Nơi khác trên cơ thể, nếu Thành Văn Nhất tránh không khỏi công kích sẽ lựa chọn cứng rắn đón đỡ, duy độc mỗi cái mặt, bất luận như thế nào anh ta đều sẽ nhất định bảo hộ, cánh tay Thành Văn Nhất chịu của Tiêu Lam mấy quyền, hơn một nửa đều là anh dũng bị thương trong quá trình bảo vệ khuôn mặt.
Tiêu Lam lại một lần khởi xướng tiến công.
Lúc này đây không giống với trước đó lấy đả đảo đối phương làm mục đích, cậu từ bỏ công kích điểm yếu tầm thường trên thân thể, mỗi một cú đều tiếp đón thẳng mặt Thành Văn Nhất.
Thành Văn Nhất giơ tay chặn nắm tay Tiêu Lam đánh úp về phía má trái anh ta.
Nhưng rất nhanh, một nắm tay khác lại đánh úp về một nửa mặt còn lại của anh ta.
Lại một lần né tránh.
Ngay sau đó đối diện lại là một quyền, mục tiêu vẫn là mặt anh ta.
……
Sau mấy lần như thế, sắc mặt Thành Văn Nhất thay đổi: “Mẹ nó, đánh người không vả mặt, cậu có hiểu hay không?!!!”
Mặt người ta đẹp trai như vậy cũng hạ thủ được?!!!
Cậu vẫn còn là con người sao?!
Nhưng giống như trên mặt Thành Văn Nhất gắn thêm cái nam châm chà bá, mỗi một quyền của Tiêu Lam đều hướng về mặt anh ta, cho dù bị Thành Văn Nhất đánh trúng, Tiêu Lam vần lựa chọn phản kích là —— vả mặt, vả mặt, lại vả mặt.
Rất nhanh, chiến đấu giữa hai người liền biến thành liều chết vật lộn giữa đuổi theo vả mặt và phản vả mặt.
Hình ảnh kia…… Thật đúng là giống hai đứa nhóc quậy đang đánh quyền kiểu con rùa của bọn nó.
Mộc Dương bàng quan toàn bộ hành trình: “……”
Hết sức muốn làm bộ không quen biết bọn họ ghê.
Lạc không rõ tình thế vì sao đột nhiên phát triển như vậy: “……”
Hết sức muốn…… Không, tôi không muốn.
Cuối cùng, sau khi cứng rắn ăn ba quyền của Thành Văn Nhất, thừa dịp Thành Văn Nhất giơ tay chắn mặt, tầm mắt bị tạm thời che đậy trong nháy mắt, Tiêu Lam nắm chặt cơ hội nhấc chân vướng ngã anh ta.
“Rầm ——” thân thể Thành Văn Nhất ngã xuống đất.
Anh ta phản ứng cũng cực nhanh, giây lát đã căng thẳng cơ bắp lên, chuẩn bị đứng dậy.
Nhưng mà Tiêu Lam chờ đợi cơ hội này đã rất lâu, thừa dịp Thành Văn Nhất còn chưa kịp đứng dậy nháy mắt, trực tiếp tiến lên dùng đầu gối chặn lên ngực đối phương ngực, làm anh ta không tài nào chạy thoát.
“Khụ ——” Thành Văn Nhất trực tiếp một hơi không thở lên.
Tiếp theo, nắm tay siết chặt hướng tới mặt Thành Văn Nhất, lần thứ hai nện xuống.
Thành Văn Nhất tư thế vừa rồi là chuẩn bị đứng dậy, đôi tay cũng không có đặt lên phần đầu, giờ phút này muốn quay lại phòng thủ đã không còn kịp rồi, chỉ có thể trơ mắt nhìn nắm tay Tiêu Lam đánh úp lại khuôn mặt đẹp trai của mình.
Nếu sống sờ sờ dùng mặt tiếp được một quyền này, dù mặt bất luận đẹp trai đến như thế nào, chỉ cần không phải làm bằng chất liệu độ cứng đủ cao, tuyệt đối đều sẽ biến thành đầu heo.
Tong lúc nguy cấp sinh tử tồn vong, Thành Văn Nhất cái khó ló cái khôn ——
“Cậu thắng rồi!!!”
Nắm tay Tiêu Lam ngừng ngay chóp mũi Thành Văn Nhất, mang theo quyền phong làm Thành Văn Nhất cảm thấy một trận kình phong quất vào mặt, một giọt mồ hôi lạnh từ thái dương anh ta chảy xuống.
Nguy hiểm thật, suýt chút nữa mặt đẹp trai này khó giữ được rồi.
Tình cảnh này làm người ta nhịn không được làm một bài thơ:
Đánh nhau có thể bại, mặt soái không thể hư.
Đối thủ quá vô lại, thật không phải tui sai.
Thấy Tiêu Lam thu hồi nắm tay, Thành Văn Nhất mới nhẹ nhàng thở ra.
“Thật chứ?” Tiêu Lam hỏi.
“Khụ ——” đột nhiên cậu nhịn không được khụ một tiếng, trong miệng nháy mắt phun ra một ngụm máu.
Thành Văn Nhất vội nâng đôi tay lên che lại mặt mình: “Đậu má! Cậu đừng phun lên mặt tôi!!”
Sau đó anh ta mới bổ sung: “Thật.”
Tiêu Lam lúc này mới cười đứng dậy, duỗi tay lau đi vết máu nơi khóe miệng, khụ ra ngụm máu này nhưng thật ra lại thoải mái hơn nhiều.
Thấy chiến đấu kết thúc, Mộc Dương đang chuẩn bị đem nước hoa làm vật cá cược đưa cho Lạc, lại phát hiện bên người mình nào còn có ai.
