“Không chờ được đâu!” Quản gia lo lắng nói, “Lão gia đã dặn rồi, để tiểu nhân nhanh chóng dẫn tiểu phu nhân rời Lăng Xuyên. Thuê cả xe ngựa rồi mà, đang chờ ở ngoại ô phía tây phủ Đông An, khi đến nơi, phu xe sẽ đưa tiểu phu nhân đến Trung Châu.”
Dư Hạm nghe thế, lông mày lá liễu nhíu lại, ngạc nhiên nói: “Sao lại đến Trung Châu?”
Không phải dừng ở phủ Đông An là được rồi à?
Nhưng không đợi quản gia trả lời, động tác uống nước của nàng đã chậm lại.
Nàng bỗng nhớ ra tờ mờ sáng hôm nay, khi ông xuống khỏi người nàng thì đã nói những lời này…
“Chết lại hay, chết rồi, cũng đầu đi đuôi lọt.”
“Thế cũng hay, cứ kết thúc như vậy đi, từ nay trở đi, đừng ai phải chết vì ta nữa.”
Nàng nhớ khi mình bảo ông giải quyết xong thì hãy đuổi theo nàng, nhưng ông chỉ liếc nhìn nàng mà không nói năng gì.
Nàng nhớ tối qua ông ấy điên cuồng thế nào.
Dư Hạm chợt đứng bật dậy, dậm chân nói: “Hỏng rồi!”
“Không được, không thể đi được, oan gia nhà ta còn đang nghĩ quẩn, ta phải về khuyên ông ấy!”
Nàng biết khúc mắc của ông ấy nằm ở đâu, ngày xưa ông cũng là mỹ nhiêm công cơ mà, nhưng từ sau khi núi Trúc Cố gặp chuyện, trong năm năm đã hom hem, già đi trông thấy.
Quản gia lật đật ngăn cản, “Tiểu phu nhân có về cũng không giải quyết được gì đâu, lão gia để cô đi là nghĩ cho cô đấy, nếu cô mà về, không chừng còn mất thêm cái mạng.”
“Sao lại không giải quyết được gì? Sao lại phải mất mạng!” Dư Hạm cao giọng quát, “Không phải vị vương gia kia tới là để điều tra vụ án núi Trúc Cố sao? Sơn tặc núi Trúc Cố đâu phải do lão gia giết, nói rõ ràng là xong mà!”
Nàng gạt tay quản gia ra, nóng lòng quay về.
Tuy trông nàng liễu yếu đào tơ là thế nhưng thực chất rất quật cường, ngày xưa thiếu cơm ăn áo mặc mà vẫn có thể sống đến bây giờ, quản gia ngăn nàng thì nàng đi bộ về, có hơn mười dặm thôi mà, với tốc độ của nàng đi nửa ngày là tới.
“Không phải núi Trúc Cố, Chiêu vương điện hạ đến Thượng Khê là để điều tra Tiển Khâm Đài, Tiển Khâm Đài!” Quản gia lo lắng đuổi theo.
Dư Hạm giật mình, Tiển Khâm Đài? Tại sao sơn tặc núi Trúc Cố lại liên quan đến Tiển Khâm Đài? Lẽ nào sơn tặc bị giết thực sự phải xuống điện Diêm vương, đổi mạng với những sĩ tử đã chết oan?
Quản gia nói: “Dù tiểu phu nhân không hiểu nhân quả trong chuyện này thì cũng phải biết, nếu đã liên quan đến Tiển Khâm Đài, tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó tha, huống hồ… huống hồ núi Trúc Cố có hơn mấy trăm người chết! Tiểu phu nhân mau đi đi, cô được bình an cũng coi như thành toàn tâm nguyện của lão gia, hôm nay Thượng Khê ắt sẽ loạn, quay về chỉ tổ mất mạng, đến lúc này rồi, không thể do dự được nữa!”
Dư Hạm chợt đứng bất động.
Nàng không hiểu rõ lời quản gia nói lắm, tại sao hôm nay Thượng Khê ắt sẽ loạn? Rồi gì mà hễ liên quan đến Tiển Khâm Đài, tội chết có thể miễn, tội sống khó tha?
Nhưng nàng nghe rõ một câu, nếu nàng về thì sẽ mất mạng.
