Chu Thanh Lạc bực bội nói: “Chưa đủ ngọt!”
Tống Lăng nghiêm túc gật đầu, “Được, vậy ăn sửa lại, mai sẽ cho thêm một chút đường.”
“…”
*
Hôm sau, Tống Lăng đến gặp giáo sư đại học A kia.
Hình xăm trên cổ quá mức côn đồ, đầu đinh vẫn chưa dài ra, lần trước hắn đi sửa tóc, thợ cắt tóc còn chế cho hắn thêm một tia chớp ở mặt bên, lại càng côn đồ hơn.
Hắn mặc áo múi sạch sẽ, lại khoác thêm áo khoác, ngay tức khắc trở nên đứng đắn hơn rất nhiều.
Hắn tới phòng nghiên cứu máy tính của đại học A, vừa vào cửa, tất cả mọi người đã chú ý tới hắn.
Dù sao thì con người mà, cho dù có dùng khẩu trang, nhưng khí chất phi phàm bắn tung toé như vậy, giống như người của học việc điện ảnh ở bên cạnh đi tới quán nét, nhìn thế nào cũng không giống một mã nông*.
* Mã nông (Coding Peasant): Cách gọi các lập trình viên
Tống Lăng đi tới người gần hắn nhất hỏi: “Chào, tôi đến tìm giáo sư Phương của mấy người. Tôi có hẹn với ông ấy vào buổi chiều ở đây.”
Người nọ quay đầu gọi một người khác: “Ngô Hàm, cậu gọi đến tầng nghiên cứu khoa học xem thầy Phương có ở đó không.”
Tống Lăng nghe vậy thì nhìn sang, vừa lúc chạm mắt với Ngô Hàm.
Ngô Hàm: “…” Sao lại là hắn vậy.
Tống Lăng dửng dưng nhìn Ngô Hàm một cái rồi dời tầm mắt.
Ngô Hàm nhớ lại nỗi sợ khi bị Tống Lăng chi phối. Hắn cầm điện thoại gọi cho toà nghiên cứu khoa học.
Ngô Hàm hỏi một chút rồi nói: “Thầy… Thầy Phương đang ở tầng nghiên cứu khoa học. Ông ấy… ông ấy sẽ tới ngay.”
Tống Lăng: “Không cần, tôi đến đó tìm ông ấy.”
Ngô Hàm: “Được, tầng nghiên cứu khoa học ở tầng ba.”
Tống Lăng: “Cảm ơn.”
Tống Lăng vừa đi khỏi, Ngô Hàm đã thở phào nhẹ nhõm.
Hắn là một sinh viên đại học. Sở dĩ có thể tham gia hạng mục này, chủ yếu là do thành tích xuất sắc, tư chất rất tốt, hôm này là ngày đầu tiên hắn tới đội để báo cáo đã chạm mặt Tống Lăng. Đây là sự trùng hợp kì quái gì vậy?
Đàn anh hóng hớt bắt đầu thảo luận.
“Người đó là ai vậy? Khí chất mạnh mẽ quá đi.”
“Cứ như minh tinh ấy, đẹp kiểu xấu xa.”
“Chẳng lẽ lão Phương mời minh tinh đến làm đại ngôn sao?”
“Tôi lại thấy hắn có hơi giống kiểu đại ca xã hội, nhìn Tiểu Ngô sợ kìa, nói cũng không lưu loát được nữa.”
Ngô Hàm im lặng, nói tiếp: “Anh ta là tiếp viện kỹ thuật mà thầy Phương mời tới.”
Tất cả mọi người trong phòng: “Hả??”
“Anh ta rất giỏi, thuật toán của [Phá ma] là anh ta viết.”
Mặc dù trò chơi [Phá ma] chỉ là một trò chơi qua ải, nhưng người trong nghề đều biết, thuật toán của nó rất phức tạp, thậm chí còn hoàn thiện hơn nhiều so với mấy trò chơi thể thao điện tử quyền thế.
“Hả?? Thật hay giả vậy!!”
“Tôi lừa mấy người làm gì?”
