Như nghĩ ra điều gì đó, nàng đột nhiên nói tiếp: “Ngươi… có phải ngươi đã đoán được là ai đã bắn mũi tên này không?”
Ánh mắt Lục Phong lóe lên, hắn ta chỉ nói.
“Đây là lần đầu tiên ta đến kinh thành, không thân không thích, không có kẻ thù ở đây, làm sao biết được thứ này. Ta thấy kẻ đó có lẽ là kẻ thù của ngươi đấy.”
Nghe vậy Tô Diễm sờ mũi, cảm thấy Lục Phong cố tình trả lời như vậy, có thể thấy mình nói thế cũng không thuyết phục lắm, vậy nên nói xong hắn ta mím môi, không quan tâm đến những chuyện khác, xoay người nhảy lên cây.
“Tô Đại Cường, nếu ngươi không muốn chết thì hãy mau chóng về lều đi, nếu cái mạng nhỏ của ngươi có chuyện gì thì cũng không liên quan đến ta đâu.”
Tô Diễm cong môi nở nụ cười, nàng không nhìn nữa, quay người định quay về, ánh mắt nàng liếc nhìn qua con dốc đó, nụ cười trong ánh mắt nhanh chóng biến mất.
Rốt cuộc là ai, người đã không ngần ngại bí mật ra tay ở Cửu Lý Pha, mà tên ám thủ này là người tham gia tuyển võ hay là binh lính canh gác quanh đây hay là một người khác….
Người đứng đằng sau nhắm vào nàng hay nhắm vào Lục Phong?
Hết câu hỏi này đến câu hỏi khác xuất hiện, sắc mặt Tô Diễm dưới lớp mặt nạ da người không ngừng thay đổi.
Nhưng sự thay đổi đó chỉ xảy ra trong chốc lát, sau một cái đảo mắt, vẻ mặt nàng đã khôi phục như cũ.
Hai phía trước sau đều có địch càng tăng thêm quyết tâm và niềm tin phải đạt được vị trí thứ nhất trong kỳ thi tuyển võ này của nàng.
Cuối cùng hôm đó cũng không phải là một đêm yên bình.
Một lát sau, bên ngoài Cửu Lý Pha.
Một bóng đen quỳ trên mặt đất báo cáo với người vừa tới.
“Thủ lĩnh, thuộc hạ của tôi đã thăm dò rồi. Trong số những người đó quả nhiên có một số người thân thủ tốt.”
Người kia quay người lại, bóng người bị màn đêm bao phủ, không nhìn rõ khuôn mặt nhưng ống tay áo bên phải trống không đặc biệt thu hút sự chú ý của người khác.
“Hừ, nhớ kỹ những người đó, nếu cần thì trực tiếp…”
Nói rồi, Hắc Ưng đưa tay trái làm động tác cắt cổ.
Tên thuộc hạ gật đầu hiểu ra, như nhớ tới chuyện gì đó, hắn ta lập tức ngẩng đầu lên.