Quân Lôi Đinh: “…!”
Tiểu nô tỳ này không biết xấu hổ sao?
“Vương gia, tiểu nữ vừa mới tỉnh, thân thể còn suy yếu nên lão thần xin phép đưa con bé về chữa trị.”
Quân Lôi Đình vội tiến lên nói.
“Được.”
Tiêu Phong Hàn nói.
“Vậy lão thần xin cáo lui.”
Quân Lôi Đình hành lễ cáo lui với Tiêu Phong Hàn, lúc này mới ôm Tần Lam vội vội vàng vàng rời khỏi Hội Anh Lâu.
“Hồi phủ.”
Quân Lôi Đình vừa bước ra khỏi cửa Hội Anh Lâu, Tiêu Phong Hàn cũng nói với thuộc hạ phía sau.
Bánh xe kim loại lăn trên mặt đất, rời khỏi Hội Anh Lâu.
“Cung tiễn Vương gia…!”
“Cung tiễn Vương gia…!”
Mọi người đứng sau cuối cùng cũng nhẹ nhàng thở ra một hơi bị nghẹn trong ngực, hôm nay đúng là một ngày kinh tâm động phách, nhưng thông qua sự việc lần này, mọi người cũng hiểu được Đại Tướng quân Quân gia yêu thương nữ nhi của mình như thế nào.
Mà đối với việc Đại tiểu thư Quân gia biến nguy thành an, mọi người chỉ cảm khái một tiếng, ai bảo người ta có một người cha chiến công hiển hách chứ, cũng không biết đồ vật mà Quân Lôi Đình trình lên cho Vương gia là thứ gì mà mọi chuyện trong quá khứ đều được xóa bỏ, Huyền Vương cũng không truy cứu tội của Đại tiểu thư Quân gia nữa.
Chậc chậc chậc…
Đại tiểu thư Quân gia này đầu thai thật tốt nha.
…
Trời tháng sáu, ánh mặt trời nóng như thiêu đốt chiếu trên mặt đất tạo thành ánh sáng màu vàng kim.
Tại đình nghỉ mát trong hậu viện của Huyền Vương phủ.
Tiêu Phong Hàn mặc một bộ đồ màu xanh lam, ánh mắt lạnh lùng nhìn xa xăm, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Ngay sau đó, thuộc hạ Lãnh Mục dẫn một nam tử khoảng tầm hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi đến. Dáng người nam tử kia ốm yếu, mặc một bộ quần áo đơn giản nhưng dung mạo tuấn tú, sắc mặt hơi tái nhợt, nhìn gần có thể thấy hai mắt hắn đỏ lên, trên mắt có quầng thâm sâu, trên người thoang thoảng mùi thảo dược.
Người này là y sư chuyên trách của Tiêu Phong Hàn, hai người cũng là bằng hữu thân thiết, tên là Phùng Thần.
“Cảnh Hành, ngươi tìm ta?”
Phùng Thần đi đến trước mặt Tiêu Phong Hàn nói.
Cảnh Hành là tên tự của Tiêu Phong Hàn.
Chỉ cách xưng hô thôi cũng có thể nhìn ra quan hệ của hai người tốt như thế nào.
“Ngồi đi.”
Tiêu Phong Hàn chỉ về phía đối diện.
Phùng Thần cũng không khách khí, trực tiếp ngồi xuống, không nhịn được ngáp một cái.
“Mấy ngày không ngủ rồi?”
Tiêu Phong Hàn hỏi hắn.
Phùng Thần lắc lắc đầu không định trả lời, Tiêu Phong Hàn liếc nhìn hắn, hắn đành phải mỉm môi nói: “Sáu ngày, nhưng cũng có ngủ vài lần.”
Hắn nói.
“Phải chú ý thân thể.”
Tiêu Phong Hàn nhíu mày nói.
Ai ngờ lời này vừa nói ra, hai mắt Phùng Thần lại đỏ lên: “Sáu ngày liền ta không ngủ thì còn có nhiều ngày khác, nhưng Cảnh Hành, cơ thể của ngươi không thể kéo dài được nữa, ta không trị hết, cũng không tìm được ngọn nguồn, không biết giải độc cho ngươi như thế nào, ta, ta… Ta không biết nên làm gì bây giờ nữa.”
Vẻ mặt Phùng Thần chán nản, trên mặt tràn đầy oán giận đối với sự bất lực của mình.
“Con người có số mệnh cả, A Thần, ngươi không cần tự trách mình như vậy.”
Tiêu Phong Hàn nói.
Giọng nói của hắn bình thản, dường như không quan tâm đến sống chết của chính mình, nhưng càng nhìn dáng vẻ này của hắn, Phùng Thần càng không chịu nổi.
Phùng Thần không lên tiếng nhưng mày vẫn nhíu chặt không buông.
Tiêu Phong Hàn biết khúc mắc trong lòng hắn nên không nói thêm điều gì, chỉ đột nhiên nâng cánh tay lên, chỉ vào một vị trí trên cơ thể, nhìn về phía Phùng Thần hỏi: “Ở đây là ***** ** gì?”
Phùng Thần nhìn thoáng qua, buột miệng nói: “Thông thiên huyệt.”
“Nếu ấn lâu vào đó thì sẽ như thế nào?”
Tiêu Phong Hàn lại hỏi.
Phùng Thần xoa xoa mi tâm, xua tan cơn buồn ngủ trong đầu: “Sẽ lâm vào hôn mê ngắn, Cảnh Hành hỏi điều này làm gì vậy?”
Nghe Phùng Thần nói, Tiêu Phong Hàn khẽ “ồ” một tiếng, sau đó lẩm bẩm nói: “Chẳng trách…”
“Cái gì?”
Phùng Thần hơi khó hiểu được.
“Hôm nay gặp được một nữ tử, vì không muốn hành lễ xin lỗi với Bổn vương mà nàng ta tự làm cho chính mình hôn mê.”