“Giang Nghĩa, tôi không biết phải cảm ơn cậu như thế nào mới đủ.”
“Tôi đã từng đối xử với cậu như thế, cậu lại bỏ đi hiềm khích trước kia lấy ơn báo oán, cậu càng như vậy, càng khiến ông già này cảm thấy áy náy.”
Giang Nghĩa phất phất tay: “Ông không cần phải suy nghĩ chuyện quá khứ, tất cả những gì tôi làm không phải là vì ông, tôi chỉ là vì Thu Huyền. Khôi phục nhà họ Đinh, khôi phục lại mối quan hệ người nhà, đây chính là tâm nguyện lớn nhất của Thu Huyền.”
Đúng vậy, Giang Nghĩa làm thế là vì Đinh Thu Huyền.
Nhưng cho dù thế, trong vòng Đinh Trung vẫn rất cảm kích.
Lúc hai người nói chuyện, bỗng dưng cửa từ đường bị đẩy ra, Đinh Phong Thành hoảng loạn chạy vào.
Anh ta ngã nhào trước mặt Đinh Trung, mặt mày toàn nước mắt nước mũi: “Ông nội, cứu cháu với, bọn họ muốn hại cháu.”
Đinh Trung nhìn thấy anh ta liền giận không có chỗ phát tiết.
“Cái thằng súc sinh này, mày còn có mặt mũi đến đây gặp tao, mặt mũi của tao đã bị mày ném sạch hết rồi.”
Nói xong, ông ta liền đưa tay đánh vào mặt Đinh Phong Thành.
Đinh Phong Thành hoảng sợ kêu to: “Ông nội, bọn họ muốn ép cháu rời khỏi nhà họ Đinh.”
Cái gì?
Tay Đinh Trung dừng giữa không trung: “Có chuyện gì vậy?”
Đinh Phong Thành thành thành thật thật nói: “Cháu còn nợ anh Hải ở thành phố giải trí mười lăm tỷ tiền đánh bài vẫn chưa trả, anh ta coi nó như là lời đe dọa ép cháu phải rời khỏi chế tạo Đinh Dung.”
“Thậm chí, bọn họ còn lập ra bảng danh sách, ông nội à, các “trợ thủ” của ông đều có trong danh sách đó, và bọn họ sẽ bị loại bỏ vào ngày mai.”
“Cái thằng mất dạy Đinh Hồng Diệu đang thanh trừ những người đứng đối lập với nó.”
Đinh Trung nhíu mày.