Rõ ràng nàng là Hoàng hậu, chấp chưởng phượng ấn, là nữ nhân có số mệnh cao quý, quyền lực nhất mà ai cũng khao khát. Vì sao lòng của nàng, lại nặng trĩu đây? Nhiều thời điểm, ngay cả chính nàng cũng không rõ rốt cuộc mình mê man cái gì. Coi như, từ nhỏ nàng luôn tìm kiếm nhưng tìm kiếm cái gì, nàng cũng không biết.
“Nương nương, thân ngài nhiễm phong hàn, phượng thể chưa khoẻ, nên nghỉ ngơi nhiều hơn.” Lão mama quan tâm thân thể Hoàng hậu, đứng sau lưng Tố Hoà Thanh Dao trong chốc lát, đúng lúc nhắc nhở, hy vọng nàng quay trở về giường nằm, tránh thân thể bị gió lạnh thổi trúng, tăng thêm cảm nhiễm phong hàn.
“Hứa mama.” Tố Hoà Thanh Dao không quay đầu lại, mắt nhìn thân ảnh biến mất ở phương xa, chậm rãi nhắm mắt rồi sau đó lại nhẹ nhàng mở ra: “Lâu rồi trời không có mưa, trận mưa này không biết sẽ kéo dài bao lâu.”
“Khởi bẩm nương nương, lão nô cũng không biết trận mưa này có thể rơi bao lâu. Bất quá, nhìn trời hôm nay, chỉ sợ là mưa to.” Hứa mama nói xong, trước mắt chợt loé lên tia chớp, sau đó liền ầm ầm vang lên tiếng sấm xa xa. Tiếng sấm quá lớn, Hứa mama tuổi già bị giật mình, thân mình không khỏi lùi về sau mấy bước, vội vàng nói: “Nương nương, sét đánh. Ngài vẫn nên quay về giường nghỉ ngơi đi.”
“Không sao.” Tố Hoà Thanh Dao cố chấp cự tuyệt sự quan tâm của Hứa mama, tầm mắt nhìn theo nơi tia chớp loé qua rồi dừng lại. Bỗng nhiên, trước mắt của nàng thoáng hiện một đạo bóng trắng mơ hồ, cúi đầu, trừ bỏ giọt mưa vẫn rơi như trút xuống cũng không có cái gì. “Hứa mama, vừa rồi ngươi có nhìn thấy gì không?” Nàng hỏi, có lẽ Hứa mama sẽ có phát hiện.
“Khởi bẩm nương nương, lão nô không biết ý nương nương hỏi là gì. Dù vậy, mới vừa rồi lão nô cũng nhìn thấy một bóng trắng thuần dường như là con mèo xẹt qua cửa cung.”Hứa mama trả lời.
Trong hoàng cung dưỡng mèo khi nào? Tố Hoà Thanh Dao vịn một bên cửa, nhìn mưa ngày càng to, đành đóng cửa quay về giường nghỉ tạm. Bên ngoài các cung nữ, thái giám đều vội lấy tay áo che đầu tự mình chạy đến nơi có mái che. Mắt thấy cửa tẩm cung sẽ đóng, bóng trắng ban nãy chợt loé rồi lướt qua, xuất hiện bên trong tẩm cung của Tố Hoà Thanh Dao.
“Ai nha!” Tiểu cung nữ đầu tiên phát hiện ra nó đang muốn bắt lại, chỉ nghe nàng hét lên một tiếng, ý thức được chỗ thất thố, tiểu cung nữ vội chạy nhanh lại, quỳ trên mặt đất, “Hoàng hậu nương nương tha mạng, Hoàng hậu nương nương tha mạng. Nô tỳ không phải cố ý phát ra tạp âm, là vật nhỏ này đột nhiên xông tới…” Khi nói chuyện, đã có thái giám đứng bên cạnh ôm một con mèo màu trắng thuần đứng lên không dám nhúc nhích. Hắn dùng ống tay áo lau nước mưa dính trên lông tiểu tử kia, ôm nó đi đến trước mặt Tố Hoà Thanh Dao, nói: “Khởi bẩm nương nương, hình như là con hồ ly.”
