầy ngoài đường phố, chính là thiên đường cho bọn chuột, mọi người nhanh chóng nhận ra vấn đề này, ngừng hành động giết mèo.
Cessie nói với Giang Úc: ” Vậy mèo có ăn những xác chết đó không?” Giang Úc hỏi
“Không ai biết cả.” Cessie nhìn Giang Úc, Giang Úc hiểu được, không ai quan tâm rốt cuộc có phải là mèo hay không, có lẽ mèo chỉ là vật tế thần.
Cessie không tiếp tục đề tài này, cô ta nhìn Dodge đã không còn hìnhn người, nói với Giang Úc.
“Chúng ta phải giải quyết những cái xác này.”
“Không báo cảnh sát?” Giang Úc có chút kinh ngạc, Cessie tựa hồ định giấu diếm chuyện này.
“Báo cảnh sát? Giang Úc, chúng tôi không bao giờ làm việc với cảnh sát. “Cessi bình tĩnh nói ra sự thật tàn khốc, trong khu ổ chuột không ai thích cảnh sát, bởi vì nơi này tụ tập những người vô gia cư, nên rất nhiều cảnh sát từ nơi khác đến, những người đến đây đều là người vô gia cư từ nơi khác đến, tóm lại sự tồn tại của bọn họ vẫn luôn có trở ngại cho “diện mạo thành phố”, có lẽ cảnh sát đang lên kế hoạch để giết đám người này, để xây dựng một thành phố mới trên mảnh đất này.
“Cảnh sát sẽ không hỗ trợ, muốn tìm được hung thủ, tự mình đi điều tra nhanh hơn.” Cessie so với Giang Úc càng phù hợp hơn với tư duy của một người chơi hơn, cô ta cầm lấy cánh tay của thi thể, ý bảo Giang Úc hỗ trợ.
Giang Úc trở về chỗ ở của mình, bà Smith đã trở nên im lặng lại, chiếc tủ bị ngã xuống cũng không phát ra động tĩnh, Giang Úc nâng tủ lên, bọn họ đem thi thể của Dodge cùng bà Smith cất cùng một chỗ, dùng dây thừng cố định cửa tủ quần áo, Giang Úc mới nói.
“Tôi muốn chắc chắn một điều.” Nếu bà Mary vẫn còn trong căn hộ 101, ba người đi đến căn hộ 101, mở cửa bước vào trong ánh mắt ngạc nhiên của Cessie.
“Chờ một chút! Ý cậu là! “Thi thể của bà Mary đã trở lại?! Thật khinh khủng! Cessie thấp thỏm đi theo hai người bước vào căn hộ 101, không hiểu tại sao họ không sợ hãi chút nào.
Quả nhiên, trong căn phòng tối tăm, bóng dáng bà Mary bất động ngồi trên ghế sofa đơn.
“Chúa ơi…” Cessie cho dù có chuẩn bị tâm lý, cũng không thể tiếp nhận cảnh tượng trước mắt.
“Bà ta đã trở lại một mình?” Tại sao…” Cessie đột nhiên nhớ lại hành động điên rồ của bà Smith.
Là sự trả thù