“Tôi phải về nước!”
Y Thư từ trên giường đứng bật dậy, bên ngoài trời đã tối đen thành một mảnh:
“Cậu nói cái gì?”
“Tôi phải về nước một chuyến. Giúp tôi chuyển lời cho Thẩm Mạch.”
Điện thoại bị cắt đứt, Y Thư gần hai năm nay không nhận được điện thoại của Trần Trì, đối với sự chuyển biến to lớn về thái độ của anh khiến anh ta không kịp tiếp thu, phải tiêu hoá hồi lâu.
Ngồi hơn nửa giờ, bỗng nhiên anh ta nghĩ đến một câu trước kia của Trần Trì:
“Trừ cô ấy, không một ai có thể khống chế tôi cả!”
“Cô ấy” là ai, đã không cần tìm tòi nghiên cứu nữa rồi.
–
Trì bệnh tâm lý, thành tích tốt, mở công ty, hình tượng đã quá hoàn hảo.
Anh sống rất tốt, còn trở thành một người ưu tú.
Trần Trì ngồi trên máy bay, tự tổng kết xem bản thân đã trở thành mẫu ngươid lý tưởng trong mắt Thời Ôn chưa.
Y Thư ở sân bay đón Trần Trì, trong giây phút nhìn thấy anh, có chút ngây người.
Âu phục vừa vặn, tóc đen lưu loát, lệ khí trên người cũng tản đi. Nhớ rõ lúc cậu rời đi tóc mái đã dài đến mí mắt, quần áo bởi vì cân nặng cậu giảm mạnh mà trở nên rộng thùng thình, cả người áp khí thấp khiến người khác khó thở.
“Trần thiếu, đến khách sạn nghỉ ngơi trước.”
“Không cần, đến viện vũ đạo Nam Đều.”
Y Thư cảm thấy nhiều khi có một số chuyện rất trùng hợp, hoặc có thể nói là không khéo.
Anh ta có chút không hiểu, tại sao phải hành hạ bọn họ như vậy?
Mưa không ngừng vỗ vào cửa sổ sát đất, trượt dài thành từng vệt nước trên cửa kính, nhiệt độ bởi vì trận mưa này mà nguội lạnh vài phần.
Bên trong quán cà phê, dưới ánh đèn ôn nhu, nhìn liền thấy ấm áp, người mà Trần Trì ngày nhớ đêm mong đang ngồi trước cửa sổ sát đất, dưới ánh đèn, mặt mày ôn nhu.
“Nam sinh đối diện với cô ấy là ai?”
Trần Trì không nghe được thanh âm của mình, không biết có hỏi thành lời hay không, nhưng anh không còn sức lực để hỏi lại nữa.
Khuôn mặt bình thản của Y Thư xuất hiện khe hở, hô hấp hỗn độn.
Trạng thái của Trần Trì lúc này rất không giống với lúc ở sân bay, vẫn là kiểu tóc đó, vẫn là gương mặt đó, cũng là kiểu quần áo như vậy, nhưng khí tràng đã hoàn toàn thay đổi.
Cặp mắt kia đen tối như địa ngục.
Y Thư cũng không biết tại sao anh lại biến hoá nhanh như vậy, cả người phảng phất giống như rơi xuống hầm băng.
“Không quan trọng.”
Trần Trì kết luận.
“Tôi còn có việc, mau đưa tôi ra sân bay đi.” Trần Trì chuyển ánh mắt tới phía trước, không biết nghĩ đến cái gì, đột nhiên nói: “Cảm ơn!”
Hô hấp của Y Thư có chút khó khăn.
Vài ngày sau, Y Thư lại nhận được điện thoại của Trần Trì, nhưng đầu bên kia lại là giọng của một nam sinh khác.
Nam sinh luống cuống tay chân nhặt điện thoại của Trần Trì lên, danh sách người liên hệ đều là chữ Ả Rập, không hề có ghi chú. Cậu ta trực tiếp ấn cái thứ nhất.
“Anh là người nhà của Trần Trì sao? Tôi, tôi đã chọc phải mắt của anh ta rồi, rất nhiều máu, ô ô ô….”
Tiếng Anh thuần khiết, thanh âm vô cùng lo lắng, e ngại nức nở.
