Nhìn dáng vẻ xấu hổ đó, Tạ Nhiên cảm thấy bé Lục cực kỳ đáng yêu.
Cuối cùng Lục Tắc Hiên vẫn mềm lòng. Nửa năm vừa qua, dù Tạ Nhiên dùng thân phận giả nhưng tình bạn và những niềm vui khi ở cạnh nhau của hai người vẫn là thật. Tạ Nhiên không nỡ để mất người bạn này, Lục Tắc Hiên cũng tương tự.
Chút hiểu lầm con con, giải quyết trực tiếp với nhau, giải thích chân thành, thế là mọi chuyện đều xong xuôi.
Tạ Nhiên kéo một cái ghế tới ngồi cạnh Lục Tắc Hiên, giục: “Mở ra xem đi. Tớ chưa chơi mấy món mô hình này bao giờ đâu, cậu dạy tớ nhé.”
Lục Tắc Hiên mở hộp mô hình rất thành thạo, dọn sạch đồ đạc trên bàn rồi đổ hết linh kiện ra, nói: “Thực ra việc lắp ghép dễ lắm, cứ lắp từng bước theo tờ hướng dẫn là được. Giờ sẽ lắp hệ thống động cơ, hệ thống trọng lực trước…”
Lục Tắc Hiên kiên nhẫn hướng dẫn một lượt, Tạ Nhiên ngồi bên cạnh hiếu kỳ lắng nghe, ghi nhớ rất nhanh: “Nói cách khác, cái này mô phỏng quá trình chế tạo phi thuyền, lắp ráp từng hệ thống trước rồi mới ghép vào nhau, sau đó lắp vỏ phi thuyền bên ngoài, cố định toàn bộ lại là xong?”
Lục Tắc Hiên nói: “Đúng vậy. Quá trình không được làm sai, nếu không thì phi thuyền sẽ không khởi động được sau khi ghép hoàn chỉnh.”
Tạ Nhiên nhìn mớ linh kiện với ánh mắt kinh ngạc: “Ghép xong còn khởi động được hả?”
Lục Tắc Hiên đáp: “Ừ, có thể mô phỏng quá trình cất cánh và hạ cánh của phi thuyền.”
Tạ Nhiên rất hào hứng: “Hai chúng mình cùng lắp đi, tớ sẽ giúp cậu!”
Lục Tắc Hiên thắc mắc: “Không phải cậu bảo cậu không hứng thú với mấy món đồ chơi kiểu này à?”
Tạ Nhiên nói: “Chúng mình cùng lắp với nhau sẽ có ý nghĩa kỷ niệm. Với lại, lắp cùng cậu khiến tớ thấy thú vị hơn hẳn.”
Lục Tắc Hiên: “…”
Cái cậu Tạ Nhiên này láu cá cực kỳ, không biết những câu cậu ấy nói ra có bao nhiêu phần trăm là thật. Nhưng mỗi lần nhìn vào đôi mắt trong veo, xinh xắn kia, Lục Tắc Hiên đều mềm lòng. Có lẽ người này chính là khắc tinh của mình nhỉ? Vốn đã quyết định sẽ không chơi với cậu ấy nữa, kết quả, được tặng một hộp quà, được dỗ dành vài câu, cơn giận của cậu lại bay sạch…
Lục Tắc Hiên nhìn đống mảnh ghép trên bàn với tâm trạng rối ren.
Nếu cậu ấy đã chủ động đề nghị muốn lắp cùng, Lục Tắc Hiên lập tức hào phóng chia một phần mảnh ghép trong đó sang: “Lần đầu cậu chơi, lắp hệ thống cân bằng với hệ thống trọng lực khá đơn giản này trước đã. Tôi sẽ lắp động cơ.”
Tạ Nhiên đồng ý rất dứt khoát: “Được, cậu dạy tớ lắp nhé.”
Hai bạn nhỏ bắt đầu nghiêm túc lắp ghép từng chi tiết, Lục Tắc Hiên tự tay hướng dẫn Tạ Nhiên cách lắp ráp. Những chi tiết bé tí xíu này phức tạp hơn hẳn Tạ Nhiên nghĩ, có những cái trông hình dáng giống y như nhau, phải phân biệt bằng màu sắc chỉ khác nhau chút chút và kết cấu bên trong.
Lần đầu tiên lắp mô hình kiểu này, tốc độ của Tạ Nhiên khá chậm.
Lục Tắc Hiên lại cực kỳ thành thạo.
Ngón tay cậu vừa nhanh vừa chuẩn xác như đang làm ảo thuật, một mớ mảnh ghép nhỏ xíu trên bàn dần dần hợp lại thành hình dạng của hệ thống động cơ hoàn chỉnh. Thấy thế, Tạ Nhiên cất lời khen: “Khả năng vận dụng tay chân của Lính gác đỉnh thật đấy, mới thế mà đã lắp xong rồi!”
Dẫn đường có sở trường ghi nhớ kiến thức và nắm bắt cảm xúc, Lính gác lại giỏi vận dụng tay chân hơn. Hầu hết sinh viên ưu tú chuyên ngành Chế tạo máy móc của Liên bang đều là Lính gác, ngón tay họ có thể dễ dàng cảm nhận được sự khác biệt cực nhỏ của từng linh kiện, chế tạo ra các loại máy móc tinh vi nhất.
