“Đúng vậy, ngài cứ đi như bình thường là được!”
Thế là, vị phu nhân kia liền tùy ý đi lại vài vòng.
“Ôi!.. Đẹp quá…”
“Nhìn kìa, đám mây đó hình như đang chuyển động.”
“Sao ta lại có cảm giác như vị phu nhân này là tiên nữ hạ phàm vậy nhỉ?”
Vị phu nhân kia vừa di chuyển, người trong phòng liền kinh ngạc trợn tròn hai mắt. Một phàm nhân bỗng chốc đạp mây hóa thân thành tiên tử, chuyện kỳ ảo như vậy thật sự diễn ra ngay dưới mí mắt bọn họ?
Vị phu nhân kia nghe thấy tiếng kinh ngạc, trầm trồ của mọi người, tâm trạng lập tức lâng lâng như đi trên mây. Nàng ta nhẹ nhàng xoay một vòng, tiếng hút khí lập tức vang lên lớn hơn.
“Vị phu nhân này, mời ngài vào thay y phục, chúng tôi phải bắt đầu đấu giá rồi!”
“Ta mua nó là được rồi!” Vị phu nhân kia không nỡ thay y phục ra.
“Không được! Ở đây nhiều người muốn mua như vậy, đấu giá là công bằng nhất!” Vị phu nhân kia vừa nói muốn mua thì lập tức có người phản đối.
“Không sai! Mọi người đều đến để mua y phục, phu nhân này, người nên vào thay ra thì hơn.”
Vị phu nhân kia đành phải vào trong, để nha hoàn hầu hạ thay bộ y phục kia ra.
Y phục vừa cởi, tiên nữ đạp mây đi lại cũng biến mất theo, lần nữa xuất hiện trước mắt mọi người là vị phu nhân khô khan xuống sắc.
Chỉ một bộ y phục mà có thể thay đổi một người đến mức độ như thế, nếu trước ngày hôm nay mà mọi người nghe thấy chuyện này, họ khẳng định sẽ không tin. Nhưng hiện tại, chuyện ấy lại vừa diễn ra trước mặt họ, không tin cũng không được.
Mọi người nhìn ba bộ y phục được trưng bày phía trên, ánh mắt đầy cuồng nhiệt.
Sau một vòng kêu giá kịch liệt, bộ y phục thêu mây được bán với giá một ngàn hai trăm lượng. Hai bộ còn lại cũng được bán với giá trên dưới chín trăm lượng.
Lý Ỷ La là người trong nghề, tự nhiên biết giá trị của y phục thêu như thế nào. Một món đồ thêu dù đẹp cách mấy thì cũng chỉ có tác dụng ngắm nhìn. Còn y phục thêu thì lại có thể mặc lên người. Thời điểm Lý Ỷ La thêu, vốn chỉ là vẽ rồng thêm mắt lên y phục của các nữ công may, tăng thêm sự sinh động cho hoa văn thêu trên y phục. Như vậy, y phục thêu đương nhiên càng có sức hấp dẫn hơn so với đồ thêu thông thường. Nữ tử theo đuổi cái đẹp đã là bản tính trời sinh khắc sâu vào xương cốt, cho nên, mấy bộ phục thêu này có thể bán được giá cao như vậy, Lý Ỷ La cũng không lấy làm kinh ngạc.
Y phục chỉ có ba bộ, ở đây lại đông người như vậy, tất nhiên là có rất nhiều người không mua được y phục. Sau khi đấu giá kết thúc, mọi người liền vây quanh nữ chưởng sự, hỏi nàng ta khi nào thì có y phục mới giống như vậy nữa.
Cẩm Tú Phường trăm phương ngàn kế mua được ba bộ y phục, còn bán lại với hình thức đấu giá, đơn giản xem đây là một mánh lới mở rộng tiếng tăm cho Cẩm Tú Phường.
Bọn họ hiển nhiên sẽ không để lộ đây là y phục của Vân Từ Phường, chỉ nói mơ hồ y phục tinh xảo như vậy là chỉ có thể ngộ, không thể cầu. Bọn họ không thể xác định khi nào lại có hàng, nếu có thì sẽ thông báo cho mọi người ngay, v..v…
Vừa rồi, tất cả mọi người đều tranh nhau kêu giá, chỉ có mỗi Lý Ỷ La là ngồi yên ở đó, động cũng không động.