“Sao cậu lại biết?”
“Nghỉ hè tôi thực tập ở một công ty, tôi làm đồng nghiệp của anh ta một khoảng thời gian.”
Phòng làm việc im lặng một lúc, tiếp đó là tiếng “Đờ mờ” thay nhay vang lên.
“Đờ mờ! Vậy sao anh ta vẫn chưa hói.”
“Không phải là tóc giả đấy chứ!”
Cô gái duy nhất ở phòng làm việc chậm rãi mở miệng, “Tiểu Ngô, tôi chỉ muốn biết anh ấy đã có người yêu chưa thôi.”
Ngô Hàm gật đầu: “Có rồi, bọn họ yêu nhau lắm.”
*
Lúc Tống Lăng tới tầng nghiên cứu khoa học, giáo sư Phương đang tiếp khách, mà khách cũng không phải là ai xa lạ, là người của Bộ Công an, đã từng gọi điện bảo hắn tới tham gia thi tuyển.
Tống Lăng vừa vào, bọn họ lập tức đứng dậy: “Khách hiếm à nha.”
Tống Lăng: “Chào mọi người.”
“Thầy Phương, sao thầy mời được người ta tới vậy? Chỉ cho chúng tôi mấy chiêu đi.”
Giáo sư Phương tươi cười hớn hở nói: “Tôi may mắn thôi.”
Nếu gặp được Tống Lăng, hai người kia đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội thuyết phục, “Ngài Tống định lúc nào tới tham gia tuyển chọn của bọn tôi, lúc nào chúng tôi cũng hoan nghênh.”
Tống Lăng cười cười, không trả lời bọn họ, “Giáo sư Phương, chúng ta giải quyết vấn đề trước đi.”
Giáo sư Phương nói qua vấn đề cho Tống Lăng.
Tống Lăng liếc nhìn phương án của bọn họ, nhìn lại code bọn họ viết, “Được, cho tôi một tuần.”
“Một tuần? Nhanh vậy sao?”
“Vâng, được mà.”
“Vậy cậu có đến đây làm không?”
Tống Lăng nghĩ nghĩ, “Tôi có thể làm việc ở nhà không?”
“Được.”
Tống Lăng gật đầu, đứng dậy định đi, “Vậy một tuần sau tôi giao đồ cho thầy.”
“Giờ cậu về luôn à? Không có việc gì thì trưa tôi mời cậu ăn một bữa cơm nhé?”
“Không cần, hôm nay tôi vẫn chưa mua thức ăn, lát nữa phải đi siêu thị mua thức ăn.”
Tất cả mọi người: “…”
Đến khi Tống Lăng đi khỏi, giáo sư Phương thở dài thườn thượt, “Nhóc con này không nghĩ gì đến sự nghiệp hết vậy.”
*
Tống Lăng mua đồ ăn xong vừa về đến nhà, không ngờ Chu Thanh Lạc đã ở nhà. 𝙏ìm đọc thêm tại — 𝙏rUm𝙏 ruyen﹒𝙑N —
Tống Lăng hỏi: “Sao em đã về rồi?”
Chu Thanh Lạc: “Anh không biết gì à?”
Tống Lăng một tay xách hành gừng tỏi, một tay xách con gà quê đã được làm thịt, hơi không giải thích được, “Anh phải biết hả?”
Chu Thanh Lạc thở dài, “Toàn mạng internet bị nhiễm virus rồi. Chỉ cần lên mạng tải gì đó thôi là trang chủ nhảy ra một đám heo chạy loạn. Internet tê liệt, hình như là tê liệt toàn bộ, trừ Bộ Công an ra thì những nơi khác đều cho nhân viên nghỉ hết rồi.”
Tống Lăng xách đồ ăn vào bếp, lạnh nhạt nói: “À, nhiễm virus, để anh xem.”
Chu Thanh Lạc vội vàng ngăn cản: “Anh đừng xem, điện thoại cũng bị nhiễm virus đấy, đợi người ta khắc phục đi.”
