Trần Mệnh hoảng hốt một chút, vội vàng phục hồi tinh thần lại, hỏi: “Là tới tìm sư muội ngươi sao? Bây giờ ta sẽ gọi muội ấy ra.”
Tần Phất ngăn hắn lại, nói: “Không cần, ta đi vào xem một chút là được.”
Vì thế Tần Phất đi vào diễn luyện trường của Thảo Đường.
Tô Tình Nguyệt bị một đám người vây quanh, đang nghỉ ngơi.
Tần Phất đứng ở xa xa nhìn nàng ta.
Tần Chất đi theo bên cạnh không dám lên tiếng.
Tô Tình Nguyệt đang được một đám người khen ngợi thiên phú.
Đám học sinh mà Trần Mệnh chỉ dạy này, đại bộ phận đều là mới bái sư không bao lâu hoặc là đệ tử mới bắt đầu tu luyện, tiến độ của mọi người đều không cách nhau nhiều lắm, phần lớn đều là người ngay cả dẫn khí nhập thể cũng chưa làm được, lúc này Tô Tình Nguyệt đã là luyện khí kỳ, đương nhiên chính là kiệt xuất trong đó.
Trình độ tu luyện dẫn trước người khác, hơn nữa lại có thân phận đệ tử thân truyền, ở bên trong dường như Tô Tình Nguyệt chính là chúng tinh phủng nguyệt.
Nhưng nàng ta cũng không có giải thích rõ ngọn nguồn mình đã tu vi đến Luyện khí, mà là do bọn họ hiểu lầm.
Tần Phất nhịn không được muốn cười.
Trong thoại bản kia, những người đó cho rằng nàng ta thiên phú trác tuyệt, trước khi bái sư cũng đã luyện khí, nhưng nàng ta không giải thích, về sau tu vi tiến triển chậm chạp lại đổ tội cho việc phải lấy máu chữa thương cho Tần Phất mà tổn thương đến căn cơ.
Nhưng bây giờ, Tần Phất không dùng máu của nàng ta, nàng ta cũng không bị thương đến căn cơ, lúc này mang một cái danh tiếng thiên phú trác tuyệt, ngày sau nếu tu vi tiến triển bình thường, chẳng lẽ lại muốn có thêm một danh hiệu Thương Trọng Vĩnh sao?
Thiên tài không phải là dễ dàng có được như vậy.
Bọn họ nói chuyện còn nhắc tới Tần Phất.
Một nữ hài mới nhập môn không lâu nói: “Ta nhớ sư huynh ta đã nói qua, lúc trước Tần Phất sư tỷ chưa bái sư cũng đã là Trúc Cơ kỳ, sớm như vậy Tình Nguyệt đã là Luyện Khí kỳ, nói không chừng thành tựu ngày sau sẽ không thấp hơn Tần Phất sư tỷ.”
Tươi cười của Tô Tình Nguyệt dừng lại, vẻ mặt lập tức ảm đạm thất sắc.
Bên cạnh có người nhìn mặt đoán ý, nhanh chóng nói: “Nhắc đến Tần Phất sư tỷ làm gì a, Tần Phất sư tỷ tính toán chi li như thế, có thể thấy được cũng là người nhân phẩm có khuyết điểm.”
Có người không biết đã xảy ra chuyện gì, nghi hoặc hỏi: “Sư huynh ta rất tôn sùng Tần sư tỷ a? Phát sinh chuyện gì, nhân phẩm nào có khiếm khuyết a?”
Sau đó nữ hài liền được người khác phổ cập kiến thức về chuyện ân oán giữa Tần Phất và Tô Tình Nguyệt.
Vẻ mặt người nọ do dự.
“Hả? Như vậy sao….. Nhưng thật sự sư huynh ta rất tôn sùng Tần sư tỷ, nói Tần sư tỷ nhân phẩm cao khiết, tuy rằng ta chưa từng thấy qua Tần sư tỷ, nhưng sư huynh ta cũng sẽ không lừa gạt ta, Tình Nguyệt, có phải giữa các ngươi có hiểu lầm gì không?”
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Tô Tình Nguyệt.
Tần Phất cũng chờ xem nàng ta định chuẩn bị trả lời như thế nào.
Tô Tình Nguyệt trầm mặc một lát, thanh âm nhẹ nhàng trả lời: “Có thể là ta đối với sư tỷ có hiểu lầm, hai ngày nay ta muốn tìm sư tỷ xin lỗi, nhưng từ sau lễ bái sư ta đã không gặp qua sư tỷ, ta sợ là sư tỷ đang trốn tránh ta.”
Như có như không, giống thật mà lại giả, không trực tiếp mà trả lời mâu thuẫn giữa nàng ta và Tần Phất rốt cuộc là thật hay giả, lại khiến cho người khác nhịn không được suy nghĩ đến mấy chuyện bậy bạ, hơn nữa những lời này vừa có thể tiến vừa có thể thủ, ngay cả Tần Phất cũng muốn vì nàng ta mà vỗ tay tán dương một tiếng.
Nhưng chỉ là Tần Phất không thích cùng người khác đối đầu với nhau, cũng không phải là ngốc.
Tần Phất trực tiếp từ phía xa đi ra, nhìn tới Tô Tình Nguyệt đang kinh ngạc nhìn qua mà gật gật đầu: “Sư muội.”
Trong nháy mắt Tô Tình Nguyệt không biết làm sao.
Nhưng rất nhanh nàng ta liền tỉnh táo lại, đứng lên, nhẹ nhàng kêu lên: “Sư tỷ.”
Xung quanh nổi lên vài trận náo động nho nhỏ.