Tạ Nhiên nhận lấy động cơ Lục Tắc Hiên đã lắp xong, ngắm nghía tỉ mỉ một lượt: “Cậu giỏi thật đấy, động cơ phi thuyền trông cũng giống như thế này à?”
Lục Tắc Hiên rất sung sướng khi được khen, cậu nghiêm túc nói: “Các chi tiết của mô hình đã được đơn giản hóa rồi, phi thuyền thật chắc chắn phải phức tạp hơn nhiều.”
Tạ Nhiên hỏi: “Cậu từng thấy phi thuyền thật rồi à?”
Lục Tắc Hiên lắc đầu: “Tôi còn bé, cha chưa cho đi xem bao giờ.”
Tạ Nhiên cười nói: “Không sao, cậu là con trai của Tướng quân Lục mà. Sau này lớn lên, thể nào cậu cũng có phi thuyền của riêng mình.”
Lục Tắc Hiên nói với vẻ ao ước: “Tôi thích màu đen. Đến lúc đó sẽ sơn toàn bộ vỏ phi thuyền thành màu đen được không nhỉ?”
Tạ Nhiên nói: “Thế thì cực kỳ ngầu luôn!”
Hai cậu vừa lắp mô hình, vừa nói chuyện phiếm, giận dỗi lúc trước đã sớm tan thành mây khói.
Lục Tắc Hiên không phải người thù dai, hoặc là không tha thứ, còn nếu đã chọn tha thứ thì cậu sẽ xí xóa chuyện Tạ Nhiên từng lừa mình, không bận tâm đ ến nó nữa. Giả sử sau này Tạ Nhiên lại lừa cậu, vậy thì cậu sẽ thực sự tuyệt giao với Tạ Nhiên. Suy nghĩ của cậu đơn giản như vậy đấy.
Hai cậu lắp mô hình suốt cả chiều, đến 6 giờ tối, Lục Đình Ngự tới gõ cửa: “Các bé ơi, ăn cơm nào!”
Lục Tắc Hiên cất gọn chỗ mảnh ghép chưa lắp xong lại, nói: “Bộ này nhiều chi tiết lắm, chắc phải mất một tuần mới lắp xong cơ.”
Tạ Nhiên cười nói: “Vậy mai tớ lại tới lắp cùng cậu tiếp nhé.”
Lục Tắc Hiên nói: “Mai là thứ Bảy mà, chẳng phải cậu bảo muốn đi khu vui chơi sao?”
Tuy cậu ấy giận liền mấy hôm nhưng vẫn không quên lời hẹn trước đó. Tạ Nhiên vui lắm, nói: “Vé khu vui chơi đổi ngày được mà. Chúng mình lắp cho xong mô hình trước đã, cuối tuần tới lại đi khu vui chơi sau được không?”
Lục Tắc Hiên đáp khẽ một câu: “Cũng được.”
Chẳng mấy khi Lục Đình Ngự có tâm trạng đích thân xuống bếp nấu một bữa tối thịnh soạn. Hắn mỉm cười chỉ chỗ ngồi cho Tạ Nhiên: “Nhiên Nhiên, cháu là người bạn đầu tiên của Tắc Hiên tới nhà chơi đấy. Bác xuống bếp nấu mấy món, cháu ăn thử xem, sau lại đến chơi nhiều hơn nhé!”
Tạ Nhiên lễ phép trả lời: “Cảm ơn bác Lục. Mai cháu lại đến chơi với Tắc Hiên được không ạ?”
Lục Đình Ngự cười nói: “Được được. Tắc Hiên ở nhà một mình buồn lắm, có cháu đến chơi cùng chắc chắn nó vui lắm! Đúng không Tắc Hiên?”
Tai Lục Tắc Hiên hơi đỏ lên, lí nhí “vâng” một tiếng.
Lục Đình Ngự nhìn dáng vẻ lúng túng này của con trai thì thấy hơi buồn cười. Xem ra trước đó hai bạn nhỏ có chút xích mích với nhau, giờ Tạ Nhiên đã dỗ Lục Tắc Hiên nguôi rồi.
Tạ Nhiên vừa ăn vừa khen: “Thức ăn bác Lục nấu ngon quá!”
Đứa nhóc này cười tươi trông cực kỳ đáng yêu, Lục Đình Ngự rất vui khi được khen: “Vậy cháu ăn nhiều vào. Mấy đứa đang tuổi ăn tuổi lớn, thích ăn gì sau bác lại nấu cho.”
Tạ Nhiên chủ động gắp một miếng cánh gà cho Lục Tắc Hiên: “Tắc Hiên, cậu cũng ăn nhiều vào.”
Nhìn hình ảnh hai đứa nhóc vui vẻ chơi với nhau, tâm trạng Lục Đình Ngự hơi rối.
Người thừa kế của các quân đoàn lớn không được kết hôn với nhau là luật ngầm đã duy trì hai trăm năm nay, các Quân đoàn trưởng đều tự giác tuân thủ. Nhưng suy nghĩ của trẻ con rất đơn giản, chắc chắn chúng sẽ không tính toán nhiều đến thế. Nếu hai đứa trẻ muốn làm bạn với nhau, cha mẹ cũng không thể bắt chúng nghỉ chơi.
Hy vọng hai đứa nó chỉ là tình bạn đơn thuần.
Làm thanh mai trúc mã cùng trưởng thành, là anh em tốt không giấu giếm gì nhau thì quá ổn.
Lục Đình Ngự thầm cầu nguyện trong lòng: Ngàn vạn lần đừng có thích nhau đấy!