Diệp Khai đang thu dọn máy tính và chuẩn bị rời khỏi thư viện để đi ăn.
Bắc Kinh chào đón cậu bằng một cơn mưa lớn, cậu gọi một chiếc xe đặc biệt, trong lúc đứng chờ xe ngắm mưa thì nhận được tin nhắn của Trần Hựu Hàm.
: Đẹp quá.
Cậu đáp lại từ trong đáy lòng, rồi tiện tay trả lời hắn bằng khung cảnh công viên Thanh Hoa trong cơn mưa rào tầm tã.
Tương phản quá mức ghê gớm, Trần Hựu Hàm không nhịn được mà nhếch khóe môi cười, hắn vô thức làm ra động tác dùng ngón tay chống lên môi.
Nhưng thật ra hắn là đang hôn lên chiếc nhẫn.
Loại dạ tiệc thế này mỗi người ở đây đều tham dự nhiều đến độ chán chê, ai cũng mong sao bữa tiệc mau chóng kết thúc, nhưng vẻ ngoài thì ai nấy đều hào hứng chuyện trò như thể nói mãi không hết chuyện.
Ứng Ẩn là nhất tỷ mà một tay Mạch An Ngôn mang ra khỏi Thần Dã. Cô và Kha Dữ là hai thái cực, Kha Dữ là người cực kỳ ngỗ ngược không nghe lời, hết thảy những dịp xã giao hắn đều vờ ốm không đi, mà Ứng Ẩn lại vô cùng nghe lời, chỉ cần có sếp lớn liền sẽ có mặt cô. Vậy nhưng phong cách của cô thật sự không tệ lắm, không hề có bất cứ tin đồn nào về việc bò giường kim chủ. Mạch An Ngôn biết cô là đang chờ giá cao mới bán, nói thật thì cũng chẳng liên quan gì đến việc nghe lời, nếu nhất định phải định nghĩa mối quan hệ giữa bọn họ thì đại khái chính là cộng sinh cộng vinh mà thôi.
Cũng giống như bây giờ, hắn nhất định sẽ không đề nghị Ứng Ẩn đi thả thính Trần Hựu Hàm, nhưng hắn cũng không mở miệng, bởi vì hắn biết Ứng Ẩn nhất định sẽ giả vờ như không nghe thấy.
Hắn quan sát những thủ đoạn của Ứng Ẩn một cách khách quan, so sánh mấy trận trước liền nhận ra cô nương này ngày hôm nay đã phát huy toàn bộ sức lực. So với cô của ngày hôm nay thì hình tượng khi đối mặt với mấy ông chủ kia trong quá khứ chính là có thừa ngọt ngào nhưng lại lộ ra vẻ nịnh nọt chiếu lệ, rõ ràng đang nói, tôi là đang cố ý lấy lòng mấy người đó.
Ngày hôm nay cô đã kiềm chế lại, kiềm chế đến độ gần như là đoan trang thanh thuần, cả nụ cười lẫn ánh mắt đều xuất phát từ đáy lòng.
Nhưng Trần Hựu Hàm chỉ nhận lấy ly rượu đầu tiên của cô.
Mặc dù không đúng lúc, nhưng trong đầu Mạch An Ngôn chợt lóe lên khuôn mặt của Diệp Khai.
Ninh Thành chỉ có một nhà họ Diệp, mà Diệp Khai lại là thiếu gia của nhà họ Diệp kia. Hai nhà Trần Diệp thân thiết như thể chân tay, chắc hẳn Trần Hựu Hàm và Diệp Khai có một quan hệ khá tốt. Nhưng làm sao khi đó hắn lại hoài nghi rằng Diệp Khai là chim hoàng yến được Trần Hựu Hàm nuôi trong nhà cơ chứ?
Có lẽ, vẫn là do bầu không khí không cho phép người ngoài xen vào giữa bọn họ đã khiến hắn hiểu lầm.
Khi hắn nhìn về phía Ứng Ẩn một lần nữa, không biết tại sao lại sinh ra cảm giác tiếc nuối.
