Quân Thù cười nhạo, đi đến bên cạnh Giản Hành Chi, hơi hơi cúi đầu tới gần hắn, Giản Hành Chi ngẩng lên, thấp giọng nói: “Ta nói với ngươi, Vãn Vãn với ta, nàng đã sớm……”
Quân Thù vểnh tai lên, lời nói còn chưa dứt, tay Giản Hành Chi nhanh như chớp, nắm lấy đầu Quân Thù hung ác đập xuống bàn, hô to một tiếng: “Đi!”
Cũng chính vào khoảnh khắc hắn động thủ, Tần Uyển Uyển bất ngờ xông ra bên ngoài lúc mọi người không kịp đề phòng, Giản Hành Chi đánh một quyền xuống xong, động tác nhanh nhẹn như gió, hắn dựa lưng vào ghế sau, một tay chống đất, lộn một vòng rời xa Quân Thù, một cái bạo phá phù liền bùng nổ ở Linh Lung Các.
Náo loạn quanh thân nổi lên bốn phía, mặt đất rung chuyển, Tần Uyển Uyển mới vừa lao ra khỏi Linh Lung Các, nghe thấy tiếng nổ mạnh, nàng kinh ngạc quay đầu lại, hô to một tiếng: “Giản Chi Diễn!”
“Ở chỗ này!”
Giản Hành Chi vút qua một cái như gió, bắt lấy cổ tay nàng, Tần Uyển Uyển sững sờ quay đầu lại, liền nhìn thấy ống tay áo màu hồng nhạt phấp phới của thiếu niên, ngũ quan tuấn tú, nàng đảo mắt một hồi, cười thật tươi nói:”Đi!”
Khi nói chuyện, Quân Thù đã đuổi theo tới, hô to: “Tần Vãn!”
Giản Hành Chi vừa quay đầu đã nèm ra ba tấm bạo phá phù, hắn tiến lên hai ba bước, cầm lấy cổ tay Tần Uyển Uyển nhảy lên phía trước, lập tức phóng người vượt qua tiến về phía trận thuấn di đã sớm chuẩn bị tốt ở trước quảng trường, nháy mắt biến mất ngay trước mặt Quân Thù.
Lúc này thần thức Quân Thù lập tức phóng rộng cả Vấn Tâm Tông, ngay sau đó dừng ở ngay dưới chân một trận pháp thuấn di, đuổi vọt theo.
Trận phép thuấn di mang hai người cùng nhau xuống sườn núi, hai người vừa mới tiếp đất, liền cảm giác mặt đất dưới chân rung chuyển, dường như khó có thể đứng vững, Tần Uyển Uyển còn chưa kịp lên tiếng, liền nghe một trận gió mạnh phía sau thổi tới, Giản Hành Chi kéo Tần Uyển Uyển sang một bên, hô to: “Xuống núi!”
Nói xong, hắn dẫn Quân Thù nhảy lên một chỗ cao, Giản Hành Chi không có tu vi, nên không thể bay, chật vật chạy trên mặt đất, hô to với Tần Uyển Uyển: “Phía Đông Nam, 300 trượng!”
Tần Uyển Uyển không nói hai lời, mũi chân xoay một chút, bay qua phía Đông Nam, Quân Thù đi lên ngay sau đó, bắt lấy Tần Uyển Uyển: “Ngươi muốn xuống núi, ta sẽ mang ngươi đi, ngươi chạy cái gì?”
Tần Uyển Uyển đá một chân đi, Quân Thù nắm lấy mắt cá chân nàng, giữ chân nàng vung giữa không trung, Tần Uyển Uyển nôn nóng lên tiếng: “38!”
Vừa dứt lời, một trận điện lưu từ trên người Tần Uyển Uyển lập tức đánh tới tay Quân Thù, Quân Thù đau đến buông tay, Tần Uyển Uyển lập tức tránh tới phía Giản Hành Chi chỉ định.
“Điện giật thành công, khấu trừ 5 điểm tích phân.”
Âm thanh 38 vang lên, bàn tay của Tần Uyển Uyển run lên, cũng chính là trong chớp mắt này, Quân Thù lại bắt được nàng một lần nữa, hắn nhíu mày: “Vãn Nhi…”
“Rốt cuộc tại sao ngươi quấn lấy ta?!”
Tần Uyển Uyển không thể lý giải.
“Điện giật lần thứ hai, khấu trừ 5 điểm tích phân.” 38 không chút do dự phóng điện, cánh tay Quân Thù cũng bị giật đến run lên, lập tức buông tay, lấy một dải lụa trắng trong tay áo vứt ra, cột ở trên eo Tần Uyển Uyển, mím môi, gian nan mở miệng, “Trước đây là ta trách oan muội, mà dù sao muội và ta cũng có hôn ước…”
“A a a 38!”
Tần Uyển Uyển ý thức được nàng muốn nói gì, nàng ngã quỵ tại chỗ, lập tức 38 cũng đánh qua một luồng điện đến, run rẩy mở miệng: “Người này quá ghê tởm, hắn sẽ không đột nhiên tỉnh ngộ muốn làm lại từ đầu với ngươi chứ?”
“Đừng nói nữa, toàn thân ta nổi hết da gà lên rồi!” Tần Uyển Uyển điên cuồng đi về phía trước, 38 thở phào nhẹ nhõm, thông báo:”5 điểm tích phân, ngươi còn dư lại 35 điểm tích phân.”
Trong nháy mắt, Tần Uyển Uyển siết chặt nắm tay: “Ta có thể trực tiếp dùng điện giật chết hắn bằng 30 điểm tích phân hay không?”
“Ký chủ ngươi tỉnh táo lại” 38 cảm thấy Tần Uyển Uyển không thể nói lý “30 điểm tích phân liền muốn giết Nguyên Anh, ngươi không cần trở về ngủ thêm nhỉ?”
Nàng biết là hệ thống này vô dụng mà!
Tần Uyển Uyển không thể ký thác vào nó, nàng chỉ có thể ký thác vào sự bố trí của “Giản Chi Diễn”.
***
Động lực của bọn ta là những ngôi sao của các nàng đó~~~