Dương Khai thành thật đáp.
– Vũ Bộc Tinh?
Vũ Y hơi nhướn mày.
– Quả nhiên là từ nơi khác tới. Hành trình Vũ Bộc Tinh cách nơi đây có đến bao nhiêu năm, tại sao ngươi lại đến nơi này?
Dương Khai chậm rãi lắc đầu:
– Ta chỉ nhớ đi một nơi, vào một cái hồ đỏ như máu, không cẩn thận làm động một số cấm chế sau đó liền ngất đi. Khi tỉnh lại thì đã đến đây rồi.
Vũ Y thoáng chút suy nghĩ:
– Vậy chẳng phải là ngươi phiêu dạt đến sao?
– Ta nghĩ vậy. Đây là nơi nào?
Dương Khai nhíu nhíu mày, bị người ta dò hỏi như vậy hắn có chút không quen.
– Tiểu tử, thành thật trả lời, đây không có chỗ cho ngươi nói chuyện!
Dư Phong quát Dương Khai một tiếng, giơ giơ nắm đấm lớn, bộ dạng như Dương Khai không hợp tác là liền đấm cho một trận vậy.
– Nơi này ấy à, là nơi gần U Ám Tinh.
Dương Khai lại lần nữa lắc đầu, U Ám Tinh thật sự chưa từng nghe qua.
– Chưa từng nghe qua cũng có lý do của nó. U Ám Tinh khá heo hút, rất nhiều người đều chưa từng nghe qua. Hì hì, ngươi to gan đấy, dường như không hề sợ sệt gì.
– Sợ cái gì? Ta thấy hình như cô không có ác ý với ta.
Dương Khai nhếch miệng cười.
– Cái này thì không chắc, phải xem bản thân ngươi thôi. Ngươi chưa từng nghe câu lòng dạ nữ nhân như kim đáy bể sao? Nói không chừng lát nữa ta sẽ sai người giết ngươi, đằng nào thì chúng ta cũng chẳng biết gì về ngươi, không yên tâm để một kẻ lạ mặt trên chiến hạm.
Vũ Y thản nhiên nói.
Nụ cười trên gương mặt Dương Khai lập tức tắt ngóm.
Vũ Y khẽ cười khanh khách, tỏ ra rất hài lòng:
– Thế này được rồi. Ừ, ta hỏi ngươi, ngươi là tu vi gì?
– Nhập Thánh tam tầng cảnh.
Vừa nghe lời này tất cả mọi người đều không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Một võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh quả thật không cần thiết phải quá lo lắng. Cho dù có nghi ngờ Dương Khai nói dối thì tuổi của hắn đã rõ ràng như thế, cứ cho là nói dối thì công lực cũng không cao đến đâu.
– Ta vẫn còn tất nhiều điều muốn hỏi nhưng trông ngươi có vẻ rất mệt rồi. Hôm nay đến đây thôi. Dư Phong, đưa hắn đi nghỉ ngơi, đưa cho hắn chút đồ ăn.
Vũ Y nhìn sắc mặt Dương Khai có chút không bình thường, điềm nhiên dặn Dư Phong.
Dư Phong gật gật đầu, một tay dìu Dương Khai đợi, đi về một hướng.
Không bao lâu đến trước một gian phòng, Dư Phong một chân đá cửa phòng đẩy Dương Khai vào trong, vẻ mặt hung hãn nói:
– Tiểu tử, ngoan ngoãn ở đây, đừng có giở trò gì. Nếu như để ta thấy ngươi có mưu đồ quấy rối, lập tức lấy mạng ngươi!
– Ta biết rồi.
Dương Khai gật gật đầu.
– Ta sẽ ngoan ngoãn.
Dư Phong quay người đang định rời đi, đột nhiên quay lại nhìn Dương Khai nói:
– Trong nhẫn không gian của ngươi có những thứ gì?
– Một ít thánh tinh và đan dược.
Dương Khai trả lời.
Dư Phong nhìn trái phải, phát hiện bốn phía không một bóng người. Lúc đang định nói thêm gì thì Dương Khai đã chủ động ném nhẫn không gian qua.
Dư Phong đỡ lấy, thần niệm đảo qua bên trong lập tức mặt mày hớn hở, gật đầu nói với Dương Khai:
– Tiểu tử biết điều đó, đợi đấy, ta đi tìm chút đồ ngon cho ngươi ăn.
Nói rồi liền không nhìn thấy bóng dáng đâu nữa.