Tiếc nuối rằng cô không phải thực sự xinh đẹp, cũng không phải thực sự cao quý. Cho dù thời khắc này, vì say rượu mà gò má cô ửng hồng, đôi môi căng mọng khẽ hé mở, tương truyền rằng bất cứ người đàn ông nào khi nhìn vào cũng sẽ bất giác tưởng tượng ra xúc cảm khi hôn lên đôi môi ấy, đuôi mắt ửng đỏ vô tội, thanh âm khi nói chuyện cũng mềm mại vừa phải, không quá ngọt ngào, nhưng lại tuyệt đẹp như một ngọn đèn pha lê, cộng thêm cái gọi là “Tinh quang” do cuộc sống của một ngôi sao được bao người vây quanh suốt năm tháng, nhìn thế nào thì đều sẽ cảm thấy cô chắc chắn sẽ giành chiến thắng vào đêm nay.
Nhưng Mạch An Ngôn biết rõ, đêm nay cô đã được định sẵn là sẽ thất bại tan tác mà quay trở về.
Sau đó Trần Hựu Hàm thậm chí còn không uống rượu tiếp.
Nhà vệ sinh nằm trên lối đi dạo bên ngoài sảnh tiệc, khi Ứng Ẩn đứng dậy rời tiệc, Mạch An Ngôn nhìn thấy Thẩm Tịch nhíu mày.
Ứng Ẩn rất tình cờ mà sà vào vòng tay của Trần Hựu Hàm, xét theo diễn xuất của cô mà nói thì — nó gọi là đúng lúc đúng chỗ.
Nước hoa đã được cô lựa chọn cẩn thận, xương quai xanh và bên gáy đều được xịt vào, đến lúc này phần còn lại chắc là hương cuối của cam bergamot và bạch đậu khấu, ẩn hiện trong mái tóc gợn sóng như một lớp sa tanh đen.
Lúc đụng phải người kia, trong mắt cô thoáng qua sự hoảng sợ và ngượng ngùng.
Lòng bàn tay rộng và ấm áp đặt lên vai cô một cách lịch lãm, như chuồn chuồn lướt nước, sau đó người kia lập tức lặng lẽ lùi lại nửa bước. Khi Ứng Ẩn còn chưa kịp phản ứng lại thì Trần Hựu Hàm đã mỉm cười như có như không, nói một cách đầy ẩn ý: “Ứng tiểu thư say rồi, cô có thể về sớm để nghỉ ngơi.”
Ứng Ẩn nhìn lên áo sơ mi của hắn, trền mặt tràn ngập vẻ có lỗi: “Trần tổng, áo sơmi của ngài . . . Hay là ngài để lại phương thức liên hệ đi, đợi mấy hôm nữa, tôi đền một chiếc khác cho ngài?” Cô đã dính vệt son môi lên vai áo Trần Hựu Hàm.
“Không cần phiền phức thế.” Giọng điệu của Trần Hựu Hàm trở nên lạnh hơn, “Phu nhân nhà tôi sẽ xử lý.” Sau đó hắn lập tức gọi cho nhân viên phục vụ đứng cách đó không xa: “Phiền cậu mang khăn choàng đến cho Ứng tiểu thư.”
Theo lý mà nói, hắn hẳn là nên phong độ mà khoác lên cho cô, cả hai cùng đạt được sự ăn ý mập mờ trong cuộc gặp gỡ bất ngờ này. Nhưng Trần Hựu Hàm nói xong liền đi qua cô mà không hề ngừng lại.
Đến khi trở lại bữa tiệc, Trần Hựu Hàm lại tiếp tục trò chuyện vui vẻ với mọi người. Hắn khoác trên mình chiếc áo vest, che đi vết son môi nhàn nhạt.