Thính lực của Tần Phất rất tốt, nghe thấy có người nhỏ giọng hỏi: “Đây là Tần sư tỷ a?”
Bên cạnh có người nói đúng.
Người nọ kinh ngạc nói: “Nàng thật xinh đẹp a… So với Tô Tình Nguyệt còn xinh đẹp hơn.”
“Không phải là bộ dạng của Tô Tình Nguyệt rất giống Tần sư tỷ sao?”
Tần Phất mắt điếc tai ngơ, gật gật đầu với Tô Tình Nguyệt: “Đã lâu không gặp.”
Trong suy nghĩ của Tô Tình Nguyệt, cho dù Tần Phất nghe được lời đồn, nhưng cũng không có khả năng cứ như vậy gióng trống khua chiêng tự mình thanh minh, cho nên hiện tại, quả thực Tô Tình Nguyệt bối rối một chút.
Nhưng nàng ta lại nghĩ đến chuyện kỳ thật bản thân cái gì cũng không nói, nhiều nhất cũng chỉ có thể xem như không kịp thời giải thích.
Lúc này mới bình tĩnh lại, nói: “Sư tỷ…”
Tần Phất lại không muốn nghe nàng ta nói cái gì, trực tiếp nói: “Vừa rồi sư muội nói ta đang trốn ngươi, không biết vì sao sư muội lại cảm thấy như vậy?”
Tô Tình Nguyệt há miệng: “Sau lễ bái sư ta muốn tìm sư tỷ xin lỗi, nhưng sư tỷ lại trực tiếp rời khỏi Trì Kiếm Phong, ngay cả chào hỏi cũng chưa kịp, ta cho rằng sư tỷ…”
Tần Phất khẽ cười một tiếng: “Sư muội không nhớ rõ sao? Trước mặt chúng ta Cốc sư thúc cùng sư tôn đã nói đợi sau khi đại lễ bái sư kết thúc, sẽ để cho ta lên Dược Phong chữa thương, sau khi lễ bái sư kết thúc ta liền đi Dược Phong, cùng sư muội có quan hệ gì sao.”
“Huống hồ.” Tần Phất chậm rãi nói: “Ta ở Dược Phong, mấy ngày nay cũng chưa từng đi ra ngoài, sư đệ sư muội của Dược Phong đều có thể làm chứng, nếu sư muội có tâm tìm ta vậy trực tiếp đi đến Dược Phong là được.”
Tô Tình Nguyệt trầm mặc một lát, cúi đầu nói: “Là ta đa tâm, ta cho rằng sư tỷ sốt ruột đi Dược Phong như vậy là trốn ta, cho nên cũng không dám đi Dược Phong tìm sư tỷ.”
Tần Phất gật gật đầu: “Sư muội quả thật đa tâm rồi, lúc trước sư tôn đã ở trước mặt chúng ta nói chuyện dùng cấu yếm thảo cho sư muội ta cũng chưa từng nói gì, Cốc sư thúc muốn dùng máu của sư muội làm thuốc cho ta, ta lại lo lắng sư muội vừa mới được sư tôn mạnh mẽ đem tu vi nâng đến Luyện Khí kỳ sẽ có chút bất ổn nên cũng đã cự tuyệt, ta lên Dược Phong cũng chỉ là vì chữa thương, làm sao có thể bởi vì một lễ bái sư mà đối với sư muội có hiểu lầm.”
Sắc mặt Tô Tình Nguyệt trắng bệch.
Tần Phất chậm rãi nói: “Người ngoài hiểu lầm còn chưa tính, sư muội là đương sự, quả thực không nên hiểu lầm.”
Ánh mắt người xung quanh nhìn Tần Phất lập tức trở nên vi diệu, nhất là khi Tần Phất nói đến tu vi.
Cả người Tô Tình Nguyệt lung lay.
Một lúc lâu sau, nàng ta mới ổn định thần sắc trên mặt, giọng nói mang theo chút cưỡng ép nức nở nói: “Sư tỷ, là ta sai rồi.”
Tần Phất: “Sư muội không cần như thế, sau này muốn tìm ta thì đến Dược Phong là được.”
Nói xong xoay người rời đi.
Tần Chất xoay người cũng muốn rời đi theo.
Tô Tình Nguyệt sau lưng thấp giọng kêu một tiếng “Sư huynh”, trong giọng nói mơ hồ mang theo nức nở.
Tần Chất xoay người nhìn nàng ta, lại quay đầu nhìn Tần Phất.
Tần Phất tựa hồ cũng không quan tâm hắn có dừng lại hay không, cũng vĩnh viễn sẽ không vì hắn mà dừng bước.
Tần Chất vội vàng nói: “Sư muội, ta trở về tìm ngươi sau.” Sau đó xoay người đuổi theo.
Tô Tình Nguyệt đứng trong chốc lát, xoay người ảm đạm rời đi.
Đám người yên tĩnh trong chốc lát, có người ngây thơ hỏi: “Làm sao vậy, không phải Tình Nguyệt nói Tần sư tỷ cố ý trốn tránh nàng sao? Còn có tu vi mà vừa rồi Tần sư tỷ nói là chuyện gì xảy ra a?”
Sư tỷ của nữ hài mới hỏi vội kéo nàng ấy qua một bên.
Có thể có người thật sự cảm thấy Tô Tình Nguyệt chỉ là nhất thời quên chuyện Tần Phất đi Dược Phong, nhưng nàng ấy có thể cảm giác được, Tô Tình Nguyệt này không đơn giản như vậy.
Về sau phải nhìn sư muội, không thể để cho nàng cách Tô Tình Nguyệt quá gần được.
TYT & Cá Voi team