Dư Phong nhếch miệng cười, bước lớn theo một hướng mà đi. Mặc dù Vũ Y quyết để Dương Khai ở lại khiến y có chút bất an nhưng có thể thu hoạch nhiều thánh tinh như vậy lại khiến y vui sướng vô cùng.
Qua một khúc cua, vừa lúc nhìn thấy Vũ Y cười mỉm đứng ở đó.
Dư Phong liền vội vàng giấu nhẫn không gian sau lưng, mặt nở nụ cười.
– Lấy ra!
Vũ Y đưa một cánh tay ra hướng về phía y.
– Tiểu thư muốn thứ gì ạ?
Dư Phong giả vờ ngơ ngác.
– Nhẫn không gian của kẻ đó, hiện giờ không phải là đang ở trong tay ngươi rồi sao?
Vũ Y cười thản nhiên.
Dư Phong thở dài một tiếng, ủ rũ cúi gục đầu như gà trống đấu thua, chậm rãi đi tới, cầm nhẫn không gian của Dương Khai đặt lên tay Vũ Y, hữu khí vô lực nói:
– Tiểu thư, người có thể đừng thông minh như vậy không, làm cánh đàn ông chúng ta thật chẳng có địa vị gì cả.
– Chúng ta cũng không phải cường đạo, cướp đồ của người làm gì chứ, vô duyên vô cớ kết thù kết oán với người ta. Nếu như trong tộc ai cũng như ngươi, vậy thì gia tộc có còn cần tồn tại nữa không?
Vũ Y răn dạy không khách khí.
Dư Phong vừa nghe, trong khoảnh khắc đầu to như cái đấu, không ngừng chắp tay xin tha thứ.
Vũ Y mặc kệ, hung hăng khiển trách y một trận, đến khi Dư Phong nghiêm túc thừa nhận sai lầm và bảo đảm lần sau tuyệt đối sẽ không tái phạm nữa mới buông tha. Chờ cho đến sau khi Dư Phong ỉu xìu rời đi rồi, thần niệm mới thâm nhập vào bên trong. Trên khuôn mặt mĩ miều cũng hiện ra vẻ kinh ngạc:
– Chả trách người ta nói thánh tinh của người ngoài nhiều đến mức dùng không hết. Một võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh đã có nhiều thánh tinh thượng phẩm thế này đúng là không có thiên lý gì cả. Không phải là không cướp được, bảo hắn tặng mình chắc không vấn đề gì. Nói thế nào thì mình cũng coi như đã cứu mạng hắn.
Lầm bầm hồi lâu, Vũ Y yên tâm thoải mái cất nhẫn không gian đi chuẩn bị lát nữa khi đến gặp Dương Khai nói khéo với hắn về việc sở hữu chiếc nhẫn không gian này.
Trong phòng, Dương Khai thần sắc điềm nhiên, chiếc nhẫn không gian đó chẳng qua chỉ là vật ngụy trang mà thôi, dù sao thì ở trong Tinh vực cơ bản chỉ cần có chút công lực là đã sở hữu được một chiếc nhẫn không gian.
Nhẫn không gian của Dương Khai chỉ đựng được không quá năm trăm viên thánh tinh và cài bình đan dược thường dùng, mất cũng không xót.
Thế nhưng cách làm của gã tên Dư Phong ấy làm hắn sinh cảnh giác, vội vàng sờ soạng trong ngực áo, sau khi tìm được ba nhẫn không gian mới thở một hơi nặng nề.
Mặc dù không biết đã qua thời gian bao lâu nhưng ba chiếc nhẫn không gian thuộc về đám người Quỷ Triệt này vẫn chưa bị mất.
Sauk hi áp tai nghe ngóng, thực sự không có ai nghe lén mình, Dương Khai mới nhanh chóng đem ba chiếc nhẫn không gian chuyển vào trong Ma Thần Bí Điển.
Đồ trong ba chiếc nhẫn không gian này, nếu như mất đi Dương Khai mới đau lòng.
Làm xong xuôi hết thảy Dương Khai mới kịp kiểm tra tình hình bản thân mình.
Từ lúc hắn tỉnh lại, trong người trống rỗng, một chút thánh nguyên cũng không tồn tại, dường như tu vi đã mất hết. Điều này khiến hắn có chút sởn tóc gáy.
Một võ giả nếu như không còn tu vi thì chẳng khác gì người thường.
Sau khi kiểm tra tỉ mỉ một lượt, Dương Khai mới bình tĩnh trở lại.