Ứng Ẩn lờ mờ hoài nghi rằng mình đã bỏ lỡ điều gì đó, bởi vì bữa tiệc đột nhiên giống như sắp đi đến hồi cuối. Trần Hựu Hàm đứng trong bữa tiệc nâng ly chúc tụng với mọi người, thân hình cao lớn thẳng tắp của hắn khiến người ta cảm thấy hắn như là hạc giữa bầy gà.
Cô chỉ kịp nghe nửa câu sau của hắn, hắn nói: “. . . Phu nhân nhà tôi sẽ không vui.”
Cái gì sẽ không vui cơ? Có lẽ là do về nhà muộn, có lẽ là uống rượu quá nhiều, nói tóm lại, hắn đã nói như vậy, mọi người cứ vậy liền cười hùa nịnh nọt, trêu chọc Trần Hựu Hàm đương độ tráng niên lại đi kết hôn sớm, thật chẳng khác nào thần tiên mỹ quyến.
Người người thuận thế lấy lòng: “Trần phu nhân thật sự là có phúc khí lớn.”
Lại không ngờ Trần Hựu Hàm nghe xong liền đáp lại một cách nghiêm túc hiếm hoi: “Đó là phúc khí của tôi.”
Đến đây mọi người liền phát hiện, thái độ của người này đối với mọi việc đều hờ hững, chỉ khi nhắc đến vị Trần phu nhân kia mới thật sự là nghiêm túc.
Bởi vì nghiêm túc, tâm ý truyền ra liền có vẻ rất trân trọng.
Ở đây chỉ có Cố Tụ biết chân tướng, cũng vì thế mà cẩu lương của anh cũng nhiều hơn người khác gấp đôi. Trong điện thoại di động của anh vẫn còn tin nhắn của Diệp Khai, đối phương nhờ anh chăm sóc cho Trần Hựu Hàm trong bữa tiệc.
Giữa cấp trên và cấp dưới mà nói chuyện chăm sóc gì đó đều là hão huyền, nhưng lời nói của Diệp Khai rất nhẹ nhàng dễ chịu, Cố Tụ cũng không có bất kỳ cảm xúc nào khác, chỉ trả lời: Tôi sẽ nhắc hắn uống ít một chút.
Tài xế của công ty đã đợi sẵn ở bãi đậu xe, sau khi lên xe, Trần Hựu Hàm nới lỏng cà vạt, tấm vách ngăn được nâng lên, hắn gọi videocall cho Diệp Khai.
Cơn mưa lớn ở Bắc Kinh cuối cùng cũng tạnh vào ban đêm, Diệp Khai vừa mới gặp chị gái TCC khóa trên, cậu bước ra khỏi cổng của tòa nhà dạy học, mặt trăng tròn trịa phản chiếu trên vũng nước một nửa hình tròn đồng dạng. Cậu ôm theo sách, đi dọc con đường lát gạch ướt sũng để quay về ký túc xá.
Videocall được nhận, khuôn mặt Trần Hựu Hàm hiện ra trên màn hình.
Bọn họ không phải lúc nào cũng có thời gian để gọi video cho nhau, mấy ngày trước quá bận, cũng chỉ có thể nói lời chào buổi sáng và chúc ngủ ngon mỗi ngày, ngay cả gọi điện thoại cũng là một chuyện xa xỉ. Cà vạt và cổ áo của Trần Hựu Hàm đều rất tùy ý, bởi vì đang đối diện với hắn chính là Diệp Khai mà vẻ mặt cũng thả lỏng hiếm thấy.
“Uống xong rồi sao?”
“Nhớ em rồi.” Trần Hựu Hàm hỏi một đằng, trả lời một nẻo.
Nhịp tim của Diệp Khai đột nhiên tăng lên trong chốc lát, sau đó lại nhẹ nhàng hạ xuống, tiếp sau liền nhìn thấy đối phương đang xoa xoa mi tâm: “Anh cũng không uống bao nhiêu, ngoan ngoãn nghe theo lời dặn của bác sĩ.”
Bên trong màn hình, ánh sáng chuyển từ tối sang sáng, có lẽ là Trần Hựu Hàm vừa bật đèn trong xe.
