Như Ý từ trên kiệu bước xuống, cùng với “A Hoa” giả dần rời khỏi kiệu. Thấy nàng, Lang Minh Triết liền phi thân tới bên cạnh.
– Là nàng, là nàng thật sao?
Đem người ôm vào lòng, Lang Minh Triết cảm thấy trái tim hắn gần như sống lại rồi!
– Bao lâu nay, nàng giận dỗi đủ rồi đúng không? Có thể sống với ta tại đây cả đời rồi đúng không?
Như Ý đẩy Lang Minh Triết ra, nghiêng đầu nói.
– Không, ta tới đây chỉ để làm việc thôi. Sau khi xong việc sẽ trở về nơi cũ, sẽ không ở lại đây! Người đừng mong giữ ta, nếu không dù phải chết, ta cũng sẽ rời khỏi đây như năm năm trước!
Nàng ta đầy quyết tâm nói, mặc kệ bản thân đã sớm run như cầy sấy! Như Ý thật sự đã lừa được Lang Minh Triết sao? Khi mà nàng ta đang cố gắng gượng ép bản thân diễn sao cho đúng những gì Nhã Tịnh dạy.
– Được, ta sẽ không giữ nàng, nhưng hãy ở đây được không? Ta có thể cho nàng ra ngoài tùy ý, ta sẽ cho nàng tự do ra vào cung. Nàng ở đây một thời gian, cho ta cơ hội được không?
Lang Minh Triết nắm lấy tay Như Ý, ánh mắt hắn cũng đều là sự khẩn thiết! Như Ý biết hắn đường đường là vua một nước, hạ mình tới nước này hẳn cũng được rồi đi?
– Được! Ta sẽ ở lại đây cho tới khi xong việc!
Lang Minh Triết thu tay lại, nhìn qua công công phất tay nói.
– Ngươi hãy mau đưa Hoàng Hậu tới phòng được ta sắp xếp trước đi!
Lương công công nghe vậy vội nhận lệnh rời đi, Lang Minh Triết sau khi thấy nàng khuất bóng nhìn vào tay rồi xoay người.
Phía bên kia Nhã Tịnh vẫn trong trạng thái mơ hồ, nàng hình như không nhớ ra đã căn dặn Như Ý điều gì hay chưa. Nói chung, Nhã Tịnh vẫn chẳng hề hay, bản thân đã gây ra tội lớn.
Ba tháng sau, cuối cùng bốn người cũng tới Khánh quốc. Nhã Tịnh vừa bước chân tới đây, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.
– Phụ mẫu, hai người nói xem! Là kẻ nào đã bắt nạt hai người, nhi nữ sẽ tới đó diệt trừ!
Nhìn nàng như vậy, phụ mẫu hài lòng nở nụ cười.
– Được, nếu như con đã nói vậy thì ta an tâm rồi!
Nói xong một xe ngựa khác tới dừng trước bốn người, Nhã Tịnh xoay đầu nhìn qua.
– Chúng thần tới đón người!
Nhã Tịnh bỗng dưng thấy có dự cảm không lành, nàng chưa kịp hỏi gì đã bị phụ mẫu kéo đi.
– Nào, theo ta!
Dù sao chạy cũng không thoát được, đành xem kẻ nào bắt nạt phụ mẫu nàng trước vậy!
Thêm mất hai tháng nữa, bốn người trở về kinh thành. Tới đây, dự cảm không lành của nàng ngày càng dồn dập. Nghĩ gì thì nghĩ, đụng tới phụ mẫu nàng, chắc không phải Hoàng thượng đâu nhỉ? Nàng lớn tiếng vậy thôi, cũng chẳng dám đụng vào Hoàng thượng khác đâu!
Trong xe ngựa, phụ mẫu không cho nàng lén nhìn ra. Cho tới khi tiếng bên ngoài truyền tới.
– Mở cổng cung!
Nhã Tịnh thấy có chút lạnh sống lưng, cùng lắm phụ mẫu nàng cũng chỉ là vương gia gì đó thôi nhỉ?
Cho tới khi tới nơi, một công công thấy phụ thân nàng vội chạy tới.
– Hoàng thượng, cuối cùng người cũng đã trở về rồi! Chúng thần đúng là lo lắng mà!
Khoan đã! Nhã Tịnh như không tin vào tai mình, nàng sắp ngất rồi đây! Nàng bị ảo thanh thôi đúng không? Chuyện này không thể xảy ra đâu đúng không?
– Đây là nhi nữ ta đã nhận, sau này sẽ là Tịnh Tịnh công chúa, các ngươi mau sắp xếp phòng và chuẩn bị đồ cho công chúa!
Nhã Tịnh bỗng dưng tay chân bủn rủn, rốt cuộc cỗ máy thời gian ở đâu rồi!