Lúc này Lạc đã nhanh chóng đến bên người Tiêu Lam, duỗi tay đỡ lấy Tiêu Lam có chút thở dốc, đồng thời không biết từ nơi nào lấy ra một chai nước uống vận động, đưa tới trước mặt Tiêu Lam.
Tiêu Lam duỗi tay tiếp nhận, một ngụm uống cạn.
Vận động xong xong bổ sung nước, cảm giác thật là —— sảng khoái quá!
Thành Văn Nhất cũng ngồi dậy, nhìn nhìn thằng đàn em còn ở nơi xa nhà mình, cùng với Lạc ở bên cạnh đã bắt đầu lau mồ hôi cho Tiêu Lam, hai người đang cười nói gì đó với nhau.
Nháy mắt anh ta cảm giác được chênh lệch giữa người với người.
Có tiền có ích lợi gì, còn không phải cả miếng nước cũng chưa được uống à.
Lúc này nhìn thấy chiến đấu ngừng lại, Sherry từ cánh cửa đã không còn sót lại thứ gì một đường cẩn thận mà nhảy nhót tiến vào, tới bên người Thành Văn Nhất, dùng cái đầu lông xù xù mềm mụp của nó cọ cọ mu bàn tay Thành Văn Nhất, tựa hồ đang an ủi anh ta: “Meo~”
Còn may là có Sherry, Thành Văn Nhất nháy mắt cảm thấy mỹ mãn mà sờ sờ mèo.
Nhưng anh ta rõ ràng đã thua mà thoạt nhìn lại không có bộ dáng ảo não gì, hoàn toàn khác với tư thái khiêu khích hùng hổ doạ người trước đó.
Tiêu Lam hỏi: “Trước đó anh cố ý?”
“Gϊếŧ cậu lại không có chỗ tốt gì với tôi. Tôi càng muốn biết con trai gia hỏa Tiêu Thành Nham rốt cuộc là trình độ gì.” Thành Văn Nhất hoạt động cánh tay lên, nắm tay Tiêu Lam đúng là rất nặng, hiện tại nửa cánh tay của anh ta sắp không còn tri giác rồi.
“Nhưng nếu trên thực tế cậu chẳng được tích sự gì, tất cả đều là dựa vào anh ta mới có thể qua cửa mà nói……” Thành Văn Nhất chỉ chỉ Lạc bên cạnh Tiêu Lam, “Tôi sẽ rất tức giận, đến lúc đó đại khái thật sự sẽ gϊếŧ cậu.”
Tiêu Lam không để bụng mà cười cười: “Ồ~ tôi đây cần phải cảm tạ nỗ lực của mình rồi.”
“Cậu không tồi.” Thành Văn Nhất vuốt ve cằm Sherry nói: “Chờ đến lúc cậu càng mạnh hơn nữa, có lẽ chúng ta sẽ có cơ hội hợp tác.”
Tiêu Lam nhướng mày: “Anh năm lần bảy lượt chạy tới thử tôi, làm ra phiền toái nhiều như vậy, còn trông cậy vào tôi có thể hợp tác với anh ư? Tôi nhìn giống thằng ngốc lắm sao?”
“Là khuyết thiếu một chút thành ý thôi.” Thành Văn Nhất nói, từ trong không gian trữ vật lấy ra một cái lư hương nhìn qua rất tinh xảo: “Đạo cụ ở màn cao cấp, lư hương chuyên dụng của vương triều hoàng thất Ha Mã* 700 năm trước, giá trị 1300 vạn.”
(*mình tìm không được thông tin về vương triều này, có thể là Hán Việt dịch qua chứ không phải tên gốc, bạn nào biết comment cho mình với nhé)
“Tôi biết cậu có thứ gì đó liên quan đến tiền, xác suất đại khái là kỹ năng, dùng cái này tỏ vẻ thành ý của tôi, thế nào? Nếu về sau hợp tác, tôi sẽ triển lãm càng nhiều thành ý hơn nữa.”
Tiêu Lam quyết đoán ý bảo Lạc tiếp nhận: “Ừm, có việc thì thương lượng.”
Trước mặt bần cùng, không có bạn bè vĩnh viễn, cũng không có kẻ địch vĩnh viễn.
Mộc Dương lại một lần vây xem toàn bộ hành trình lặng lẽ hỏi Lạc: “Tiêu Lam…… anh ấy vẫn luôn như vậy sao?”
Lạc mặt mang mỉm cười: “Đúng vậy, cậu ấy vẫn luôn thẳng thắn mà lại đáng yêu như vậy đấy.”
Mộc Dương: “……”
Đừng có mà bởi vì tui trầm mê vô game ít đọc sách thì gạt tui nha!
Hơn nữa anh xem uy lực của vương bát quyền* kia, anh ta và đáng yêu có nửa xu tiền quan hệ sao?
(*vương bát là rùa cạn, cũng có nghĩa bóng là câu chửi, vương bát quyền ở đây là quyền cước như con rùa lúc Tiêu Lam và Thành Văn Nhất đánh mặt á 囧)
Thành Văn Nhất đứng lên, nhìn nhìn quần áo dơ bẩn không thôi của mình, có phần ghét bỏ, anh ta nói: “Không cần phải nói ở chỗ này, tôi có chỗ càng an toàn hơn. Sau khi trở lại thế giới hiện thực tôi sẽ liên phái người hệ cậu, đến lúc đó, cậu có thể dò hỏi hết thảy chuyện mà cậu muốn biết.”
“Được.” Tiêu Lam nói xong nhìn thời gian một chút, cách 4: 44 chỉ còn mười phút.
“Đi thôi, sắp hết thời gian rồi.”