Những người còn lại không có ý kiến, cho dù Trì Tả bùng nổ cũng không sao, bởi vì trong số họ cũng có một người sở hữu trị số tinh thần lực rất gần cấp A đỉnh phong, đương nhiên không sợ.
Âm nhạc trên sân khấu đột ngột thay đổi, dần dần đổi thành tiết tấu quen thuộc, La Văn nhìn quanh một vòng, “Đây là sân nhà của chúng ta.”
Bốn người khác hơi sững sờ, quay đầu nhìn hắn. La Văn chậm rãi nói: “Đối thủ là một chiến đội mới thành lập, thậm chí trong số họ còn có người nhỏ tuổi hơn chúng ta, hơn nữa nhắc nhở một câu, chúng ta chỉ có thể đánh một lần.”
Bởi vì trận đấu không chỉ tốn thời gian, mà còn phải bay khắp các tinh hệ, làm chậm trễ việc học quá nhiều, cho nên trong trường có quy định: Mỗi sinh viên của hệ cơ giáp chỉ có thể đấu nhiều nhất là một mùa giải, bình thường đều chọn lựa từ sinh viên năm hai, mà sinh viên năm nhất phải thích nghi với sinh hoạt trong trường, chưa kể dù một số người có thiên phú, nhưng trước kia ít khi tiếp xúc với cơ giáp, dù đã trải qua nửa năm học nhưng khả năng nắm giữ không thể nào bằng năm hai được, bởi vậy rất sinh viên năm nhất nào có thể vào chiến đội.
Nhưng không phải sinh viên năm nhất không có cơ hội, chiến đội có thể thay đổi đội viên trước khi vòng chung kết diễn ra, trong trường sẽ tổ chức một cuộc tuyển bạt, khi đó sinh viên khóa mới đã nhập học, cũng có tư cách khiêu chiến, lúc ấy Velar đã đánh bại mọi đối thủ, cuối cùng trở thành một thành viên của chiến đội.
Có điều lần này hắn đã tham dự, mùa sau không thể đấu tiếp nữa, những người khác cũng vậy, đối với họ đây là một trận chiến không có cơ hội báo thù, vé bước lên chuyến tàu một chiều.
Cho nên đứng ở nơi này, họ không chỉ muốn thắng, mà còn phải thắng cực kỳ đẹp.
Velar mỉm cười, ánh mắt ba người khác thì trở nên kiên nghị.
Ngay từ khi bắt đầu họ đã không nghĩ mình sẽ thất bại, mặc dù Tiểu Nhị Hóa có khả năng giết chết quái cấp S một cách không tưởng, nhưng họ là một đội, đương nhiên sẽ không bị một người cản bước tới ngôi vị quán quân.
La Văn đứng dậy, “Tôi không cần nói nhiều hơn nữa, đi thôi, đây là trận chiến cuối cùng.”
Đa số khán giả trong hội trường đều là fan của chiến đội Hoàng Gia, chỉ là hình ảnh lúc trước của Tiểu Nhị Hóa quá khí phách, họ không tự chủ được mà vỗ tay, nhưng lúc này đám La Văn lên sân khấu, tất cả đồng thanh hô to chiến đội Hoàng Gia, sau đó lại hô cố gắng lên.
Đội viên của Phượng Hoàng lên đài dưới sự dẫn dắt của Lam, hai bên nhanh chóng tiến vào hệ thống.
Đồng hồ đếm ngược đã xuất hiện, mọi người nín thở nhìn họ, đợi một giây cuối cùng biến mất, trong nháy mắt, tất cả đồng loạt cử động.
Không biết đây có phải là ý trời hay không, trận chung kết của họ diễn ra trong một bản đồ nhỏ, xem ra chỉ có thể chém giết đến khi một bên hoàn toàn ngã xuống mới có thể phân ra thắng bại, quả là hợp với tình trạng hiện tại.
Trước mắt là một vùng sa mạc xám trắng, dải ngân hà sáng chói xa xôi kéo dài tới nơi chân trời, mà bọn họ lại bị bức tường vô hình vây trong một nơi nhỏ bé.
Không chết không ngừng.
Đạn pháo nổ ầm ầm, khí lưu mãnh liệt cuốn lấy cát mịn bay lên không trung, giống như gió lốc nổi lên, trong tầm mắt toàn là màu trắng mơ hồ. Dường như hai bên không hề bị ảnh hưởng, một bước không lùi.
Trận chiến diễn ra trong khoảng cách gần, người của hai đội hỗn chiến với nhau, chỉ bất cẩn một chút là ngộ thương ngay, nếu như đổi thành người khác chắc đã sớm bị đạn pháo bất chợt lao từ đâu tới bắn chết rồi, nhưng những người này đều rất chuyên nghiệp, thực lực lại mạnh, đa số tình huống đều có thể ứng phó với những đòn công kích bất ngờ.
Hai người máy khổng lồ chiến đấu đã đủ rung động, bây giờ cả mười cơ giáp cùng chiến đấu một chỗ chắc không cần phải nói, màn hình đã bị chia thành mấy phần từ trước, nhưng mọi người cảm thấy con mắt không đủ dùng, căn bản không biết nên nhìn về đâu, nhưng bởi vì biểu hiện quá xuất sắc ở trận thứ hai, đa số đều nhìn về phía Tiểu Nhị Hóa, một số khác lại đưa mắt quan sát hai vị đội trưởng.