Tay Y Thư run lên, nhanh chóng chạy đến văn phòng của Thẩm Mạch.
“Mất tròng mắt?”
“Tôi không biết…Thật xin lỗi, ô ô ô…”
Y Thư đem tình huống thuật lại cho Thẩm Mạch.
Thẩm Mạch trầm ngâm hai giây, sau đó nói:
“Cậu đến đó đi. Nhất định phải chữa được mắt cho Trần Trì.”
“Vâng.”
–
“Mắt phải thoạt nhìn không có vấn đề gì, nhưng chẳng khác mù là mấy.”
“Hơn nữa, cậu ấy có chứng nóng nảy.”
Y Thư gãi tóc ngắn, không hiểu tại sao một nam sinh lại có thể giày vò anh ta nhiều lần như vậy.
Sau khi George biết được Trần Trì về nước liền nổi điên rống lên:
“Không phải tôi đã nói với anh là không được về nước sao? Chúng ta hợp tác tốt như vậy, tại sao phải về nước?”
“Vì sao không nghe lời của tôi? Cô gái kia chính là ác mộng của anh, anh phải tránh cô ta thật xa. Tôi mới là người duy nhất mang anh đi thấy anh mặt trời, anh đừng nên cố chấp như vậy!”
Trần Trì ngồi tựa ở trên giường bệnh, im lặng nhìn chằm chằm ga giường.
Anh liếc thấy bình hoa trên mặt bàn, duỗi tay lấy tới ném đi, nhìn qua có vẻ rất nhẹ, nhưng lực đạo lại vô cùng lớn, nặng nề nện vào vai của người phụ nữ.
George kêu thảm một tiếng, bình hoa vỡ nát, cô ta che lại bả vai.
Trần Trì giương mắt, con ngươi âm lãnh:
“Cô còn muốn nữa không?”
–
Y Thư mơ hồ cảm thấy George không thích hợp, cuối cùng vất vả tìm kiếm thì gặp được Leon.
“Leon, tất cả nhờ vào anh!”
“Khách khí, khách khí.”
Vì vậy, ngày đó biết được Leon mang Trần Trì về nước, Y Thư sợ đến nỗi phun cả nước trong miệng ra.
“Sao lại mang cậu ấy về nước? Anh không biết lần trước cậu ấy…”
“Tôi biết rõ” Leon cắt ngang anh ta, nói: “Yên tâm!”
“Vì sao lại dẫn tôi trở về gặp cô ấy?” Trần Trì dựa vào ghế xe, hai tay để trên đầu gối, nắm chặt lại.
Leon méo miệng: “Không phải anh muốn gặp cô ấy à?”
Hơn mười phút sau, nữ sinh đi từ siêu thị ra. Bên ngoài mưa phùn bay bay, nữ sinh không mang dù, xách theo túi chậm rãi đi sang đường.
Leon híp híp mắt: “Hoá ra là mua băng vệ sinh!”
Không khí bỗng nhiên lạnh như băng.
Anh ta chậm rãi quay đầu, chỉ thấy Trần Trì đang âm trầm nhìn mình, ánh mắt lạnh lẽo sắc bén như dao găm.
Leon thổn thức.
Bệnh nhân này tức giận rồi…
Ánh mắt liếc qua thân ảnh kia, Trần Trì không dám nhìn thêm, cúi đầu gọi điện cho Y Thư.
“Y Thư, giúp tôi gửi bưu kiện, gửi ngay lập tức.”
“Cậu muốn gửi cái gì?”
“Nước đường đỏ, túi chườm ấm, dù.”
“…Vâng.”
Leon có chút hăng hái mà nhìn anh:
“Sao anh không hỏi cô ấy có bạn trai chưa?”
Động tác của Trần Trì cứng đờ, hàm răng căng thẳng.
Leon thưởng thức biểu tình này của anh vài giây, cuối cùng nói: “Tôi đã tìm hiểu rồi, nam sinh kia không phải bạn trai của cô ấy. Mấy năm nay Thời Ôn cũng không hề yêu đương.”
Mắt Trần Trì sáng lên, ngây người vài giây.
Chốc lát, nói: “Tôi phải về.”
“Hả? Không tìm cô ấy?”