Ánh sáng đầy đủ làm bại lộ càng nhiều chi tiết hơn. Diệp Khai thoáng nheo mắt, cậu dừng bước giữa đường, sau chừng mấy giây mới tiếp tục đi về phía trước, nói: ” Hựu Hàm ca ca, anh có gì muốn giải thích không?”
Trần Hựu Hàm nửa cười nửa thở dài, là dáng vẻ mệt mỏi đến cực điểm, rồi lại vô cùng bất lực: “Anh bị nữ minh tinh quấn lấy.” Nói xong liền chỉ vào dấu son môi nhàn nhạt trên vai: “Anh vô tội.”
Diệp Khai hăng hái mà nhìn hắn chằm chằm: “Có phải anh đã lén lút tháo nhẫn ra không?”
Trần Hựu Hàm cười một tiếng, chống tay lên má: “Sao anh dám chứ?”
Chiếc nhẫn bạc quả nhiên rất bắt mắt.
Diệp Khai cảm thấy có một loại cảm giác không vui khi bị xúc phạm.
“Kết hôn cũng không tính là gì trong giới giải trí, cảm giác về đạo đức trong cái giới này vốn đã rất thấp.” Trần Hựu Hàm tự hạ thấp địa vị để hồi tưởng lại khoảnh khắc khi mà Ứng Ẩn và Mạch An Ngôn nghe tin hắn đã kết hôn, cảm thấy rất thú vị, đáy mắt hắn dâng lên một vệt trêu tức.
Diệp Khai cũng không có bất kỳ cảm giác nguy cơ nào, nhưng cảm giác khi người khác thèm muốn đồ thuộc sở hữu của mình dù sao cũng không tốt cho lắm, Trần Hựu Hàm thấy vẻ mặt cậu không tốt, liền chủ động hỏi: “Tháng mười em sẽ về chứ?”
Thời gian biểu của sinh viên tương đối rảnh rỗi, đến cuối tháng 9, vào buổi chiều ngày làm việc cuối cùng, rõ ràng toàn bộ khu trung tâm CBD đều đang đè nén một cơn rộn ràng nóng nảy trước kỳ nghỉ lễ. Dưới tòa nhà trụ sở chính của GC, đài phun nước điêu khắc bằng vàng kim khổng lồ theo phong cách hiện đại phản chiếu ánh vàng rực rỡ dưới ánh chiều tà, một chiếc Panamera đậu bên trong vòng xoay. Bảo vệ lễ phép tiến lên chào hỏi, cửa sổ xe hạ xuống, từ ghế lái đưa ra một tấm danh thiếp. Kể từ đó về sau không còn ai tiến đến quấy rầy.
Gần đến giờ tan sở, vô số phương tiện và người đi bộ đều đổ dồn ánh mắt vào chiếc xe ngang nhiên bất chấp quy định đậu xe này.
Trần Hựu Hàm thúc đẩy tiến trình cuộc họp, tất cả những người đang tham gia cuộc họp đều nhận thấy sự mất kiên nhẫn của hắn. Tan họp, có một vị quản lý cấp cao nào đó lễ phép hỏi rằng liệu hắn có muốn tham gia một hoạt động teambuilding tối nay hay không, Trần Hựu Hàm cầm tách cà phê rời đi, cái kiểu mà đầu ngón tay nắm lấy miệng cốc, thiếu đi một chút lễ độ, nhưng lại nhiều thêm vài phần hào phóng, tỏ rõ tâm trạng tốt của hắn lúc này.
Quả nhiên, vốn chỉ là một lời mời xã giao mà thôi, chỉ cần tùy tiện từ chối là được, nhưng hắn lại từ chối một cách nghiêm túc khác thường, mỉm cười nói: “Không được rồi, phu nhân nhà tôi đang đợi ở dưới lầu.”
Hắn vừa đi vừa trả lời khi bước ra khỏi phòng họp, vậy nên rất nhiều người đã nghe thấy, không khí ngưng trệ trong giây lát, tiếng gõ bàn phím cũng dừng lại một cách khó hiểu, mấy giây sau, vị quản lý cấp cao kia hắng giọng một cái, đến đây đám người mới bắt đầu chuyển động.
