Phí Lan lướt qua vai Cao Lâm Hạo, vừa lúc nhìn thấy Diệp Lệnh Úy nghiêm chỉnh đứng ở vị trí lớp mình. Có lẽ cậu không rõ chiều cao của bản thân nên đứng ở vị trí nào, cứ đằng trước có người đứng vào, cậu sẽ lùi lại vài bước, trông cậu rất mờ mịt.
Vừa rồi Trần Phong Bảo đã thấy được ánh mắt kinh động lòng người của cậu, không biết từ khi nào đây, Phí Lan nghĩ một chút, có lẽ là từ mấy ngày trước chuyển tới lớp số 1, cậu cắt tỉa tóc mình, lộ ra đôi mắt, lưng cũng thẳng lên, bước đi cũng hiên ngang không thèm trốn tránh.
Cậu có gương mặt rất đẹp, điều này Phí Lan đã biết từ lâu.
Nhưng cậu còn nhỏ. Phí Lan cầm điện thoại di động lên, ngón tay lướt hai lần, màn hình sáng lên, hình nền là một nam sinh trong anime, một đôi cánh màu trắng dính đầy máu tươi mọc ra từ lưng cậu ta, một bên cánh đủ lông, bên còn lại chỉ còn khung sườn, bị bẻ gãy vứt bên chân.
Cậu ấy còn nhỏ, mềm mại yếu ớt, Phí Lan buông mắt, bình tĩnh nghĩ, hắn có thể không tính sổ với Diệp Lệnh Úy nữa, tội liên đới ư, cứ cho cậu là ngoại lệ đi.
“Anh Lan, đi thôi, Pokémon tới rồi.”
Diệp Lệnh Úy đứng ở giữa hàng, cậu cao 1m76, thích hợp đứng ở chỗ đó. Mọi người đã lên cấp ba rồi, ai cũng nhổ giò cao lên, tuy cậu yếu ớt nhưng chiều cao cũng có thể tăng thêm vài ba cm nữa.
Người điều khiển chào cờ sẽ thay phiên mỗi lớp, lần này đến lượt lớp số 1, Diệp Lệnh Úy nhìn về phía đài chủ trì, Lâm Sơ Đông là người điều khiển buổi lễ.
Diệp Lệnh Úy nhìn một chút, cậu thật sự không hứng thú gì với Lâm Sơ Đông, nhưng lại trùng hợp đối diện với ánh mắt của cậu ta.
Chính cậu cũng không biết bản thân có một đôi mắt đẹp cỡ nào, mắt hoa đào là đôi mắt có tình bẩm sinh. Diệp Lệnh Úy lạnh nhạt thu tầm mắt lại, nhưng hành động này vào mắt Lâm Sơ Đông lại biến thành thẹn thùng.
Lâm Sơ Đông luống cuống suýt chút nữa ngã nhào.
Phí Lan đứng ở cuối hàng, thấy rõ hết mọi thứ, nở nụ cười không rõ cảm xúc.
Đúng là trẻ con, người như thế mà cũng thích cho được.
Lâm Sơ Đông rất tức giận, chờ đến khi hết chào cờ thì đi xuyên qua đám người, hùng hổ xông tới. Cậu ta vốn định mắng Diệp Lệnh Úy một trận trước mặt mọi người.
Sau đó cậu ta lại cảm thấy, lỗi Diệp Lệnh Úy cũng đâu đến mức đấy, cho nên đổi sang phương thức hòa nhã hơn.
“Cậu đi theo tôi, tôi có lời muốn nói với cậu.” Lâm Sơ Đông bỏ lại một câu như vậy rồi quay đầu rời đi, trong lòng lại cho rằng Diệp Lệnh Úy sẽ rất kích động mà đi theo mình.
Một mình cậu ta đi đến tàng cây nhãn lồng, cảnh giác nhìn quanh, chắc chắn không có ai ở đây thì thở phào một hơi, quay người: “Diệp Lệnh Úy, cậu…”
Trước mặt cậu ta là không khí se lạnh của buổi sớm mai, còn bonus thêm vài cái lá vàng rơi. (ôi con sông quê)
Diệp Lệnh Úy vốn dĩ không đi theo, Lâm Sơ Đông nghe đầu mình “ầm” một tiếng, nổ banh chành, mặt đỏ tới tận mang tai, không thể chấp nhận được, không thể tin được, không thể vô lý như vậy được.
Đương nhiên Diệp Lệnh Úy sẽ không đi theo.
Thực tế là, cậu không nghe rõ Lâm Sơ Đông nói cái gì. Cậu đứng đó một lúc, sau đó đi lên cầu thang, Diệp Lệnh Úy nghe thấy tiếng tim mình đập nặng nề như sấm rền trong ngực, nói không nổi nữa, vừa vào lớp đã nằm gục xuống.
Cao Lâm Hạo chọt lưng Phí Lan: “Mày nhìn xem, sắc mặt cậu ấy tệ quá.”
Phí Lan lật một trang sách, không mặn không nhạt mà ừ một tiếng đáp lại.
Cao Lâm Hạo nhạt nhẽo rút tay về, chống cằm, đăm chiêu. Người đẹp thì sắc mặt có tệ cũng vẫn đẹp, mà chắc trong mắt anh Lan thì da ai mà chẳng giống nhau.
