An Thư trầm ngâm rồi dưới ánh mắt mong đợi của của đám đàn em cô mở miệng nói: “Vậy tao cứ mở kíp tổng để mọi người cùng nhau nổ cho vui nhé!”
Tất cả mọi người:”…”
Ối giời ơi! Ma đầu! Đây chính là một nữ ma đầu!
Bởi vì đã rơi vào tình trạng cá nằm trên thớt, An Thư lại nắm tính mạng của đại ca bọn họ trong tay cho nên chỉ có thể chia nhau mồi người nuốt một quả lưu đạn.
“Cố nội của tôi ơi, giờ ngài hài lòng chưa?” Gã đại ca xoa xoa tay dè dặt hỏi.
An Thư xoay xoay kíp nổ trong tay tỏ vẻ nhàm chán: “Chả vui gì cả!”
Mấy chữ này y như bùa đòi mạng, khiên tất cả mọi người đều hồn vía lên mây.
Gã đại ca vội vàng hỏi: “Vậy bà cố thích gì? Muốn chơi cái gì? Để tôi lấy cho ngài nhé? Chỉ cần ngài vui vẻ thì muốn gì cũng được chứ?”
Việc cấp bách lúc này là phải đem bà cô này dỗ cho tử tế, nêu sơ ý một chút thì thành đống thịt nát như chơi!
“Xem tĩnh hình đi…”
Lúc này gã tóc vàng vâng vâng dạ dạ cun cút đến gần thương lượng với gã đại ca: “Em em em em… em có ý này!”
“Ý gì?” Gã đại ca không vui nhìn gã.
Gã tóc vàng tiến tới nói nhỏ bên tai: “Đại ca, anh gọi điện kêu chị Hoa điều mấy thằng ngon zai hiểu chuyện đến đây…”
“Này có được không?” Gã đại ca với tên hung dữ nghi ngờ đưa mắt nhìn gã.
Tên tóc vàng lập tức nói: “Nói không chừng có tác dụng đấy ạ! Đàn bà bây giờ đều thích cái này cả…”
Gã đại ca trầm tư một chút, thôi thi còn nước còn tát nên gã ôm điện thoại đi vào góc gọi điện.
Một lát sau, một hàng mười cậu trai tuấn tú có vóc người hấp dẫn được điều giáo cẩn thận ngoan ngoãn xếp hàng cạnh An Thư
Gã đại ca xoa xoa tay nói: “Bà cô ơi, ngài có thích mấy tên này không? Ngài muốn chơi kiểu gì cũng được! Bọn này được huấn luyện tốt lắm, sẽ phục vụ tận tình cho ngài!”
Cô ngồi trên ghê nghiêm nghị quét mắt qua từng cậu trai bên dưới rồi chân mày hơi nhíu lại.
Ánh mắt của cô đã nhìn tất cả mỹ nam đến kén chọn thì sao có thể vừa mắt mấy loại hàng này…
Thấy An Thư nhíu mày thì gã đại ca kia toát hết cả mồ hôi lạnh, gã mau chóng đem người đuổi sạch rồi lại đạp đạp tên tóc vàng: “Này thì ý hay này! Này thì ý hay này!”
Gã tóc vàng kêu la oai oái vác vẻ mặt đưa đám nói: “Sao lại không được nhỉ! Đây là loại hàng tốt nhất rồi mà… ôi… chẳng lẽ… chẳng lẽ bà cô này không thích loại này? Hay là… chúng ta thử đổi sang phụ nữ xem?”
Tên tóc vàng vừa dứt lời liền bị đại ca nhà mình đá cho một phát rõ đau: “Biến! Mày muốn chết thì đừng có lôi ông theo cùng!”
Tóc vàng ôm đầu kêu thảm thiết: “Không không không… không phải mà đại ca! Thực sự là rất có khả năng mà… chẳng lẽ anh không thấy à, lúc nãy khi cô ta bắt tất cả chúng ta phải nuốt lựu đạn nhưng mà lại tha cho hai con bé kia… đối diện với nhiều “tiểu thịt tươi” tươi ngon mơn mởn như thế này mà vẫn chẳng thèm rung động, đã thế còn tỏ ra chán ghét như thế… đây rõ ràng là không thích đàn ông…”
Gã hung dữ đứng đó nghe vậy thì xoa cằm: “Ừ nhỉ, đại ca… thằng nhóc này nói hình như cũng có lý phết…”
Gã đại ca khổ sở nghiến răng: “Có lý cái khỉ ấy…”
Một đại mỹ nhân như thế này, không thích đàn ông chẳng lẽ lại thích phụ nữ? Đánh chết gã cũng không tin!
“Đại ca… cứ thử đi xem nào… nếu không thì chết cả lũ…” Gã tóc vàng lại lèm bèm.
Gã đại ca cảm thấy chuyện này thật chẳng đáng tin tí nào, cho nên dù có nói thế nào cũng không chịu thử.
Lúc này, nữ ma đầu nào đó vì quá nhàm chán mà đang tìm người chơi trò bắn súng.
Đám tay chân vội vội vàng vàng đem bia bắn đến cho cô, thỏa mãn mọi yêu cầu của cô.
Khẩu súng trong tay An Thư quay quay mấy vòng, híp mắt cười hì hì với đám người: “Chỉ chơi mỗi cái này thôi thì chán lắm, chúng ta chơi cái gì hay ho hơn nhé? Ba ván thắng hai thì thắng, nếu như ai thắng được tao thì tao sẽ thả kẻ đó đi!”
Vừa dứt lời cả đám đã ồ lên, bỗng dưng tìm được một cơ hội sống nên tất cả đều sáng mắt lên.
“Có thật không? Chỉ cần thắng được chị… là có thể đi ạ? Nếu chị lật lọng thì làm thế nào?” Có người yếu ớt lên tiếng hỏi lại.
Cô liếc xéo gã đó một cái: “Chả làm thế nào hết, thích thì tin không thì thôi!”
“A!” Tất cả mọi người đều có vẻ mặt như sắp són ra quần đến nơi…
Con ngươi gã tóc vàng liếc láo liên một vòng rồi thở hồng hộc chạy đến: “Để em trước! Em tin chị Hai sẽ giữ lời mà!”
Cô tùy ý vẫy vẫy tay: “Bắn đi.”
Thế là gã tóc vàng lập tức rút súng ra, hít một hơi thật sâu rồi nhìn vào bia, ngắm thật chuẩn.
Cùng lúc đó, gã đại ca và đám lâu la cốt cán vây xung quanh đều căng thẳng nhìn về phía gã tóc vàng. Bọn họ đều biết tài bắn súng của tên này cũng khá chứ nếu không gã cũng đã chẳng vội vàng chạy ra như thế.
“Chị Hai, thế em bắt đầu nhé!”
“Lảm nhảm ít thôi!”
“Vâng vâng…”
Cuối cùng gã tóc vàng cũng bóp cò súng, “đoàng” một tiếng, phát súng thứ nhất có điểm số là…
“9.2” Tên cao gầy đứng ghi điểm số hét lên.
“Đoàng”, phát súng thứ hai là 9.5.
“Đoàng”, phát súng thứ ba là 10
“Thằng nhóc này âm hiểm quá, thế mà dám bỏ chúng ta lại mà chạy trước!”
Trong bầu không khí ồn ào, “đoàng, đoàng, đoàng” ba tiếng súng liên tiếp vang lên – An Thư bắn liền ba phát, cả ba đều trúng hồng tâm.
Tất cả mọi người đứng đó đều ngây ra như phỗng: “…”