Chỉ là tin tức này lan nhanh như cháy rừng, Trần Hựu Hàm còn chưa xuống lầu thì quần chúng giả vờ tan làm cũng đã tìm được vị trí khuất tốt nhất, quầy lễ tân ở lầu một cũng nhanh chóng thu được rất nhiều yêu cầu livetreams hiện trường từ quần chúng nặc danh.
. . . Ai nấy đều muốn xem xem, rốt cuộc là thiên tiên cỡ nào mới có thể đeo nhẫn lên ngón áp út của Trần tổng.
Bóng dáng Trần Hựu Hàm bước vào cánh cửa xoay sáng bóng không dính một hạt bụi, cửa xe Panamera được đẩy ra, người bước ra là một người đàn ông trẻ tuổi mặc một chiếc áo thun đơn giản hợp mốt.
Trong bóng tối có người nín thở — vậy mà lại thật sự là một người đàn ông!
Người nọ đeo kính râm, những đường nét trên khuôn mặt rất thanh tú tinh xảo, chỉ riêng đường hàm thôi cũng khiến người ta hâm mộ muốn đầu thai ngay lập tức, chưa kể đến chiều cao và đôi chân dài miên man của người nọ, chỉ là vài bước đi đường, khí chất cao quý xa cách trên thân cậu cũng đã khiến người ta không dám tới gần.
Chỉ có Trần Hựu Hàm mới có thể đến gần.
Hai người trao đổi chỗ ngồi, Trần Hựu Hàm lái xe, nguyên chủ của xe thì ngồi bên ghế phụ.
Cửa sổ xe màu đậm kéo lên trước, quần chúng có liên quan thề thốt rằng họ đã nhìn thấy người kia và Trần Hựu Hàm trao nhau một nụ hôn ngắn ngủi.
Mặc dù chỉ là trong chớp mắt và khoảng cách có hơi xa, nhưng Trần Hựu Hàm tháo kính râm của người kia xuống ra sao, để lộ ra một khuôn mặt cấp bậc minh tinh khó có thể miêu tả thế nào, rồi lại nắm lấy cằm người nọ mà dịu dàng nhưng không kém phần bá đạo hôn lên kiểu gì, mỗi giây là một khung hình, ngây thơ nhiệt liệt, khó mà quên được.
. . . Dù nói thế nào đi chăng nữa thì dáng vẻ Trần tổng dùng bàn tay rộng lớn kia đỡ lấy gáy người kia rồi dùng sức hôn lên, mặc dù rất thâm tình , nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy mặt đỏ tía tai, nhịp tim dập dồn.
Cửa sổ xe cuối cùng cũng bị đóng kín, chắn hết mọi ánh mắt cùng với dòng xe cộ, Diệp Khai ôm lấy ngón tay đeo nhẫn của hắn, cánh môi cũng bị mút đến nỗi hơi sưng lên: “Vị minh tinh nào mà lại không biết tự lượng sức mình như vậy?”
Không có, đã không còn vị minh tinh nào không biết tự lượng sức mình đến vậy nữa rồi.
Dù sao thì từ khi kỳ nghỉ còn chưa kết thúc, tất cả mọi người đều đã biết “phu nhân” nhà Trần tổng quả thật là xứng đáng với chiếc nhẫn nọ.
Mặc dù — chiếc nhẫn này đã được Diệp Khai đeo lên cho Trần Hựu Hàm khi hai người họ đang triền miên lúc kịch liệt nhất trên giường.
Nó không phải nhẫn cưới chính thức, nó là một lời tuyên thệ kiều diễm về chủ quyền và sự giam cầm.
Bá đạo, mà lại hạ lưu.
Khi Trần Hựu Hàm được xỏ nó vào tay, hắn rõ rõ ràng ràng vừa cười vừa mắng: “Mẹ kiếp.”