Lúc trước Tống Lăng còn làm hacker đi dạo trong diễn đàn, cũng không ít người đã từng tuyên bố muốn tạo ra virus làm tê liệt hệ thống internet, khiến cho mọi người đều không thể làm việc được.
Chu Thanh Lạc vô cùng tức giận nói, “Tức chết em, đám người ngông cuồng ngoài vòng pháp luật này, em vừa mới sửa lại một bản thảo rất hài lòng, còn chưa kịp lưu lại, mạng tải lên đã sụp luôn, vồn hạng mục em làm cho Lâm Kỳ cũng sắp kết thúc, lúc này lại phải kéo dài thời gian.”
Chu Thanh Lạc đã lập kế hoạch xong, hạng mục này kết thúc thì cậu sẽ ra nước ngoài nghỉ ngơi với Tống Lăng.
Tống Lăng: “Em mang máy tính về không? Anh xem một chút.”
“Anh đừng động vào, mở ra là…” Chu Thanh Lạc dừng một chút, vui mừng khôn xiết nhìn Tống Lăng.
Khoảng thời gian này Tống Lăng vẫn luôn làm người đàn ông nội trợ, ru rú trong bếp, cậu cũng sắp quên người nào đó là đại ma vương hacker rồi.
Chu Thanh Lạc đẩy máy tính đến trước mặt hắn, “Thiên tài hacker của chúng ta nhanh rời núi chút đi, để cho những hề nhảy nhót kia hiện nguyên hình.”
Tống Lăng mở máy tính ra, ngón tay gõ trên bàn phím, Chu Thanh Lạc dựa vào người hắn nhìn.
Mặc dù nhìn chẳng hiểu gì nhưng vẫn rất đẹp, quả nhiên người đàn ông nghiêm túc làm việc rất là quyến rũ.
Bỗng Chu Thanh Lạc nhớ tới lần đầu tiên mình gặp Tống Lăng ở quán net, Tống Lăng lập trình ở quán net, vẻ mặt nghiêm túc, đắm chìm trong thế giới nhỏ của mình, huyên náo và ầm ĩ bên cạnh cũng không liên quan tới hắn.
Chu Thanh Lạc: “Sao hôm đó ăn lại lập trình ở quán net?”
Tay gõ bàn phím của Tống Lăng ngừng một lát, hắn quay đầu nhìn cậu, cười khẽ “Đang viết phần mềm virus.”
Chu Thanh Lạc: “Đúng không nhỉ? Em còn tưởng minh tinh điện ảnh đang quay phim, kiểu sự vùng dậy của hacker cơ.”
Tống Lăng cười: “Nhưng có một shipper đồ ăn mặc cả với khách hàng ở cạnh, tranh cãi đến mức anh không viết được nữa, đành phải đi ra ngoài. Kết quả là nhân viên đồ ăn đó cảm thấy anh là một đại minh tinh, chắc là mê mệt với nhan sắc của anh, đuổi theo chân anh, nói là muốn báo đáp anh, anh làm gì cũng được.”
Chu Thanh Lạc: “…”
“Thái độ muốn lấy thân báo đáp í.”
“…Nguyên văn em nói rõ ràng là nếu như anh có nhu cầu gì thì liên lạc với em lúc nào cũng được.”
Tống Lăng cười như không cười nhìn cậu, “Không phải là ý muốn lấy thân báo đáp sao?”
“Ý muốn lấy thân báo đáp chỗ nào hả?”
Tống Lăng bật cười, quay đầu hôn một cái lên mặt cậu, “Vậy em nói xem, anh còn có thể có nhu cầu gì với em?”
Chu Thanh Lạc tức giận buông hắn ra: “…Nông cạn.”
Tống Lăng tiếp tục trêu cậu: “Nói thật cũng bảo là nông cạn, thật là vạch lá tìm sâu mà.”
“…” Bỏ đi, người nào đó đứng đắn không quá ba giây.
Nhìn người nào đó thận trọng xử lý vấn đề, Chu Thanh Lạc đứng dậy đi vào bếp rửa trái cây cho hắn.”
Tống Lăng mua nho, từng quả từng quả trong suốt óng ánh.