Nàng đưa măt nhìn cỗ xe lừa, Tôn Nghị Niên đã chuẩn bị tay nải cho nàng, trong tay nải có hộp vàng, trần đời này nàng chưa bao giờ tiêu nhiều tiền bạc đến thế, nàng không muốn chết!
Lòng Dư Hạm trở nên trống rỗng.
Tôn Nghị Niên nói nàng là đào kép bạc tình.
Lúc trước nàng chỉ coi đó như câu chuyện cười, nhưng vào khoảnh khắc sống còn, nàng mới phát hiện hình như bản thân… có lẽ… bạc tình thật.
“Tiểu phu nhân…” Quản gia vẫn đang khuyên nhủ.
“Dừng!” Không đợi ông ta nói hết câu, Dư Hạm cắn răng, quay người đi lên xe, “Chúng ta đi mau!”
***
“Điện, điện hạ, sao ngài lại đến đây vào giờ này?”
Lại nói sang chuyện khác, vừa quá giờ Mão, Lý bổ đầu vừa trực đêm xong, bước ra từ nha môn thì bắt gặp Tạ Dung Dữ cùng bảy tám Huyền Ưng vệ đang chờ ở công đường.
Thấy Lý bổ đầu, Chương Lộc Chi hỏi: “Sao không thấy Tôn Huyện lệnh đâu?”
Lý bổ đầu sợ hãi đáp: “Tối qua Tôn đại nhân trực đêm, đến giờ Hợi mới ra về, e là sáng nay sẽ đến trễ, còn Tần sư gia đã đến quan dịch ngoài núi từ khi trời còn chưa sáng… nói gì thì lệnh phong tỏa vẫn chưa được dỡ bỏ.”
Trong nha môn còn có Điển bạc và Lục sự, biết Tiểu Chiêu vương đến nên đã đứng chờ ngoài công đường, Chương Lộc Chi nhìn quanh một vòng, lại hỏi: “Khúc Hiệu úy đâu rồi?”
“Tối hôm qua Khúc Hiệu úy không trở lại.” Lý bổ đầu cụp mắt đáp, “Có thể… có thể là đến Túy Phương Các nghe kịch rồi.”
Tạ Dung Dữ biết gần đây Khúc Mậu đang mê mẩn nghe kịch. Từ sau ngày quan phủ giăng bẫy bắt ma, Khúc Mậu phát hiện hóa ra con ma xám hoành hành trong thành là người, còn ma áo đỏ lại là Triêu Thiên cải trang thì không sợ gì nữa, vốn dĩ hắn đã lười biếng trong công vụ, có thể nghiêm túc xử lý là coi như tiến bộ lắm rồi, bây giờ không có việc để làm, dĩ nhiên sẽ tìm chuyện vui. Thượng Khê có ít chốn tầm hoan song không phải không có, cái tên Túy Phương Các nghe như chỗ lầu xanh nhưng thực chất lại là nơi đứng đắn, chuyên hát hí kịch Lăng Xuyên, hoa khôi gánh hát lại có giọng rất hay. Thời gian này Khúc Mậu chỉ toàn ngồi không, gần như tối nào cũng đi nghe kịch, chi bạc mua rượu, thậm chí còn để đào kép hát suốt đêm.
Chương Lộc Chi nghe câu đáp của Lý bổ đầu, đoán phải tám phần vị công tử kia lại say mèm ở Túy Phương Các rồi, nên hắn không hỏi nhiều mà nói thẳng: “Tìm một gian phòng để thẩm vấn.”
Bọn họ đang đứng ở công đường, nhưng ý của Chương Lộc Chi quá rõ ràng, Huyền Ưng vệ bắt được người, muốn thẩm vấn riêng.
Tiểu Chiêu vương ngồi ngay bên cạnh, ban nãy Lý bổ đầu còn cúi gằm đầu không dám nhìn quanh, nhưng nghe xong câu đó thì ngẩng đầu lên, cả gan trông ra ngoài, thấy ở trước cửa công đường, một cụ già tóc hoa râm mặc áo tơ bị Huyền Ưng vệ canh chừng hai bên, không phải là Tưởng Vạn Khiêm đấy sao?
Lý bổ đầu không dám chen miệng, lật đật dẫn Tạ Dung Dữ và Huyền Ưng vệ đến Thoái Tư Đường, rót trà rồi lui ra.