Mi Hà Tử Vi dày tựa phiến lá, bờ môi phấn nộn hơi hé mở, đầu lưỡi đỏ thắm thấp thoáng bên trong, rụt rè lướt qua bộ phận sinh dục của Đường Chu, ngay khi vừa tiếp xúc đã giật bắn rụt về, một lát sau mới do dự tiến tới lần nữa, cánh môi mỏng dán lên đỉnh lỗ nhỏ, giống như đang dịu dàng hôn nhẹ nó.
Hai mắt Đường Chu hằn tơ máu, dương vật lập tức sưng đến dọa người. Trong lòng hắn vốn đang tràn đầy phẫn nộ vì bị hiểu lầm, thậm chí còn có chút ấm ức, bây giờ chỉ cảm thấy mình thật con mẹ nó già mồm! Hà Tử Vi nghĩ không sai, có thể hiện tại tinh trùng hắn vẫn chưa lên não, nhưng vừa nhìn thấy dáng vẻ này của Hà Tử Vi thì chỉ hận không thể làm hắn bật khóc mới thôi.
Dương vật bị tuốt lộng mấy cái, sau đấy đỉnh chóp được khoan họng ấm áp chậm rãi bao bọc, Hà Tử Vi cẩn thận nhớ lại hình ảnh trong “Giáo trình dạy học”, máy móc mà nuốt vào nhả ra gậy thịt Đường Chu. Cậu chưa có kinh nghiệm gì hết, hàm răng vô tình đụng trúng, Đường Chu nhất thời “A” một tiếng.
Hà Tử Vi giương mắt áy náy, cậu cảm thấy mình cũng sắp Stockholm* đến nơi rồi, giờ là thời điểm nào mà còn sợ làm hắn đau. Giả sử để cả hai cùng ăn dưa của nhau, nếu cậu dám lặp lại hành động này lần nữa, đoán chừng giờ cậu đã bị Đường Chu cắn nát bét.
Chuyên mục phổ cập: Hội chứng Stockholm hay quan hệ bắt cóc là thuật ngữ mô tả một loạt những trạng thái tâm lý, trong đó con tin lâu ngày chuyển từ cảm giác sợ hãi, căm ghét sang quý mến, đồng cảm, có thể tới mức bảo vệ và lây nhiễm phẩm chất xấu của kẻ bắt cóc. Hội chứng Stockholm không chỉ phát triển ở những nạn nhân bắt cóc mà còn có thể xuất hiện dưới bất cứ ai nằm trong dạng quan hệ vô cùng thân thiết và gần gũi với người xúc phạm, đánh đập, đe dọa, hành hạ (tâm lý hoặc thể xác) chính mình.
Cậu còn chưa kịp thấy rõ nét mặt Đường Chu, đã bị người kia nắm tóc thúc vào, quy đầu lớn bằng quả trứng gà chui tọt vào miệng đè lên ống thanh quản. Hà Tử Vị bất ngờ bị đỉnh đến trợn trắng mắt, cậu cố nén cơn buồn nôn theo phản xạ tự nhiên, lệ lập tức tràn ra hốc mắt, không ngừng tuôn rơi trên khuôn mặt.
Hà Tử Vi cảm thấy bản thân bị lừa dối nghiêm trọng, biểu cảm của mấy cô diễn viên trong phim heo rõ ràng khoái lắm mà, làm chuyện này trông cứ như ăn cục kẹo liếm que kem, trên thực tế thì hoàn toàn không phải như vậy đcm! Đợi sau khi cậu thoát khỏi nhà vệ sinh, nhất định phải tiên phong tẩy chay JAV! Xem phim heo làm cái gì?! Lừa gạt quần chúng, hại nước hại dân.
Hà Tử Vi chỉ cảm thấy gậy thịt trong miệng càng nở càng lớn, cứng rắn mà tăng nhanh tốc độ ra vào, đâm đến mức miệng cậu hết đóng nổi, nước bọt chưa kịp nuốt theo khe hở khóe miệng cậu chảy xuống trong lúc ngậm mút, thuận cầm cậu nhỏ tí tách. Gậy thịt Đường Chu cũng bị ướt đến sáng óng ánh, vô cùng thu hút ánh sáng đèn trần trước mắt hắn.
Cảm giác rùng mình vì bị xâm chiếm lại dâng lên, dường như gien lưu lại từ thời xa xưa của nam giới rất sùng bái mấy chuyện tai ương, bởi lẽ cậu vừa cảm thấy khủng hoảng với tình cảnh này, lại không tự chủ được mà âm thầm nảy sinh chút khát vọng muốn thân mật.