Thời điểm Lý Ỷ La xem náo nhiệt xong, chuẩn bị cùng mọi người ra về thì nữ chưởng sự lại bất ngờ gọi nàng lại: “Vị phu nhân này, vừa rồi tôi thấy ngài không có tham gia kêu giá, có phải là do không hài lòng số y phục này không?”
“Nào có! Y phục đẹp như vậy, sao có thể không hài lòng? Chẳng qua là trong túi không mang đủ bạc, nên không cách nào tranh với mọi người.” Nếu nàng muốn mặc thì tự mình thêu là được, ngu sao mà đi lãng phí ngân lượng?
Khóe miệng nữ chưởng sự co rút, nàng có nghĩ thế nào cũng không nghĩ đến lý do này, tiểu nhị làm việc kiểu gì thế không biết?
Lý Ỷ La rời khỏi Cẩm Tú Phường, đi dạo thêm một vòng trên phố. Không có Tần Chung bên cạnh, Lý Ỷ La nhìn cái gì cũng thấy vô vị, đi dạo không được bao lâu thì quay về khách điếm.
Thi hương cũng giống thi viện, tổng cộng thi ba môn, mỗi môn hai ngày.
Ở tiền triều, mỗi khi khoa thi bắt đầu, cổng trường thi đóng lại thì cả con ruồi cũng không thể bay ra, chỉ khi khoa thi kết thúc, thí sinh mới được ra ngoài. Lúc ấy, các thi sinh cơ hồ đều là bò ra
Đại Việt đã sửa lại chế độ khoa cử vô nhân đạo này. Chia ra làm ba lần thi, mỗi lần thi một môn, kéo dài hai ngày, tuy vẫn rất mệt nhọc, nhưng ít ra các thí sinh còn có thời gian để thở, nghỉ ngơi hồi phục tinh thần.
Hai ngày qua đi, cổng trường thi mở ra, các thí sinh ồ ạt ùa ra.
Lý Ỷ La tinh mắt, cộng thêm gương mặt lóa mắt của Tần Chung nổi bật giữa đám đông, nàng chỉ cần liếc mắt một cái đã thấy ngay tiểu hồ ly nhà mình.
“Tướng công!” Lý Ỷ La đứng trên một bậc thang cao cao, phất phất tay với Tần Chung.
Nhiều người như vậy, âm thanh ồn ào vô cùng, khoảng cách hai người lại xa, theo lý thì Tần Chung không thể nghe được tiếng Lý Ỷ La mới phải, thế nhưng Tần Chung như là có giác quan thứ sáu, Lý Ỷ La vừa gọi dứt lời thì Tần Chung lập tức nhìn về phía nàng.
Lý Ỷ La đứng trên cao, Tần Chung ngước mặt liền thấy. Tần Chung mỉm cười với Lý Ỷ La, nhanh chân đi về phía thê tử, chỉ thoáng chốc đã đến trước mặt Lý Ỷ La.
“Mau xuống đây!” Tần Chung vội đỡ Lý Ỷ La xuống. Tuy biết với thân thủ của Lý Ỷ La thì độ cao này không đáng là gì, nhưng khi ngươi đã đặt ai đó trong lòng, thì tâm sẽ bất giác lo lắng mọi mặt cho người đó. Nàng uống nước, ngươi sợ nàng sặc. Mùa hạ, ngươi sợ nàng nóng. Mùa đông, ngươi sợ nàng lạnh,…..
“Tướng công, chàng đói rồi phải không? Đi! Ta tự mình xuống bếp nấu mấy món, chúng ta trở về ăn thôi!” Lý Ỷ La cười tủm tỉm ôm cánh tay Tần Chung, kéo hắn đi về phía trước.
Tần Chung buồn cười: “Ỷ La, nàng đã đặt cược sáu trăm lượng lên người ta, chẳng lẽ nàng không lo ta thi có tốt không sao?”
Lý Ỷ La ha một tiếng: “Bạc? Bạc quan trọng bằng tướng công à?”
Hai mắt Tần Chung lập tức đong đầy ý cười, mắc cỡ tự kéo kéo ngón tay mình: “Thật ra ta cũng không tốt như vậy.”
