Quỷ Triệt bỗng nhiên bật cười ha hả, tiếng cười càn rỡ, nhưng khoé miệng, lỗ mũi, hốc mắt, lỗ tai đều đang chảy máu. Y bất chấp, khinh miệt nhìn Kỷ Bình:
– Hạng người như ngươi cũng đòi chạm tới Hư Vương Cảnh, Hư Vương Cảnh không đáng giá ghê nhỉ.
Kỷ Bình không giận mà từ từ nói:
– Ngươi sẽ được thấy, đợi ngươi trở thành một phần cơ thể ta ngươi có thể cùng ta chứng kiến, Lạc Dao, tuy rằng rất xin lỗi nhưng cô hãy cùng bọn họ trở thành một phần thân thể ta, ta sẽ lập bài vị cho nàng, cuộc sống sau này còn rất dài, ta tin rằng sẽ còn gặp được nữ nhân mình thích.
– Đồ điên, ngươi là một tên điên!
Lạc Dao sắc mặt trắng bệch, khàn giọng yếu ớt quát.
– Tùy cô nói thế nào cũng được.
Kỷ Bình thu lại sự thương hại của mình, ánh mắt lạnh lùng nhìn phía dưới, với đám người sắp chết tới nơi này, y không có gì để nói, vừa rồi nói nhiều như vậy chẳng qua cũng chỉ để phát tiết mà thôi.
Tình hình trong bể ngày càng xấu đi, ngoại trừ Dương Khai, máu trong cơ thể ba người kia như đang sôi trào, phá tan kinh mạch, xé rách máu thịt, thấm ra khỏi da. Máu loãng đỏ sẫm chảy vào Tôi Thể Thần trì càng nhuộm đậm thêm màu đỏ trong Tôi Thể Thần trì.
Dương Khai chỉ cảm thấy khó chịu, cũng không có nguy hiểm đến tính mạng.
Dung lượng cơ thể của một người là có hạn, giống như thánh nguyên tích trữ trong đan điền, những võ giả khác đến cực hạn thì không có cách nào tồn trữ nữa. Cố gắng nhồi nhét thêm dưới tác dụng của ngoại lực thì hậu họa sẽ khôn lường, còn có thể làm nứt vỡ đan điền, tử vong.
Dương Khai lại khác, trước kia hắn có thể cô đọng Dương dịch, hiện giờ có thể đem thánh nguyên dư thừa lưu trữ tại mỗi tấc máu thịt, nhục thể của hắn là không có giới hạn.
Công hiệu của Tôi Thể Thần trì giống như những thánh nguyên trước kia hắn tu luyện được, Kỷ Bình mở ra Tế đàn dưới đáy Thần trì để phát huy công hiệu của nó tới mức lớn nhất, Quỷ Kiệt, Cam Cơ và Lạc Dao không thể chịu đựng được mức độ tôi luỵen như vậy, tử vong chỉ là vấn đề thời gian.
Dương Khai thì lại có thể chuyển hoá sự tôi luyện này thành Ma Thần Kim Huyết thuần khiết, hắn ước gì tôi luyện càng mạnh càng tốt. Hiện giờ số lượng Ma Thần Kim Huyết mới của hắn đã nhiều tới mười giọt rồi, trong mỗi giọt đều tích chứa năng lượng khủng khiếp.
Một tiếng rú thảm truyền đến, Cam Cơ bỗng nhiên như phát điên, sức mạnh bùng nổ như thuỷ triều, điên cuồng công kích bốn phía, hai mắt đỏ ngầu, máu chảy ra từ hốc mắt, bộ dáng vô cùng thê thảm.
Ầm…
Một tiếng nổ truyền ra, từ trong Tôi Thể Thần trì nổi lên bọt nước rất lớn, đợi cho sau khi nước bể hạ xuống, vị trí của Cam Cơ đã không còn có bóng người. Trên mặt nước chỉ lơ lửng thịt nát và đoạn chi dần chìm xuống nước, sau đó bị nước hòa tan trở thành chất dinh dưỡng.
