_”Hả! Tiểu Phúc Tử há to tròn miệng”, mắt đứng hình nhìn chủ nhân một cách kinh ngạc, đôi mục quan của Kỳ Lôi châu lại nhìn thái độ của gia nhân của mình hắn lên tiếng, ngươi kinh ngạc đủ chưa? Lúc này T Phúc Tử mới chợt tỉnh táo, dạ nô tài xin lỗi chủ nhân, vậy còn đại tiểu thư con quan bộ thị lang thì sao ạ? Lão gia có hứa hẹn với ông ta về hôn sự của hai người, mặt Kỳ Lôi giờ chuyển màu xanh đen, đôi mục quan trợn ngược nhìn tên gia nhân lớn gan trước mặt. Một cổ lạnh từ sống lưng lên đến đỉnh đầu của Phúc Tử hắn biết vị chủ nhân của mình đang giận, hắn vội vàng quỳ xuống xin tha lỗi,nô tài đáng chết, xin vương gia tha mạng.
_Kỳ Lôi nghĩ đến người nằm trên giường, không muốn làm cho nàng khó chịu, hắn chợt dằn tâm xuống, miệng khẻ nhếch mép nói, việc đó cha ta hứa, ta không đồng ý, nên xem như không có, còn ngươi không có ý của ta, ngươi không được nói lung tung chuyện này, nếu để nàng ấy biết, ngươi tự hiểu bản thân sẽ ra thế nào, đi theo ta đã lâu chắc ngươi hiểu tính ta chứ? Dạ nô tài đã rõ thưa chủ nhân.
_Kỳ Lôi cầm đơn thuốc đưa cho T Phúc Tử, ngươi đi ra mua đúng trong này, về sắc như ta ghi trong đây, đúng bữa mang vào đây, còn bên vương huynh cứ đưa cho Đỗ quản gia mang vào cho phu nhân của vương huynh. Nhớ thay đổi thực đơn trong bữa ăn cho tốt nhé, Phúc Tử ôm quyền thi lễ khẻ nói, nô tài đã hiểu ý của chủ nhân, đây là hai ngàn lượng vàng ngươi cầm đi mua những gì thiếu trong bữa ăn, và mua dược cho đúng đó, ta nghĩ tướng phủ này không thiếu thứ gì đâu, ngoại trừ dược liệu thôi. Ngươi lo đi đi,dạ nô tài xin phép được cáo lui.Ừ ngươi lui xuống, và gọi người vào dọn phòng cho ta,dạ nô tài xin phép lui ra.
_Kỳ Lôi mắt thấy Tiểu Phúc Tử đã ra ngoài hắn quay vào ôm Uyên Nghi bế nàng lên đi sang cái ghế dài, hắn nhẹ nhàng ngồi xuống, tay vẫn ôm lấy thân nàng, ít giây sau gia nhân đi vào dọn dẹp sạch sẽ trong phòng, còn Kỳ Lôi vẫn chung thủy ôm Uyên Nghi trong lòng mình, đến khi các gia nhân dọn xong lui ra ngoài hết, Kỳ Lôi lại ôm nàng trở lại bên giường, đắp chăn cho nàng cẩn thận, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, ánh trăng đã lơ lửng chiếu sáng trên ngọn trúc rồi, cả người hắn cũng cảm thấy mệt mỏi, nên trèo lên giường nằm kế bên nàng, đưa tay vuốt ve đôi má nàng, tay kia để lên eo nàng, mắt hắn nặng trĩu và nhắm lại đi vào giấc mộng đẹp,trống ngoài thành đã điểm báo đầu canh.