Trở lại khách điếm, Lý Ỷ La sai tiểu nhị bưng thức ăn nàng đã nấu từ trước lên. Thức ăn vừa dọn lên, hương thơm nức mũi liền tràn ngập sảnh đường.
Mấy thi sính bụng kêu ục ục vừa ngửi thấy mùi thơm này, bao tử càng co thắt nhanh hơn. Không it người nuốt nước miếng ừng ực: “Tiểu nhị, mau cho ta một bàn thức ăn giống Tần huynh.” Tần Chung là thi sinh đỗ hạng nhất kỳ thi viên phủ Ích Dương năm ngoái, nên hiện tại rất nổi tiếng trong khách điếm.
“Khách quan, thật ngại quá, mấy món kia là Tần nương tử tự mình nấu, trong khách điếm không có những món này.”
Những người khác nghe thấy vậy thì suy sụp hoàn toàn.
Tần Chung cảm nhận được ánh mắt hâm mộ của mọi người, lỗ tai giật giật, giọng nói hơi cao lên: “Nương tử, mấy món này thơm quá, ăn ngon thật!”
“Canh này thật ngon……”
“Thịt này thật mềm, vừa vào miệng là tan, nương tử, sao nàng lại biết ta thích ăn thịt?” Tần Chung gắp một miếng thịt, không biết Lý Ỷ La thái cách nào mà miếng thịt rất mỏng, gần như trong suốt nhưng lại có độ dai nhất định, bị đũa kẹp còn hơi tưng tưng.
Tần Chung gắp thịt, lại cố tình không ăn ngay, còn hơi lớn tiếng tiếp tục khoe khoang.
Lý Ỷ La liếc mắt trừng Tần Chung một cái: “Được rồi, mau ăn đi!” Cũng đâu phải lần đầu ăn đồ nàng nấu, đừng tưởng nàng không biết chút tâm tư muốn khoe khoang nương tử của hắn.
Tần Chung cười đáp một tiếng được, cuối cùng cũng chịu nhét miếng thịt kia vô miệng. Nhìn Tần Chung nuốt miếng thịt xuống, mọi người cũng vô thức nuốt theo.
Tần Chung híp mắt.
Kỷ Dục cũng ăn cơm ở đại sảnh. Từ sau ngày hôm đó, Kỷ Dục không tìm Tần Chung nói chuyện nữa, vì hắn cảm thấy mình và Tần Chung không phải người đồng đạo, hơn nữa, hắn cũng thấy chướng mắt dáng vẻ mọi chuyện đều nghe theo Lý Ỷ La của Tần Chung. Kỷ Dục nhìn dáng vẻ Tần Chung ăn vô cùng hưởng thụ, hắn im lặng gắp một đũa thức ăn cho vào miệng: Khó trách Tần Chung nghe lời nương tử như thật, thì ra là vì y thị nắm được dạ dày Tần Chung.
(*y thị: cách gọi người phụ nữ, cũng giống như nàng, cô ta, ả,… Nhưng thường thì từ này dùng để gọi người phụ nữ đã có chồng nhiều hơn.)
Ba môn thi hương cuối cùng cũng kết thúc, sau mỗi kỳ thi, bỏ xuống áp lực thi cử, các thí sinh lại bắt đầu ăn chơi điên cuồng. Một mặt chơi đủ các trò để giải trí, một mặt thì nóng lòng mong đợi kết quả khoa thi.
Cuối tháng tám, kết quả thi hương chính thức được công bố.
_________________
Tác giả có lời muốn nói:
Tần Chung: Đây là nương tử ta! Hì hì hì hì hì…..
________________
****Sa: kịch ngắn:
Một ngày kia, Tần Chung làm đại thần khuynh đảo triều chính bị ám sát. Khi thích khách bị bắt, Tần Chung thẩm vấn thích khác.
Tần Chung: “Nói! Tại sao ám sát bổn quan?”
Thích khách: “Ngươi luôn khoe thê tử.”
Tần Chung lạnh giọng: “Ngươi muốn giành nương tử ta?”
Thích khách khinh thường, liếc mắt: “Là chướng mắt ngươi suốt ngày khoe khoang.”