– Thiên Minh quyền!
Trong lòng nghĩ vậy thì đột nhiên Đông trưởng lão lui về phía sau một bước, quyền phong rít gào.
Trên quyền của hắn giống như sinh ra từng đoàn quang mang sáng chói, lại giống như một mặt trời màu đỏ bay lên, đánh về phía Vân Huyên đối diện.
– Không tệ!
Đại chiến thời gian dài như vậy, Đông trưởng lão còn có dư lực đánh ra công kích cuồng mãnh như thế, Vân Huyên nhịn không được lui về phía sau rồi tán dương một tiếng.
– Lăng Tiêu thủ!
Thấy nàng lui về phía sau, Tây trưởng lão sao có thể buông tha cho cơ hội như vậy chứ? Hai tay khẽ lật, hai tay đánh ra hai chưởng ấn, giống như lăng tiêu bổ thẳng vào đầu.
– Tiết Thốn lực!
– Hùng Bạt bối!
Thấy hai vị trưởng lão công kích làm cho Vân Huyên có chút bối rối, nhị vị trưởng lão Nam, Bắc hai vị cũng đồng thời xuất kích.
Bốn người phối hợp không chê vào đâu được, không có chút sơ hở nào, quyền phong rít gào, lực lượng như thủy triều tuôn ra.
– Họa Địa Thiên Lý!
Biết rõ bốn người liên thủ lực lượng quá mức cường đại, không thể đón đỡ. Đôi mi thanh tú của Vân Huyên nhíu lại, tay phải vẽ một cái trước mặt, thân thể tạo thành một tuyến đường quỷ dị. Trong thời gian không đến một hô hấp đã từ trong vòng vây chui ra. Lông tóc không bị tổn hao chút nào.
Họa Địa Thiên Lý, tuyệt kỹ Vô Thượng của Nho môn, có thể bao quát một mảnh thổ địa hơn ngàn dặm vào bên trong, hiệu quả giống như thuấn di, thậm chí lúc chiến đấu, so với thuấn di còn lợi hại hơn nhiều. Bởi vì cho dù ở trong không ổn định thì cũng có thể thi triển!
Không nghĩ tới Vân Huyên chẳng những dung hợp khung xương Đại Nho mà ngay cả võ kỹ lợi hại như vậy của Nho môn cũng đã luyện thành!
Không hổ là thiên tài trong thiên tài, là người trời sinh Đại Khí Vận, quả thực đủ đáng sợ.
– Động tác củaHọa Địa Thiên Lý cho dù nhanh, thế nhưng vẫn có một tia sơ hở. Vừa rồi tứ đại trưởng lão Đông Tây Nam Bắc, vì sao không thừa cơ công kích. Nếu như lúc đó đánh trúng chỗ hiểm của nàng, cho dù thực lực của Vân Huyên có cao hơn gấp mười lần thì cũng phải bị trọng thương a!
Đột nhiên Nhiếp Vân nghĩ đến một chuyện, vẻ mặt tràn ngập nghi hoặc.
Họa Địa Thiên Lý cho dù là biện pháp tốt để di chuyển trong khoảng cách ngăn, nhưng mà còn không bằng các loại thân pháp như Tam Thiên Thanh Vân Đạo, thu nhỏ mặt đất lại, trong phạm vi ngàn dặm đều ở dưới chân. Thoạt nhìn huyền diệu, thế nhưng thực tế cũng là chỗ sơ hở.
Nếu như đối thủ có thể nắm được thời cơ vi diệu, nhắm trúng lúc bước chân của nàng vừa mới bước r, dùng quyền đánh nát phạm vi bị thu nhỏ kia lại. Chẳng những có thể khiến cho người thi triển không có cách nào đào thoát mà còn trực tiếp đả thương người thi triển. Cho dù thực lực có cao cũng khó có thể may mắn thoát khỏi.
Chiêu số dễ hiểu như vậy ngay cả hắn cũng có thể nhìn ra, sao tứ đại trưởng lão tinh thông võ học lại không nhìn ra chứ?
Thế nhưng… Vừa rồi sao tứ đại trưởng lão không có thi triển ra?
– Ồ? Không đúng, vừa rồi quyền của Đông trưởng lão đánh như vậy, chỉ cần thu hồi một tia, công kích của Tây trưởng lão gấp gáp như vậy, chậm hơn một nửa hô hấp nữa là Vân Huyên cho dù có phản ứng nhanh hơn thì cũng sẽ không may a.
Trong lòng nghi hoặc, trong nháy mắt năm người đã lại đánh ra vài chiêu, càng nhìn Nhiếp Vân lại càng nhíu mày chặt hơn.
Lúc chiến đấu, cũng không phải chiêu số càng nhanh thì càng tốt, lực lượng càng lớn thì càng mạnh.