Cậu ta nhìn Diệp Lệnh Úy một lúc, chuẩn bị điên cuồng chạy deadline bài tập để trưa nộp, chợt thấy lớp trưởng mang vẻ mặt hầm hầm bước về phía bọn họ.
Cao Lâm Hạo thấy kì lạ, lớp trưởng lớp bọn họ luôn trưng vẻ ngoài hòa nhã như gió xuân, trạng thái hiện giờ của cậu ta có thể nói là hơi “thất lễ”.
Cao Lâm Hạo hứng khởi muốn xem xem ai có thể khiến Lâm Sơ Đông tức giận như thế, đó giờ cậu ta chỉ sợ mẹ mình nhất.
Sau đó Cao Lâm Hạo trơ mắt nhìn Lâm Sơ Đông đi tới cạnh bàn Diệp Lệnh Úy, còn dùng tay đẩy cậu một cái, mặt Cao Lâm Hạo lạnh xuống.
Cho dù xưa nay cậu chưa từng suy nghĩ về chuyện này, cũng quen Lâm Sơ Đông trước Diệp Lệnh Úy, nhưng trong tiềm thức của mình, cậu cảm thấy Lâm Sơ Đông không xứng với Diệp Lệnh Úy, tất nhiên điều này cũng chẳng liên quan tới ngoại hình của Diệp Lệnh Úy.
Cao Lâm Hạo kéo áo Lâm Sơ Đông: “Ê lớp trưởng, cậu nhẹ tay chút đi, người ta đang ngủ.”
Lâm Sơ Đông lạnh lùng: “Tôi có việc tìm cậu ta, cậu đừng xía vào.”
Cao Lâm Hạo: “……” Đờ phắc, tưởng học giỏi là ngầu à!
Diệp Lệnh Úy bị đánh thức, lúc ngẩng đầu lên thì tầm mắt mờ mịt một lúc, ưm một tiếng. Cao Lâm Hạo duỗi cổ ra, có hơi lo lắng: “Cậu không sao chứ? Cậu ta có làm cậu bị thương ở đâu không?”
“Không sao.” Diệp Lệnh Úy nói.
Cậu nhìn Lâm Sơ Đông: “Cậu tìm tôi làm gì?”
Cậu trai ngẩng mặt lên, cần cổ vừa trắng vừa mịn, mang một độ cong hoàn mỹ, cúc áo để mở hai cái, thấp thoáng có thể thấy được xương quai xanh, mặt Lâm Sơ Đông nóng lên, cậu ta quay mặt đi, nói mấy câu nhạt nhẽo lúc nãy đã nghĩ kỹ:
“Tôi muốn nói, cậu có thể ngừng thích tôi được không, tôi cảm thấy mình bị quấy rối.” Lâm Sơ Đông không nhìn thấy vẻ mặt kì lạ của Diệp Lệnh Úy, vẫn tiếp tục nói: “Tôi cũng chỉ muốn tốt cho cậu, hiện giờ chuyện quan trọng nhất là học hành, nếu cậu có thể thi đậu đại học B, tôi sẽ……”
“Bạn Lâm Sơ Đông,” Diệp Lệnh Úy ngắt lời cậu ta, chống tay lên một bên má, lười biếng mà dựa lên bàn: “Tôi nói lại lần nữa, tôi không có hứng thú gì với cậu.”
“Bớt ảo tưởng sức mạnh lại đi.” Diệp Lệnh Úy lạnh nhạt nói: “Không biết còn tưởng cậu lạt mềm buộc chặt mà theo đuổi tôi đấy.”
Nói xong Diệp Lệnh Úy cũng tự cảm thấy hết hồn, sau đó cười: “Nói không chừng là vậy thật.”
Cậu hoàn toàn không cân nhắc đến phản ứng của Lâm Sơ Đông sau khi nghe những lời này. Lâm Sơ Đông đứng trước bao ánh mắt tò mò của mọi người nói chuyện này với Diệp Lệnh Úy đã là hành vi khác thường rồi, không ngờ Diệp Lệnh Úy còn tỏ thái độ này.
Không phải ai trong lớp cũng biết Diệp Lệnh Úy thích cậu ta, nói vậy sẽ khiến mọi người tin vào lời nói dối của Diệp Lệnh Úy. Cậu ta trắng hết cả mặt, vừa tức vừa vội: “Cậu nói linh tinh cái gì đấy!?”
Đây là lần thất thố lớn nhất từ khi sinh ra đến giờ của Lâm Sơ Đông.
Diệp Lệnh Úy nói xong thì thấy hơi mệt, cơ thể của nguyên thân không tốt, cậu buông mắt, trông cậu như một chú nai con bị ăn hiếp.
Lâm Sơ Đông muốn răn đe Diệp Lệnh Úy tiếp, hoàn toàn không chú ý tới việc Diệp Lệnh Úy đã hết sức đối phó với cậu ta rồi.
“Cậu không được……” Lâm Sơ Đông muốn nói cậu không được làm những hành động không đàng hoàng nữa, chưa dứt lời đã bị âm thanh ma sát của bàn ghế làm cho giật mình, cậu ta bất giác run lên, quay đầu nhìn nơi phát ra âm thanh đó.
Phí Lan mới đi từ hành lang vào, thẳng chân đá cái ghế ra, nhưng lại không ngồi xuống. Hắn nhìn Lâm Sơ Đông, đôi con ngươi nhàn nhạt: “Lớp trưởng, vào học thôi.”