Mặc dù cô không biết đã có chuyện gì xảy ra, nhưng có thể thuận lợi lấy được hạng mục này thì cô vui hơn bất kỳ ai.
“Suýt nữa thì quên, hợp đồng vẫn đang ở phòng pháp vụ, tôi đi lấy ngay đây” Lâm Vũ Chân gật đầu tỏ ý với Hoàng Ngọc Minh bảo.
anh đợi một lát, sau đó bước ra khỏi phòng làm việc.
“Cô Lâm?” Hoàng Ngọc Minh không nhịn được hỏi: “Cô, quen anh Phi không?” Lâm Vũ Chân sững sờ, anh Phi? Ai cơ.
Cô lắc lắc đầu: “Tôi không quen” Hoàng Ngọc Minh “ô” một tiếng, tươi cười nói: “Không có gì, vậy tôi ở đây đợi cô đi lấy hợp đồng” Lâm Vũ Chân nhanh chóng mở cửa, đám người bên ngoài đang chờ đợi đến suốt ruột, mỗi người một vẻ muôn sắc muôn màu.
Thấy Lâm Vũ Chân mở cửa, Lâm Cường hơi ngẩn ra, sao.
nhanh thế đã nói xong rồi? “Chủ tịch, hợp đồng của hạng mục này đâu? Sếp Hoàng đồng ý ký rồi” Lâm Vũ Chân hỏi.
“Hợp đồng, trưởng phòng Tần, nhanh lấy hợp đồng lại đây” Lâm Cường sững sờ, lập tức quay đầu gào lên.
Ông ta vẫn còn đang rối lắm.
Trưởng phòng của phòng pháp vụ ba chân bốn cẳng chạy đi lấy hợp đồng.
“Vũ Chân, rốt cuộc là..” Lâm Cường không nhịn được.
hỏi: “Cháu có quan hệ gì với sếp Hoàng vậy?” Một tiếng “tiểu Hoàng” thôi mà hiện giờ da đầu Lâm Cường vẫn đang tê rần.
Lâm Vũ Chân nhìn thấy ánh mắt của mọi người, mày nhíu lại, cô không thích người khác nhìn cô như vậy.
Cô không nói gì, Lâm Cường cũng không mặt dày hỏi lại.
Trong phòng làm việc, Giang Ninh bộ dạng lười biếng ngồi yên một chỗ.
Hoàng Ngọc Minh gật đầu tỏ ý, sau đó ngồi xuống bên còn lại.
Không cần biết thế nào, đây là chồng Lâm Vũ Chân, anh vẫn phải khách sáo một tí.
“Từ khi nào mà tên nhóc A Phi trở thành chủ tịch Phi rồi thế” Lời nói đột ngột của Giang Ninh khiến cho Hoàng Ngọc Minh đứng bật dậy như thể vừa ngồi phải chiếc đính nhọn.
Cả người cứng đờ tại chỗ! APhít Đương nhiên là hắn biết tên của anh Phi, nhưng anh chưa từng gặp người nào dám gọi thẳng tên A Phi cả.
Nghe nói người trước mặt hắn đây là chồng ở rể của Lâm Vũ Chân, hắn không những biết tên của anh Phi, còn dám gọi thẳng A Phi như vậy.
“Anh…anh quen anh Phi?” Hỏi xong, Hoàng Ngọc Minh mới thấy mình hỏi câu này.
ngu quá.
Não anh chấn động, phản ứng lại ngay tức thì, rốt cuộc Giang Ninh trước mặt này là ai vậy! Đại ca của anh Phil Anh là chồng của Lâm Vũ Chân, vậy nên mới quan tâm Lâm Vũ Chân như vậy, nếu không một cô gái thôi mà đến nỗi phải để anh Phi đích thân gọi điện thoại cho mình? Sắc mặt Hoàng Ngọc Minh thoát cái tái mét, cả người run rẩy không kiềm chế được.
“Đại…” Trong phút chốc anh không biết nên xưng hô với Giang Ninh thế nào, đại ca của đại ca? “Cậu biết thân phận tôi là được, không cần phải để lộ ra” Giang Ninh lạnh nhạt: “A Phi nói với tôi rồi, cậu quen thuộc với Đông Hải, có chuyện gì ở Đông Hải này nhất định sẽ tìm cậu” Hoàng Ngọc Minh nghe được, cả người đứng thẳng như cột sào.
“Vâng! Xin chờ anh sai bảo bất cứ lúc nào!” Má ơi, đại ca của đại ca đó! Một mình anh Phi mà trong năm năm ngắn ngủi thôi đã làm cho anh trở thành ông trùm số một của thành phố Đông Hải được người người nể phục, vậy đại ca của đại ca… ôi, anh chả dám tưởng tượng.
Thần thánh phương nào đây! “Vợ tôi là người thiện lương, người hiền dễ bị bắt nạt, luôn có người muốn bắt nạt cô nào với lũ cẩu không có mắt nhì! cậu biết phải làm thế y chứ?” “Đại, đại ca yên tâm, cái loại nhân vật nhỏ bé không đáng nhắc tới này không cần đại ca phải ra tay, tiểu Hoàng giúp anh xử lý” Hoàng Ngọc Minh do dự một lát, thôi cứ gọi là đại ca, nhưng sau này phải bảo với anh Phi một tiếng, nếu không anh Phi hiểu lầm thì phải làm sao.
Kẽo kẹt….
Cửa phòng làm việc mở ra.
Giang Ninh vẫn cái dáng vẻ lười biếng ấy, mà Hoàng Ngọc Minh thì hơi cong người cung kính đứng trước mặt hắn.
“Sếp Hoàng, tôi mang hợp đồng đến r Lâm Vũ Chân nhìn được cảnh này thì hơi kinh ngạc, hình như sếp Hoàng có vẻ sợ Giang Ninh.
Hoàng Ngọc Minh khôi phục lại sắc mặt, cười bảo: “Cô Lâm, tôi và anh Giang đây vừa gặp mà đã như quen biết từ lâu nên nói chuyện một lát.” Dứt lời, anh lập tức tiến lên phía trước nhận lấy hợp đồng trong tay Lâm Vũ Chân, không liếc mát lấy một cái ký thẳng tên lên đó.
này vẫn phải làm phiền cô Lâm nhiều, nếu có m thì có thể gọi điện bất cứ lúc nào” Hoàng Ngọc Minh nói.
Nói hết anh gật đầu chào Giang Ninh sau đó rời đi, Giang Ninh không thèm liếc nhìn lấy một cái.
Hoàng Ngọc Minh vừa ra khỏi phòng làm việc của Lâm Vũ Chân liền thở dài một hơi như trút được gánh nặng, vẻ mặt ấy không thoát khỏi con mắt của Lâm Cường.
“Sếp Hoàn: Lâm Cường lên tiếng.
“Sếp Lâm, đã ký hợp đồng xong rồi, tôi nói rõ với ông trước, hạng mục này nhất định phải là cô Lâm phụ trách, nếu không tôi sẽ huỷ hợp đồng bất cứ lúc nào” Hoàng Ngọc Minh đã quay lại vẻ bá đạo và liều lĩnh vốn có: “Thêm nữa!” Anh liếc nhìn cái người quản lý cấp cao lúc nấy khi mở cửa cho anh đã cười nhạo Lâm Vũ Chân: “Cái thứ không có mắt nhìn này, chủ tịch Lâm đừng nuôi nữa thì hơn”