Tuyển thủ từ những chiến đội khác cũng đang nhìn chằm chằm vào màn hình, bản đồ nhỏ kiểu này không có khả năng giảm xóc, cộng với việc hai bên đã tiến vào đối chiến cường độ cao, cho nên tình thế hiện tại sẽ không kéo dài quá lâu, hẳn là sẽ phân ra ưu khuyết nhanh thôi, xét theo thực lực trước mắt, chiến đội Hoàng Gia có ưu thế rõ ràng, nếu đánh tiếp, có khi Phượng Hoàng sẽ thất bại.
Nhưng mà… Joshua thích thú nheo mắt lại: “Thời điểm chiến đội Hoàng Gia đánh tới, hình như Phượng Hoàng không hề điều chỉnh?”
Ngân Nhạc Sinh ngồi bên cạnh gật gật đầu, bình thường thì trước khi trận đấu diễn ra, các đội sẽ bố trí đội hình đơn giản, ví dụ như ai chịu trách nhiệm đối phó với ai, nếu như tình huống không ổn có thể thay đổi, nhưng biểu hiện của Phượng Hoàng bây giờ hoàn toàn không có dấu hiệu ấy, chứng tỏ sắp xếp của họ giống như đối phương, hoặc là họ không hề sắp xếp, nếu là phương án thứ nhất thì họ không thể nào chiếm được thượng phong, còn thứ hai… Quá xằng bậy, hành động này với việc bỏ cuộc khác nhau ở chỗ nào?
Cho nên bất kể là khả năng nào, mọi người đều cảm thấy Phượng Hoàng điên rồi.
Nhưng Phượng Hoàng không giống đội ngũ sẽ làm ra sự việc như vậy.
Đồ Long hỏi: “Có kế hoạch gì chăng?”
“Không rõ ràng lắm.” Lothar nói xong chợt nhớ tới lần bị hãm hại oan uổng kia, không nhịn được mà liếc mắt nhìn Lam, người này không phải là người thích chịu thiệt, rốt cuộc là đang có tính toán gì đây?
Họ chăm chú quan sát, phát hiện Phượng Hoàng đang dần dần yếu thế, không khỏi sinh ra hoài nghi, họ vẫn không tin Phượng Hoàng sẽ khinh địch và cam chịu như vậy.
Trận đấu vẫn đang tiếp diễn, Bạch Thời chỉ cảm thấy trạng thái càng ngày càng tốt, hình như tinh thần lực đã tăng cao, cậu nhìm đối phương chằm chằm, cuối cùng cũng tìm được một cơ hội trong đòn công kích của đối phương, vội vã trốn ra ngoài, ngay sau đó liền bật pháo hạt, nói: “Em tốt rồi.”
Lam nheo mắt lại, chuyên tâm đối phó với La Văn, mà đúng lúc này chỉ thấy một viên đạn pháo đột nhiên bay sượt qua, lập tức nổ tung trên mặt đất, thuộc tính Phong cuốn bay cát sỏi lên cao, tầm mắt bị cản trở nghiêm trọng, hắn đành phải dừng lại.
La Văn có thể hình thấy bóng dáng của hắn rất mơ hồ, lập tức xông thẳng lên phía trước, đồng thời trong kênh đoàn đội vang lên âm thanh của Velar: “Đội rưởng, Tiểu Nhị Hóa xông về phía anh.”
La Văn sững sờ, trong lòng hiện lên dự cảm không tốt, nhưng giờ phút này, cơ giáp đã lao tới trước mặt Lam.
Lam đã sớm gửi tọa độ của mình cho Bạch Thời, thấy thế nhanh chóng thay đổi lộ tuyến để tránh thoát, mà ngay phía sau hắn, cách đó không xa, Bạch Thời đang nâng pháo hạt nhắm bắn, vận sức chờ phóng hỏa.
ẦM!
Đạn pháo mang theo ánh sáng mờ ảo gào thét lao tới, căn bản không cho người ta kịp phản ứng.
Đồng tử của La Văn đột nhiên co lại, vội vàng né tránh, có điều tốc độ của đạn pháo quá nhanh, lại là khoảng cách gần như thế, cho dù hắn sở hữu tinh thần lực cấp A đỉnh phong những cũng không thể tránh thoát hoàn toàn, việc duy nhất có thể làm là nâng kiếm lên đánh cuộc một lần.
Vận khí của La Văn không tệ, đạn pháo và lưỡi kiếm nhanh chóng đụng vào nhau, bên tai vang lên tiếng nổ mạnh, hắn thì bị trùng kích cực lớn cuốn bay ra ngoài.
Trong chớp mắt ấy, La Văn thấy Lam đã chạy về phía Velar chặn đường, liền hiểu người này đã thay đổi vị trí với Tiểu Nhị Hóa, thậm chí Tiểu Nhị Hóa hoàn toàn có thể lợi dụng thời cơ này để giải quyết những người khác. Hắn hiểu rõ thực lực của Velar, nếu Tiểu Nhị Hóa có thể hành công phá tan phòng tuyến, chứng tỏ tinh thần lực của cậu ta đã tăng lên.