Mùi tanh nồng dần dần tràn ngập khoang miệng, sức chịu đựng của Đường Chu nhỏ kiêu ngạo thật đáng kinh ngạc, bắp thịt hai gò má cậu đã mỏi nhừ rồi, chỉ muốn được giải thoát nhanh lên một chút, vì vậy càng dốc sức hầu hạ.
Miệng của Hà Tử Vi thật ra cũng chưa quá linh hoạt, chẳng biết kiểm soát lực độ lên xuống, đầu lưỡi mềm nhũn đá trái phải lung ta lung tung, khiêu khích nhiều hơn là thư thái. Nhưng không ngăn được từng làn sóng khoái cảm ập tới trong lòng Đường Chu, dáng vẻ Hà Tử Vi bị hắn làm cho đỏ mắt ngoác mồm, đặc biệt hơn nữa là phản ứng sinh lý giữa yết hầu, mỗi lần thúc vào lại co rút một chút, khiến Đường Chu càng kích động hơn.
Đường Chu thấy mình cũng sắp sửa bắn tinh, mãnh liệt đâm chọc vài cái bèn chuẩn bị rút ra, nào ngờ mới vừa rút được một nửa thì Hà Tử Vi như chợt thông suốt mà khẽ hút mạnh trên quy đầu, đời đời con cháu của Đường Chu đành bàn giao tại mảnh đất nhỏ trong miệng Hà Tử Vi.
Hà Tử Vi đâu lường trước được biến cố bất ngờ này, vốn dĩ chỉ định nuốt nước bọt thôi, ai dè xui xẻo bị sặc, chờ cậu kịp phản ứng, trong miệng chỉ còn lại mùi tanh nồng chưa tan hết.
Đường Chu nhìn người đang che miệng cúi đầu, bả vai run rẩy kịch liệt, mấy giọt nhỏ như hạt đậu dính trên mu bàn tay. Hắn xé tờ giấy đưa tới: “Phun ra, lau miệng đi.”
Hà Tử Vi ngẩng đầu nhìn hắn, lông mi ướt nhẹp, cong vút dụ người, miệng cậu xẹp lép, hồi lâu mới nhút nhát trả lời, còn mang chút nức nở khàn khàn: “Nuốt, nuốt rồi…”
Lời nói vô tình có thể giết người! Đường Chu cảm giác mình sắp nổ tung, tại sao trước kia hắn không phát hiện ra Hà Tử Vi sẽ quyến rũ như thế?! Thời gian giác ngộ ngắn ngủi vừa trôi qua, hắn túm lấy Hà Tử Vi, đem người áp mặt lên trên cánh cửa, kéo quần đối phương xuống trong chớp mắt.
“Đừng, đừng mà! Cậu cậu cậu, chả phải cậu mới —” Hà Tử Vi sốt ruột, quay đầu ồn ào, hai mắt vốn đỏ bừng bây giờ càng đỏ hơn, trực tiếp khiến Đường Chu nhìn tới cương cứng. Đường Chu bắt đầu hoài nghi phải chăng mình thích xem người khác khóc, nếu không vì sao mỗi lần hắn thấy Hà Tử Vi đều khó mà khống chế chính mình.
Hà Tử Vi phát giác mông mình bị Đường Chu tách ra, một cây gậy đang ở trạng thái bừng bừng hưng phấn đâm vào phía sau miệng huyệt: “Cậu thử một chút được không?”
“Cậu cương rồi.” Chưa đợi Hà Tử Vi chống cự thêm bước nữa, một tay Đường Chu đã sờ lên phân thân Hà Tử Vi, một tay xuyên vào vạt áo phía trước, xoa nắn núm vú Hà Tử Vi. Hắn hà hơi vào tai Hà Tử Vi, hài lòng nhìn da gà tranh nhau nổi lên, giọng nói trầm thấp hấp dẫn đầy mê hoặc: “Cậu không muốn?”
“…” Mới vừa trải đời đã tham gia vào nhiều tình cảnh hoạt sắc sinh hương như vậy, chỉ số hormone trong không khí tăng mạnh, chỉ cần là đàn ông thì đều cứng! Này là phản ứng sinh lý bình thường thôi đại ca! Cứ làm như cậu đói khát kinh khủng lắm á!
“Thật sự không được, tớ chưa làm thanh lý, hơn nữa cũng đâu mang bao!” Hà Tử Vi cố gắng tìm luận cứ bác bỏ ý tưởng hoang đường của Đường Chu.