“Tôi còn chưa hết bệnh.”
–
Lại qua hai năm, Trần Trì nhận được kết quả chẩn đoán của Leon.
“Anh có thể về nước.” Leon nói.
Trần Trì yên lặng nhắm mắt, hồi lâu sau mới trả lời:
“Không về!”
Sau đó đi ra khỏi phòng khám.
Đêm đến, Trần Trì trằn trọc.
Trong mộng lúc thì là bộ dáng Thời Ôn cười, lúm đồng tiền như hoa nhỏ, khi thì là bộ dáng đáng sợ lúc anh phát bệnh đập phá đồ đạc.
Trị hai năm, về nước một lần liền bị huỷ đi.
Bây giờ lại trị hai năm, nếu lần này về nước lại… Nếu như bị cô nhìn thấy bộ dạng lúc ấy, nếu như làm cô bị thương…
Thì anh tình nguyện đi chết.
–
Hai năm sau, Leon tình cờ gặp được Trần Trì, không thể tưởng tượng nổi xoa xoa mắt:
“Sao anh còn chưa về nước?”
Trần Trì vừa chấm dứt một hội nghị, gặp được Leon, con ngươi hơi lập loè, cuối cùng nhàn nhạt gật đầu: “Đã lâu không gặp.”
Khoé miệng Leon co rút. Thấy trên người anh vẫn là âu phục, mắt kính gọng vàng, cử chỉ vừa vặn, bộ dáng lễ phép kiêu ngạo, giống như một quý công tử vậy.
“Vì sao không về nước?” Leon nghi hoặc hỏi.
Trần Trì bình tĩnh nói: “Bận công việc.”
“Anh đùa tôi đúng không?”
“Ừ.”
“…”
“Giúp tôi trị bệnh thêm một thời gian ngắn nữa được không?”
“Anh lại phát bệnh?”
“Có lẽ là không.”
Leon nhíu mày, cũng hiểu ra phần nào:
“Thật ra bệnh nhân tâm lý có một vấn đề khiến tôi rất lo lắng, đó chính là từng giây từng phút luôn nhớ kỹ mình có bệnh, nhớ kỹ bộ dáng dữ tợn khi bệnh tái phát, lo lắng lại rơi vào đêm tối, lo lắng làm tổn thương người khác.”
“Trần Trì, anh quá khẩn trương. Cậu không sợ rơi vào hắc ám hay địa ngục, cậu chỉ lo sợ sẽ làm tổn thương đến Thời Ôn.”
Trần Trì chậm rãi tháo kính gọng vàng xuống, nhìn về xa xa: “Tính cách quyết định vận mệnh.”
“Leon, anh cảm thấy vấn đề tâm lý của tôi lúc trước nặng hơn hay bây giờ nặng hơn?”
“Tôi sống sao cũng được, nhưng vì cô ấy, tôi sẽ cố gắng cứu vớt chính mình, sống thật tốt.”
–
Một năm sau, sau khi đạt được câu trả lời khẳng định của Leon, Trần Trì chuẩn bị về nước.
Trên máy bay, anh lại một lần nữa vạch rõ ưu điểm của mình, cảm thấy bản thân bây giờ chính là hình mẫu lý tưởng trong lòng Thời Ôn.
Thiệu Hành ngồi xuống bên cạnh anh, nghĩ nghĩ một hồi, hỏi: “Hai người năm nay đều 25 tuổi nhỉ?”
“Ừ.”
“Vậy lần này về phải tranh thủ bắt được cô ấy.”
Ánh sáng nơi đáy mắt Trần Trì ngưng lại.
“Có tính toán gì chưa? Chẳng hạn như kết hôn?”
Trần Trì không nói chuyện, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hỏi cô, có nhớ anh không?
Lúc trước ngay cả chớp mắt một cái cũng không, để mặc anh rời đi.
Hỏi cô, bộ dáng của anh bây giờ cô có hài lòng không?
Anh còn sống, hơn nữa sống rất tốt.
Hỏi cô, bây giờ Trần Trì đã có đủ tư cách để ở lại trong sinh mệnh của cô, trở thành người mà cô không thể vứt bỏ, trở thành người mà cô toàn tâm toàn ý yêu được hay chưa?