Thật là một con hồ ly. Chính là hình thể của nó quá mức tròn vo, cỡ hai lạng nên ít ai có thể phát hiện. Liền ngay cả hồ ly vốn nên có mỏ nhọn thì nó lại khéo sinh ít đi một chút mỏ nhọn, thoạt nhìn căn bản như một quả cầu tuyết trắng thuần. Tiểu hồ ly bị thái giám ôm vào trong ngực, lại không có giãy dụa, ngược lại thoải mái dựa vào, tuỳ ý người khác sờ nựng.
“Nương nương, thứ vừa rồi lão nô nhìn thấy, chỉ sợ là con tiểu hồ ly này.” Hứa mama nói.
“Hồ ly sao?” T ố Hoà Thanh Dao cẩn thận, đoan trang nhìn vào tiểu hồ ly nằm trong lòng ngực thái giám, hậu viện hoàng cung, chưa từng bao giờ xuất hiện hồ ly, hơn nữa lại là một con hồ ly trắng thuần như vậy. Đều nói hồ ly có linh tính, nhìn bộ dáng nó, hẳn là bị sấm sét quấy nhiễu, không có nơi trốn nên mới xuất hiện. “Nhìn thật có chút chênh lệch.” Chung quy không nhịn được tiểu hồ ly tròn vo như cục bông thế này, Tố Hoà Thanh Dao đưa tay đụng vào đầu nhỏ của nó, không đợi làm nhiều động tác, tiểu hồ ly liền nhảy đến chỗ nàng, thật cẩn thận dịch chuyển vào trong lòng ngực Tố Hoà Thanh Dao.
Một màn như thế làm cho khoé môi Tố Hoà Thanh Dao hiếm khi hiện lên một mạt tươi cười. Nàng cho lui tất cả nô tài, đối với tiểu cung nữ vừa rồi thất lễ cũng không trách phạt. “Hồ ly có linh tính, lời này nói có lẽ đúng.” Nhìn tiểu tử kia an nhàn trong lòng ngực, Tố Hoà Thanh Dao có ý lưu giữ: “Ngươi nếu muốn ở lại chỗ này, bản cung liền chiếu cố ngươi, cũng miễn cho ngươi sống lang thang khổ sở.” Qua một hồi, nàng lại gọi lão mama, nói: “Hứa mama, lấy đệm gấm đặt ở bên giường, cho tiểu hồ ở lại nơi này của bản cung đi.”
****
Mưa to suốt đêm, đến sáng sớm rốt cuộc có dấu hiệu nhỏ lại. Nhưng dù vậy thì sấm chớp cũng không bởi vì mưa giảm mà đình chỉ, mây đen dày đặc, cả kinh thành như đều bị giông tố bao phủ ở giữa. Các nhóm nô tài trong cung không bởi vì ngày mưa mà lười biếng, bọn họ mạo hiểm dưới mưa vẫn bận rộn đi lại, hoặc là truyền lệnh, hoặc là chủ tử phân phó đi phủ nội vụ lấy đồ.
Trải qua một đêm nghỉ ngơi, bệnh phong hàn của Tố Hoà Thanh Dao có hơi chuyển biến tốt đẹp. Nàng khoác y bào xuống giường, tiểu hồ ly tròn vo xuất hiện hôm qua đang cuộn thành một đoàn như quả cầu tuyết nằm trên nệm gấm, nhìn không thấy mắt, không biết là ngủ hay tỉnh. Tố Hoà Thanh Dao ôm lấy nó, đang định gọi cung nữ vào chải đầu, một cỗ hương thơm nhàn nhạt bay đến.
“Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, Cơ phi ở bên ngoài tẩm cung, nói là đến thỉnh an nương nương.” Tiểu thái giám đi tới bẩm báo.
“Cơ phi? Không phải đã nói thân thể bản cung không khoẻ, nhóm phi tần miễn thỉnh an vài ngày sao?” Tố Hoà Thanh Dao nói.
“Vậy… Nô tài kêu nàng trở về?” Tiểu thái giám do dự, không biết nên làm như thế nào.
“Cho nàng vào đi.” Tố Hoà Thanh Dao xoa xoa lông mềm của tiểu hồ ly, xoay người trở lại trên giường. Nàng không biết Cơ phi này lại đến tính làm cái gì, tựa hồ làm cho nàng chép phạt cung quy hay cấm túc trong tẩm cung, không được ra ngoài, chung quy là một việc khó.