Bánh bao sữa vụng về nhưng cũng vội vàng đáp lại, cậu chẳng có chút kỹ xảo gì, kinh nghiệm hôn môi chỉ đến từ những cảnh hôn ít ỏi trong lúc đóng phim. Nhiều nhất cũng chỉ là chạm môi một chút, cậu thật sự không biết hôn sâu là như thế nào, cũng chẳng biết biểu đạt tình cảm của mình ra sao, chỉ có thể thành thành thật thật để Kim chủ tùy ý ôm, tùy ý chiếm đoạt đôi môi, cướp đi không khí và hô hấp của cậu.
Chỉ là một nụ hôn, mà Bánh bao sữa lại có ảo giác chính mình rốt cuộc đã thuộc về kim chủ.
Mọi thứ đều đáng giá.
Thế nào cũng đáng giá.
Kim chủ bị nụ hôn không chút kĩ thuật nhưng chẳng chút e dè của người trong lòng khơi dậy lửa nóng, hắn siết chặt thêm eo của cậu, ôm ghì người vào lòng đẩy nụ hôn sâu thêm. Mãi đến khi người trong lòng hô hấp không thông, khó chịu rì rầm mấy tiếng hắn mới chịu buông tha cho đôi môi đáng thương kia, cho người trong ngực cơ hội để thở.
Nụ hôn này dài lâu mà kịch liệt, lúc được buông tha khóe mắt Bánh bao sữa cũng đã ửng đỏ, cánh môi hơi sưng đẫm nước, đôi mắt cũng ngậm lệ long lanh.
Cậu bị hôn thiếu oxy, cũng kích động và hạnh phúc đến cả người phát run, cuộn tròn trong ngực Kim chủ đánh bạo cọ cọ mấy cái.
Kim chủ dùng ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi xinh đẹp vừa bị hắn tàn nhẫn hôn, xoa xoa lưng cậu như trấn an, môi lưỡi lại chuyển sang công kích vành tai Bánh bao sữa, cuối cùng lại mút hôn một chút trên môi cậu mới xem như kết thúc.
Xe đã tới khách sạn nơi đoàn phim ở. Tài xế rất tự giác tìm nơi đậu xe rồi bỏ chạy vì sự an toàn của bản thân. Bốn bề vắng lặng, hai người đều hơi thở dốc, Bánh bao sữa do dự ngẩng đầu hỏi: “Ngài… vẫn đi ạ?”
Cậu chờ mong suy nghĩ, chắc là không đi chứ nhỉ?
Nài ngờ hắn quyết đoán: “Đi.”
Kim chủ xoa xoa đầu Bánh bao sữa, giúp cậu sửa sang lại quần áo: “Còn có chút việc phải xử lý, ngoan nào.”
Bánh bao sữa tiếc nuối nhưng cậu nghe Kim chủ nói còn có việc phải làm, thế nên không dám làm chậm trễ thời gian của hắn.
Bánh bao sữa lại cọ cọ thêm một lát, Kim chủ không nói lời nào, cậu không tìm được chủ đề gì để bắt chuyện, cuối cùng cũng lưu luyến nói: “Đến khách sạn rồi, ngài đi làm việc đi ạ, cảm ơn ngài đã đưa em về.”
Kim chủ xoa xoa đầu cậu, đôi mắt bé con vẫn hơi hồng hồng, là dấu vết khi nãy bị nụ hôn sâu của hắn “bắt nạt” còn lưu lại, Kim chủ không khống chế được mà mềm nhũn cõi lòng, cũng không khống chế trái tim rung động, hắn hôn hôn trán Bánh bao sữa: “Đi đi, hai hôm nữa tôi đến đoàn phim thăm em.”
Lúc Bánh bao sữa về đến phòng mình cậu vẫn đang trong sương mù, cảm giác hưng phấn và mất mát song song tra tấn, cậu cứ cảm thấy chuyện này chẳng chân thật tí nào.
Hôn cũng hôn rồi sao còn phải đi nữa?
Bọn họ vừa mới hôn môi đó nhaaaa!!!
Bánh bao sữa đỏ mặt sờ sờ môi mình, cậu cảm thấy vẫn còn có thể cảm nhận được hương vị và độ ấm ban nãy vừa hôn xong.
A a a a!!!
Bánh bao sữa lăn lộn mấy vòng trên giường, mặt đỏ tim đập hồi tưởng dư vị một lúc lâu, mới bỗng nhiên ý thức được: Kim chủ còn đồng ý hai ngày nữa đến đoàn phim thăm cậu!
Vậy… Đến lúc đó… Có thể lại hôn nữa không nhỉ…
Mà hôn xong rồi có đi nữa không ta…
Kim chủ ở trong xe ổn định bản thân một chút mới gọi tài xế quay về, tính toán về nhà cũ một chuyến.
Bé con này vốn không giấu nổi chút tâm tư nào, hẳn là lúc trước hắn bị chuyện gia đình rối ren và sự vụ công ty chồng chất làm cho điên đầu nên mới không nhận ra Bánh bao sữa thích mình.
Kim chủ cười cười, lăn lộn người ta mấy lần trong lòng tra tấn một trận, rồi mới cầm điện thoại ra gọi cho trợ lí.
Có vài việc hắn phải xử lí mới được.
Hết chương 11
*Chóp môi: 唇珠 là chỗ nhọn nhọn ở môi trên đấy mọi người.

Ngựa bà lựa nửa tiếng đồng hồ mới được cái ảnh minh họa ưng ý ?