“Hoàng thượng xin ngài đợi một chút, cần thêm một ít thời gian nữa để viên yêu đan dung nhập hoàn toàn.” Mặc Hiên nhẹ nhàng nói.
Mặc Hiên vừa dứt lời, một đoàn sương mù liền bao quanh lấy con hồ ly..
Ai ai cũng căng thẳng nhìn.
Một bàn tay trắng nõn vơ ra, Tống Hành Diễn im lặng ngắm nhìn, trong lòng luôn chắc chắn là Niệm Tư sẽ rất xinh đẹp, khuynh nước khuynh thành.
Khuôn mặt ấy xuất hiện, Tống Hành Diễn hoảng hốt, Mặc Hiên cười thầm trong bụng, mấy pháp sư câm lặng.
Xấu.
Rất xấu.
Quá xấu.
Cô ta thật sự là yêu hồ sao?
“Hành Diễn ~” Lý Niệm Tư tưởng rằng vì cô ta quá xinh đẹp nên Tống Hành Diễn và mọi người mới đứng hình liền nũng nịu kêu.
Khuôn mặt to tròn hơn cả cái mâm, sóng mũi tẹt khó nhìn, đôi môi thô ráp như ngàn năm rồi chưa được tẩy tế bào chết. Ngũ quan xấu xí, không ra nét nào.
Chỉ có mỗi đôi mắt là có hồn, linh hoạt nhìn xung quanh.
Nói gì thì nói, ngoại trừ đôi mắt dễ nhìn và làn da cũng đã xem là trắng nõn thì Lý Niệm Tư con mẹ nó cái gì cũng xấu.
“Hành Diễn? Chàng sao thế?” Lý Niệm Tư bực bội hỏi, cô ta biết là cô ta đẹp nhưng mà có cần phải bất ngờ thế không?
“Lý Niệm Tư? Ngươi là Lý Niệm Tư?” Tống Hành Diễn trong lòng đầy kinh tởm, tại sao nàng ta lại xấu đến thế này.
“Là ta đó Hành Diễn.” Lý Niệm Tư mỉm cười để lộ hàm răng vàng khè như lá vàng ngày thu.
Tống Hành Diễn nhớ đến thời điểm mình hôn cô ta nồng nhiệt, không chịu nổi mà nôn ra hết những gì mình ăn sáng giờ, đến khi không còn gì để mà nôn ra hắn mới ngừng lại mà nhìn thẳng vào mặt Lý Niệm Tư.
“Ngươi là ai?”
“Ta là Lý Niệm Tư mà! Là người mà ngươi yêu nhất đó!” Cô ta bực bội khẳng định.
“Ngươi nói dối, trẫm không tin, Niệm Tư của ta không có xấu xí như ngươi.” Tống Hành Diễn nhíu mày.
||||| Truyện đề cử: Phó Tiên Sinh Và Phó Phu Nhân |||||
“Cái gì? Xấu xí?” Lý Niệm Tư ngơ mặt.
Cái gì xấu? Mình xấu sao? Không thể nào!
“Gương, gương lấy cho ta một cái gương!” Cô ta bực mình ra lệnh, sao cô ta có thể xấu xí chứ!
Pháp sư tùy tiện lấy ra một cái gương nhỏ cho cô ta.
“…” Lý Niệm Tư đơ toàn tập, nhìn người trong gương không khỏi hoảng hồn.
Chẳng phải đây là dung mạo kiếp trước của cô ta sao…
Đáng lẽ kiếp này phải là một dung mạo khác chứ, hồ yêu khi hóa thành người luôn luôn xinh đẹp mà?
“Nàng ta là ai? Tiểu hồ ly đâu, tiểu hồ ly không thể xấu xí như thế này được!” Tống Hành Diễn chất vấn Mặc Hiên.
Mặc Hiên vẫn rất bình tĩnh trả lời: “Nàng ta là con hồ ly của ngài thưa hoàng thượng. Hồ yêu không phải lúc nào cũng xinh đẹp như ngài nghĩ.”
Ngoài mặt thì nói vậy chứ trong lòng đang rất muốn cười, Nữ Thần thật là có tay nghề trong việc tạo ra huyễn ảnh.
“Cái gì…” Tống Hành Diễn tức đến đứng cũng không vững, hắn mở to hai mắt.
Tống Hành Diễn hắn chỉ vì một con hồ ly xấu xí này mà đã đắc tội với cả các quan đại thân, giết chết gần như toàn bộ con mình, hoàng hậu cũng phế truất.
A, con hồ ly khốn khiếp.
Lý Niệm Tư chạy đến chỗ của Tống Hành Diễn, khóc lóc: “Hành Diễn, không phải chàng nói sẽ mãi yêu ta sao? Bây giờ ta xấu xí rồi thì chàng không còn yêu ta?”
“Tránh ra, trẫm cần yên tĩnh.” Tống Hành Diễn chán ghét hất tay cô ta ra rồi bỏ đi, không chút lưu luyến.