Cam Cơ vừa chết, Tôi Thể Thần trì càng sôi trào, một lượng lớn bọt khí tràn ra từ đáy bể, Dương Khai cảm nhận được rõ ràng sức mạnh từ bốn phương tám hướng đang rót vào mình cũng mạnh lên vài phần, hắn đau đến mức gần như kêu thành tiếng.
Tế phẩm theo lời Kỷ Bình không phải là đe doạ mà chính là thật. Cam Cơ đã trở thành tế phẩm, công hiệu của Tôi Thể Thần trì sẽ mạnh lên.
Ngay sau đó, kêu thảm thiết của Lạc Dao vang lên tận mây xanh, thiếu dáng vẻ đoan trang cũng nối gót Cam Cơ.
Trước khi chết, đôi mắt của Lạc Dao toát ra sự thù hận như khắc cốt ghi tâm, nhìn chằm chằm Kỷ Bình tựa hồ như muốn khắc sâu bản mặt xấu xa của y vào tận sâu trong linh hồn.
Hai người một trước một sau nổ tan xác mà chết, hài cốt cũng không còn. Công hiệu của Tôi Thể Thần trì lại tăng lên một cấp.
Lần này đến Quỷ Triệt mạnh nhất cũng không chống đỡ nổi nữa, cũng bất chấp mất mặt, vội vàng nói:
– Kỷ Bình, cứu ta ra ngoài, ta sẽ đưa ngươi nhẫn không gian.
Kỷ Bình thờ ơ, lạnh lùng nhìn y nói:
– Ngươi chết rồi đợi Tôi Thể Thần trì bình ổn trở lại ta sẽ đi xuống tìm, sẽ thu hết mọi thứ trong nhẫn không gian của ngươi, tất cả những gì ở nơi này đều là của ta.
– Ngươi sẽ gặp báo ứng!
Quỷ Triệt liên tục rống lên.
Kỷ Bình cười lớn ngang ngược:
– Ta sẽ chờ, tuy nhiên ngươi sẽ không có cơ hội được thấy đâu.
Vừa dứt lời, Quỷ Triệt liền nổ tung, nhẫn không gian trên tay y bay lên giữa không trung rồi lại rơi vào trong nước bể biến mất tăm.
Kỷ Bình nhìn thấy mà nóng mắt, nhưng cũng không vội vã đi lấy.
Đợi một hồi bỗng nhiên sắc mặt cổ quái nói:
– Sao thần hồn cũng có thể tiêu tán?
Y luôn luôn đề phòng thần hồn của mấy người này thoát ra sau khi chết, cũng chuẩn bị kỹ càng để đuổi cùng giết tận, tuyệt đối không để thần hồn của bọn họ rời đi.
Điều khiến y không ngờ tới chính là linh thể thần hồn của những người này không có dấu hiệu thoát ra, dường như cũng trở thành tế phẩm tiêu vong giống như thân xác vậy.
Lầm bầm một câu, y quay đầu nhìn sang phía Dương Khai, cau mày nói:
– Tiểu tử, sao ngươi còn chưa chết?
Gân xanh nổi lên trên trán Dương Khai, hắn cố chịu đựng sự tra tấn và đau đớn khó có thể tưởng tượng, lắc đầu nói:
– Không biết, có thể là công lực của ta quá thấp, có thể là ta còn ở sát bên ngoài, ngươi có muốn xuống kiểm tra không?
Kỷ Bình hừ lạnh:
– Ngươi coi ta là đồ ngốc sao?
Dương Khai gật đầu:
– Ngươi quả đúng là đồ ngốc, chỉ lo chuyện trước mắt, bị người đánh lén sau lưng cũng không biết.
Kỷ Bình biến sắc quay đầu, bỗng nhìn thấy một tên nam tử đầu có hai sừng, cả người nhuộm đầy máu đen đang len lén tiếp cận từ phía sau.
– Địch Cơ?
Kỷ Bình như thoát hồn, đột nhiên biến sắc.
Đợi sau khi thấy rõ trạng thái của cường nhân Yêu tộc này, y lại bình tĩnh. Địch Cơ cũng không biết gặp phải nguy hiểm và trận chiến gì, khắp thân đều có vết thương, thoạt nhìn vô cùng chật vật, hơn nữa cũng chỉ thấy một mình y, những người đi cùng đều không thấy bóng dáng.