Đường Chu suy tư chốc lát, bày tỏ khéo léo chống cự không phải là chống cự. Hắn bảo Hà Tử Vi thu tay về, vỗ vỗ mông Hà Tử Vi, khẽ cười một tiếng” “Đừng lo lắng, kẹp chặt đùi, tớ không đi vào.”
Hà Tử Vi tuyệt vọng nhắm mắt, cậu đã nghĩ xong tựa đề tin nóng ngày mai luôn rồi.
Kinh hoàng! Hai thằng đực rựa của trường đại học X vật nhau trong toilet thư viện suốt hai giờ liền, đây rốt cuộc là đạo đức suy tàn hay méo mó nhân tính?
Trong lúc suy nghĩ cậu còn đang bay tán loạn, Đường Chu đã không chút lưu tình dán vào chân cậu chuyển động. Vùng da non mềm nhất giữa hai chân bị cọ đến nóng hừng hực, tay phải Đường Chu xoa nắn dương vật Hà Tử Vi, quy đầu to lớn đè lên túi tinh thỉnh thoảng sượt qua khe mông, còn luôn ma sát với hậu huyệt cậu. Hà Tử Vi sợ hắn bất ngờ đâm vào, dưới sự căng thẳng đặc biệt nhạy cảm, chỉ cảm thấy khoái cảm còn cường liệt hơn so với lúc cắm vào.
Hà Tử Vi nhanh chóng bị thúc đến eo chân bủn rủn, hai tay chống đỡ hết nổi, nửa người trên dán vào cảnh cửa thở hổn hển. Cánh cửa mỏng manh khó khăn gánh lấy trọng lượng hai người, trái xô phải ngã mà vang “Két két”, ở trong phòng vệ sinh yên tĩnh qua lại dập dờn, tiếng nước lép nhép của nửa người dưới dần gia nhập vào, âm thanh va chạm thể xác giống như được mở loa phóng thanh vậy.
Đoạn giao hưởng này một khi vang lên thì không dứt được, Hà Tử Vi vừa xấu hố vừa mất kiểm soát muốn lau nước mắt, chẳng qua vì tiền đồ của cậu bây giờ, không thể khóc thật được, khóe mắt cậu ẩm ướt đỏ bừng mà mềm nhũn dựa vào Đường Chu, bị cái tay làm loạn khắp nơi của Đường Chu sờ tới khó nén nổi tiếng rên rỉ.
Chẳng biết qua bao lâu, dưới tốc độ tăng nhanh của Đường Chu, hai người kết thúc cùng lúc, tinh dịch từng cỗ từng cỗ bắn lên cánh cửa, giữa hai chân Hà Tử Vi thấm ướt mảng lớn.
Đường Chu xé một đống giấy lau sạch chân cho Hà Tử Vi, giúp cậu mặc quần áo ngay ngắn, tiếp theo phi tang chứng cứ trên cánh cửa. Thực chất lần này Hà Tử Vi vẫn chưa từ bỏ ý định chống cự, chỉ là so với trực tiếp đi vào thì gián tiếp như vậy tốt hơn nhiều. Hai người dựa vào cửa thở một lát, phòng vệ sinh lại hoàn toàn khôi phục yên tĩnh, cũng chẳng biết giữa quá trình có ai vào hay không, nếu là có, chỉ sợ bị hành vi không biết xấu hổ này dọa chạy mất dép.
Đường Chu đang sửa soạn lại ngoại hình, phát hiện đối phương đang nhìn mình ấp úng mãi, mất kiên nhẫn hỏi: “Sao đấy?”
Hà Tử Vi im thin thít, rốt cuộc vẫn không định cho qua, oan ức ngóng ngóng mở miệng: “Chả là… Vừa rồi cậu mới bắn hai lần…”
“Thì?” Ánh mắt Đường Chu thoáng nghi hoặc. Chuyện này có vấn đề gì? Chẳng phải cậu cũng bắn hai lần? Coi như muốn đòi công bằng, mỗi người hai lần, đều ngang ngửa nhau cả thôi.
“… Muốn… Muốn cậu trừ bớt hai cái bao…”
Giọng Hà Tử Vi đè thấp đến mức nghe không rõ, nhưng Đường Chu lại cảm thấy có tiếng sấm nổ bên tai, ánh mắt lại rực lửa trong chớp nhoáng.
“Đệt!” Đường Chu thầm mắng một câu, bình tĩnh hít sâu, kéo mạnh cửa đẩy Hà Tử Vi ra ngoài.
Con mẹ nó còn dám nán lại chung với nhau! Đcm vậy hôm nay xác định ai cũng đừng hòng đi!