Dưới ánh trăng, ma vật da thịt trắng bệch lắc lắc từng thớ thịt trên người tiến về phía trước, trong miệng phát ra những từ đơn kéo dài âm cuối: “Đói, đói..”
Âm thanh trầm thấp quanh quẩn trong đêm tối trên con phố không người, khiến người ta hoài nghi tất cả những thứ này phải chăng chỉ là một giấc mơ không có thực.
Từng tiếng bước chân đùng đùng của nó chấn động mặt đất, đánh vào lòng các chiến sĩ.
Ngô Hạo vươn tay ra khỏi con hẻm, làm động tác ba, hai, một.
Lúc ngón tay khép lại thành một và rút xuống từ không trung.
Hơn mười đường đạn khác nhau hiện lên trong màn đêm, cùng nhau bắn về phần bụng ma vật.
Con ma vật to lớn ngẩng đầu phát ra tiếng gào thét thống khổ.
Nó đột nhiên ngồi xổm xuống, bộc phát tốc độ hoàn toàn không phù hợp với kích thước khổng lồ của nó, tung lên một trận cát bụi đầy đường rồi lao thẳng về phía Sở Thiên Tầm và Ngô Hạo.
Trong nháy mắt khi nó ngồi xổm xuống, Sở Thiên tầm đã hét lớn: “Lùi lại!”, cô nhanh chóng cất súng rồi lùi lại.
Động tác của Ngô Hạo chậm nửa bước so với cô, nhưng tốc độ di chuyển của hắn nhanh hơn Sở Thiên Tầm rất nhiều, hai người cùng nhau lui vào sâu trong con hẻm, đầu ngõ phát ra một tiếng ầm thật lớn, vô số cốt thép xi măng cùng với bụi đất trộn lẫn với nhau rơi xuống đất, ngay vị trí bọn họ vừa đứng.
Một thân thể khổng lồ đầy thịt chặn ở đầu hẻm, nhưng không vào được.
Ma vật gầm lên một tiếng trầm đục, liên tiếp đánh sập các tòa nhà ở lối vào tạo thành một cái động lớn, ý đồ đưa cái thân toàn thịt mỡ đó của nó chen vào con hẻm nhỏ.
Trên mái một tòa nhà ba tầng đối diện vang lên tiếng súng, thành viên đội đặc chiến đã nổ súng để chuyển hướng tầm nhìn của ma vật.
Phần lưng ma vật trúng vô số vết đạn, nhưng nó lại không có cảm giác gì, chỉ sững người trong giây lát, phát ra âm thanh trầm thấp như con người.
Trong mưa đạn, nó chậm rãi xoay người.
Đột nhiên tăng tốc lần nửa, dùng thân thể cồng kềnh của nó đụng vào tòa nhà đối diện.
Nhoáng một cái cả tòa nhà đều lung lay sắp đổ.
Hai chiến sĩ trên nóc nhà vì cú chấn động mà văng ra ngoài, một người rơi xuống đường, nôn một ngụm máu, trọng thương không dậy nổi.
Người còn lại kịp thời bắt được cây sắt nhô ra trên nóc nhà, miễn cưỡng treo thân thể mình lại, nên không rớt xuống lầu.
Độn hành giả nâng bàn tay mập mạp khổng lồ của nó lên, bang một tiếng, đập vào cơ thể bằng xương bằng thịt đang treo trên tường kia.
Bên ngoài bức tường trắng xám nhợt nhạt của tòa nhà, một mạng sống trẻ được vẽ lên đầy thảm thiết.
Ngô Hạo hét lên: “ahihi!” Hắn bưng súng xông ra ngoài.
“Tôi dẫn nó rời đi, anh cứu người.” Một giọng nữ trong trẻo vang lên bên cạnh, cô gái trẻ lướt qua hắn, tránh thoát những tảng đá đang rơi xuống, dẫn đầu phóng ra đường lớn.