Chu Thanh Lạc rửa nho xong, nhếch miệng lên. Lúc ấy Tống Lăng sợ nho, giờ đã có thể tiện tay mua về rồi.
Chu Thanh Lạc rửa nho xong, bưng đến cạnh Tống Lăng, giơ một quả nho lên đút cho hắn: “Ăn nho đi.”
Tống Lăng ngừng tay một lát, quay đầu nhìn cậu, “Ăn nho chỗ nào?”
“…”
Chu Thanh Lạc nhất thời mặt đã trở nên đỏ thẫm.
Mặc dù hai người việc nên làm cũng đã làm rồi, nhưng Tống Lăng nói trắng trợn như vậy, Chu Thanh Lạc vẫn ngượng chết đi được.
Nhưng lần nào cũng bị Tống Lăng dẫn dắt đến mất thể diện, Chu Thanh Lạc quyết định phản kích, nhắm mắt nói: “Nho ở tay đây này, còn nho ở chỗ nào nữa!”
Kết quả là người nào đó ra vẻ vô tội, giả như không hiểu, “Còn nho ở chỗ nào nữa à?”
* Cho ăn nho (给吃葡萄): Hình như nói đến chuyện XX
Chu Thanh Lạc không thể nhịn được nữa, nhét nho vào miệng hắn, “Anh im miệng đi.”
Tống Lăng thở hổn hển, “Em nhẹ nhàng chút đi.”
“…”
Chu Thanh Lạc cười bực mình, ấn đầu hắn, “Nhanh viết code của anh đi.”
Tống Lăng vừa ăn nho ngọt, vừa viết code.
Chu Thanh Lạc cầm điện thoại vào phòng vệ sinh, đúng lúc, người của Bộ Công an lại gọi tới cho Tống Lăng.
“Ngài Tống, chắc ngài cũng đã nghe đến phần mềm virus lần này rồi, rất nhiều phần mềm diệt virus không làm được việc gì hết.”
Lông mày Tống Lăng nhíu nhẹ. Virus lần này quả thật không giống với virus Trojan, có kỉ luật, như có tổ chức mà đến, hơn nữa còn đến từ nước ngoài.
“Ngài Tống, an toàn thông tin mạng là số một của an ninh quốc gia, xây dựng an toàn thông tin mạng cần chuyên gia trong lĩnh vực máy tính như ngài.”
Tống Lăng không trả lời.
“Người nhà của ngài chắc cũng bị virus lần này ảnh hưởng, rất nhiều hacker trên thế giới, nếu như không tăng cường phòng ngự, sợ rằng chuyện như vậy sẽ thường xuyên diễn ra.”
Tống Lăng liếc nhìn máy tính của Chu Thanh Lạc, cuối cùng cũng mở miệng, “Để tôi suy nghĩ đã.”
Tống Lăng cúp điện thoại, đúng lúc Chu Thanh Lạc ra khỏi phòng vệ sinh.
Chu Thanh Lạc hỏi: “Điện thoại của ai thế?”
“Khuyên anh đi làm.”
“Vậy anh có muốn đi không?”
Tống Lăng nghĩ một lúc, “Nếu như anh làm ở Bộ Công an thì em cảm thấy thế nào?”
Chu Thanh Lạc ngẩn ngơ, sau đó vô cùng phấn khởi, “Vậy không phải rạng rỡ tổ tông sao! Cố gắng khiến cho thế giới này tốt đẹp này thêm gạch thêm ngói!”
Tống Lăng cười. Suy nghĩ của hắn không lớn như vậy, nhưng hắn nguyện ý trả công vì thế giới này, thay đổi thế giới này, vì thế giới này có Chu Thanh Lạc.
Tống Lăng gửi tin nhắn cho người kia.
[Tôi sẽ tham gia thi tuyển. Nhưng mà trước đó tôi phải ra nước ngoài hai tháng.] [Tuyệt vời! Vào ngành chúng ta cần phải xét duyệt, mạo muội hỏi ngài ra nước ngoài làm gì được không ạ?] [Kết hôn.]