“Vậy xem cái khác.”
“Cái khác cũng không hay.”
“…”
“Anh Tử Thiên…”
“Ừ.”
“…”
“Ừ?”
“Em nhớ anh.”
“…”
Bút trong tay An Tử Thiên chợt dừng lại, khóe miệng chậm rãi cong lên. Đây là lần đầu tiên, Bạch Thấm chủ động nói nhớ anh.
“…”
Không dùng đầu óc suy nghĩ mà vô tình thốt ra những lời này, có phải cô thật sự rất nhàm chán hay không? Bạch Thấm yên lặng đỏ mặt.
“Anh cũng vậy.” An Tử Thiên tưởng tượng đến dáng vẻ cô vừa ôm điện thoại vừa ngượng ngùng, trái tim không tự chủ liền đập nhanh hơn, cảm thấy hết sức ngọt ngào.
An Tử Nguyệt đẩy cửa vào, nhìn thấy em trai mặt than* của mình lại ôm điện thoại ngẩn người cười ngây ngô, cho dù là nội tâm cô vô cùng mạnh mẽ cũng có chút không thích ứng được, liền biết rõ còn cố hỏi: “Khụ khu… đang nói chuyện với Bạch Thấm sao?”
*Mặt than: kiểu khuôn mặt luôn lạnh lùng, không thể hiện cảm xúc.
Bên này Bạch Thấm nghe được giọng nói của An Tử Nguyệt liền hoảng sợ, vội vàng cúp điện thoại. Cô khẽ đưa tay xoa khuôn mặt sớm đã đỏ rực của mình rồi tiếp tục ôm gối xem tivi, nhưng trong đầu lại chỉ toàn nghĩ đến bóng dáng của An Tử Thiên. Trong phim rõ ràng đang chiếu đến cảnh phát hiện người yêu có người khác, người thứ ba tìm đến tận cửa nháo loạn, vậy mà cô lại cười đến vô cùng ngọt ngào.
“Cô Bạch, lão gia đã trở lại.” Người hầu gõ cửa nói.
“Tôi biết rồi.” Cô đã dặn bọn họ là khi ông cụ trở về liền thông báo cho cô biết.
“Ông, người đã trở lại.” Bạch Thấm cười tủm tỉm bưng nước trà ngon mới pha nghênh đón ông cụ.
“Có chuyện gì?” Ông cụ tiếp nhận ly trà, uống một ngụm nhỏ.
“Không có việc gì thì không thể tìm ông sao? Ông ra ngoài đánh cờ thu được kết quả như thế nào ạ? Có phải lại toàn thắng hay không ạ?”
Nhà họ An lớn như vậy, nhưng lại luôn thiếu đi không khí sinh động của những tiếng cười, tuy rằng cô cũng không phải là một người có tính tình hoạt bát, nhưng nếu như có thể làm cho mọi người vui vẻ hơn một chút, giả bộ làm cô gái nhỏ một chút cũng đâu có sao.
“Cũng không tệ lắm, bọn họ làm sao có thể là đối thủ của ông chứ. Một đám lão già chơi cờ dở tệ, làm sao mà không thua được chứ, hừ!” Có lẽ là hôm nay vận may của ông cụ nhà họ An không tệ, Bạch Thấm lại biết cách hỏi đúng trọng tâm, khiến co tâm tình của ông cụ khá tốt, hơi nghiêm mặt rồi cũng bắt đầu tươi cười.
Bạch Thấm nhân cơ hội giúp ông cụ xoa bóp vai rồi nịnh nọt: “Cháu biết là ông sẽ thắng mà… hắc hắc… Ông, người thật lợi hại!”
“Có việc gì cứ việc nói thẳng, đừng có quanh co lòng vòng!” Tuy rằng rất hưởng thụ lời khen của Bạch Thấm, nhưng ông cụ lại không quen với việc Bạch Thấm đội nhiên thân thiết như vậy, rất không được tự nhiên.
“Cháu thì làm gì có chuyện gì chứ, chỉ là muốn nói chuyện phiếm với ông một chút thôi. Lúc ở thành phố A cháu vẫn luôn rất nhớ ông đó!”
“Hừ! Thật vậy không? Chẳng phải con vẫn luôn chán ghét lão già này sao!” Tuy rằng được nghe Bạch Thấm nói nhớ mình rất vui vẻ, nhưng ông cụ nhà họ An vẫn không chịu thừa nhận ý tốt.
“Làm gì có chứ! Trước đây là do cháu còn nhỏ tuổi không hiểu chuyện mới nói ra những lời nói hỗn hào như vậy, bây giờ ông hây quên nó đi, quên mất nó đi! Cháu thật sự rất sùng bái ông, ông thật sự rất lợi hại, cháu làm sao chán ghét ông được chứ. Lại nói đã rất lâu ông không hề dạy cháu luyện thư pháp rồi, có phải ông chán ghét cháu hay không?” Hiện tại, ở trước mặt ông cụ nhà họ An, Bạch Thấm hoàn toàn là dáng vẻ của một cô gái nhỏ mới mười tám tuổi, chỉ biết làm nũng và giả vờ uất ức.
“Là con không chịu luyện hay là do ông không dạy, trong lòng con phải rõ hơn ai hết chứ.” Nghe được trong lời nói của cô có lẫn uất ức, ông cụ có chút mềm lòng, nhưng lại vẫn không biểu hiện ra ngoài như trước.
“Hắc hắc… ông, con biết sai rồi, vừa thi vào trường đại học xong liền chơi đến quên trời đất. Từ bây giờ con sẽ cố gắng bù lại tất cả, có được không ạ?” Bạch Thấm làm nũng lắc lắc cánh tay của ông cụ.