– …
Miêu Nghị nhìn cát vàng dưới chân, thiếu chút nữa bị hắn làm cho hồ đồ.
Thiền trượng trong tay Vu hành giả đột nhiên nặng nề đâm xuống lớp cát dầy cộm nặng nề, một luồng pháp lực mênh mông từ phía trên thiền trượng kích động phóng ra, lớp cát chồng chất phía dưới nhất thời rung động đẩy ra tầng tầng, cho đến khi thấy đáy, thấy ngưng kết thành vỏ cát cứng rắn như đồng.
Gặc…! Thiền trượng lại đâm xuống một kích, vỏ cát nứt vỡ mở ra, nước biển phía dưới tuôn ra, Vu hành giả đã trong nháy mắt trầm xuống, chìm vào trong đáy biển.
Miêu Nghị lơ lửng trên không trung sửng sốt, mắt nhìn lưu sa chồng chất xung quanh đang chảy xuôi xuống, nhanh chóng ngưng kết, từng bước ‘khép lại’ mặt biển lộ ra, Miêu Nghị do dự trong chốc lát, cuối cùng lắc mình, cũng chui vào trong nước biển phía dưới.
Mượn ánh sáng phía trên xuyên vào, Miêu Nghị mở pháp nhãn nhìn chung quanh, thấy thân ảnh của Vu hành giả đang ẩn hiện từ từ lặn xuống đáy biển.
Đúng lúc này, ánh sáng phía trên hoàn toàn biến mất, Miêu Nghị ngẩng đầu nhìn lên, vỏ cát đánh vỡ phía trên đã hoàn toàn phong bế.
Trong đáy biển bao nhiêu năm không thấy mặt trời, một số sinh vật phù du đang tản ra ánh sáng ngũ sắc lác đác, mở pháp nhãn cũng không đến mức có chướng ngại tầm mắt, chỉ cần phía trước có sinh vật phù du tản mát ra quang mang chiếu rọi, thậm chí so còn nhìn xa hơn trong mặt biển bình thường.
Hai cánh tay Miêu Nghị chặp lại, đuổi theo Vu hành giả, nhanh chóng lẻn vào biển sâu.
Lặn xuống sâu mấy trăm trượng, chợt thấy Vu hành giả dừng lại, Miêu Nghị lặn đến bên cạnh hắn, thấy hắn đưa mắt nhìn về hướng nào đó, thuận thế nhìn theo, cũng loáng thoáng thấy nơi xa tựa hồ có cái gì đang mông lung từ từ đến gần bên này.
Đợi sau khi thị lực của hắn có thể nhìn thấy, Miêu Nghị có thể nói một lần nữa thất kinh.
Chỉ thấy một chiếc thuyền lớn màu trắng đang lặn đi trong biển, chiếc thuyền lớn xa hoa mang phong cách cổ xưa, trên thân thuyền có hằng hà dây xích sắt, chung quanh thuyền có rất nhiều người, một chiếc khóa sắt buộc những người đó lại, còn những người đó thì kéo khóa sắt, kéo chiếc thuyền lớn cổ xưa di chuyển dưới biển sâu, lặng yên không một tiếng động, trên thân thuyền tái nhợt thỉnh thoảng lóe lên ánh sáng lốm đốm của đám sinh vật phù du, lộ ra vẻ dị thường quỷ dị, giống như u linh yên lặng bí mật đi theo.
Thuyền rồng U Minh! Miêu Nghị một lần nữa khiếp sợ nhìn cảnh tượng trước mặt, người hành tẩu trên sa mạc có ai có thể nghĩ đến có một chiếc thuyền lớn đang lặn dưới biển sâu dưới chân.
– Đại sư, là thuyền rồng U Minh!
Miêu Nghị truyền âm nói với Vu hành giả.
Vu hành giả gật đầu mỉm cười nói:
– Nó chính là con đường ta muốn tìm.
– …
Miêu Nghị kinh ngạc nói:
– Đại sư luẩn quẩn ở Lưu Vân Sa hải chính là vì tìm kiếm thuyền rồng U Minh?
Vu hành giả nói:
– Đi theo nó, tính toán nó đã nhiều năm.
Liên tưởng đến hắn tựa hồ có thể biết trước thuyền rồng U Minh sẽ xuất hiện, trực tiếp phá đất chờ chực ở chỗ này, trong lòng Miêu Nghị thật sự cảm khái, không trách được giới tu hành đồn đãi người này thần cơ diệu toán, hôm nay vừa gặp mới biết danh bất hư truyền, chẳng lẽ Vu hành giả luôn một mực nghiên cứu thuyền rồng U Minh?
Nhìn thuyền lớn chậm rãi đi tới, Miêu Nghị không nhịn được hỏi:
– Vì sao đại sư lại gọi thuyền rồng U Minh là ‘đường’? Nó rõ ràng là một chiếc thuyền.
Vu hành giả mỉm cười nói:
– Có thể ngồi lên nó đi đến một đầu khác của tinh không mênh mông. Chẳng lẽ không coi là một con đường hay sao?
Một đầu khác của tinh không mênh mông? Liên tưởng đến lời đồn đãi, Miêu Nghị vội hỏi:
– Đại sư là chỉ Đại thế giới sao?
Vu hành giả lạnh nhạt nói:
– Cái gọi là Đại thế giới và Tiểu thế giới đều là một thế giới, đều ở cùng một tinh không mênh mông, tại sao lại phân chia lớn nhỏ? Chỉ vì vũ trụ này thật sự quá mức mênh mông, cũng thật sự quá mức thần kỳ, mặc cho pháp lực của ngươi vô biên cũng khó có thể cùng cực, giống như dưới ánh mặt trời luôn có rất nhiều góc tối âm u không bị người ta phát hiện, giống như trên tiểu thế giới vẫn có rất nhiều chỗ chưa bị người ta chạm đến. Cái gọi là Đại thế giới và Tiểu thế giới chỉ vì mối liên kết giữa chúng chưa bị phát hiện, thiếu hụt một con đường câu thông mà thôi. Một khi có con đường liên lạc với nhau, tự nhiên cũng không tồn tại cái gọi là phân chia thế giới lớn nhỏ.
Lời này nghe có thể hiểu, nhưng Miêu Nghị cần tiêu hóa một chút. Hắn lại liên tưởng đến chữ ‘thuyền’ trong thuyền rồng U Minh với cái gọi là ‘ngồi chung một thuyền’ của Vu hành giả lúc trước, thử hỏi:
– Đại sư cái gọi là duyên phận ‘ngồi chung một thuyền’ chẳng lẽ là chỉ thuyền rồng U Minh?
Vu hành giả mỉm cười gật đầu:
– Lão nạp nghiên cứu thuyền rồng U Minh nhiều năm, vừa vặn phá giải được huyền bí trên thuyền, tình cờ lại gặp ngươi ở đây. Nếu lão nạp lên thuyền, ngươi có thể không van xin lão nạp dẫn ngươi cùng đi không?
Phá giải huyền bí lên thuyền? Ánh mắt Miêu Nghị nhất thời vui mừng, vội vàng chắp tay nói:
– Mong đại sư mang vãn bối lên thuyền kiến thức một phen.
Vu hành giả hỏi ngược lại:
– Đây có phải duyên phận ngồi chung một thuyền hay không? Lão nạp có thể nói sai?