“Đó là xương ngón tay mà Nhã Lâm sưu tầm được.” Trương Bích ngập ngừng, “Hồi trước nó cứ luôn nói đó là… của lão tổ Văn Thời.”
“Vậy sợi dây này…”
Bốc Ninh vẫn chưa ngoái đầu lại và cũng không ngồi dậy.
Trương Bích Linh nói: “Chắc là ở cùng một chỗ với xương ngón tay đấy.”
Bốc Ninh nắm lấy xương ngón tay có quấn dây rối kia, nhắm một mắt lại.
Giọng nói của Trương Bích Linh từ sau lưng truyền tới: “Có lẽ do tôi học nghệ không thạo, xếp bùa chưa tốt. Khúc xương ngón tay này chắc không phải là thật đâu, tôi thấy tay của lão tổ Văn Thời vẫn ổn mà.”
“Rối sư có thể gấp ra bất cứ thứ gì, cũng rất dễ để bù vào một chỗ nào đó.” Bốc Ninh nói khe khẽ, “Nếu sư đệ có làm như vậy thật, thì chẳng ai có thể nhìn ra đâu, kể cả sư phụ.”
Bản lĩnh của Văn Thời trong khoản rối thuật đã chạm đến đỉnh chóp, hầu như không có chênh lệch gì so với Trần Bất Đáo. Hạ Tiều mà anh tạo ra chẳng khác gì người thường, huống chi là một khúc xương ngón tay…
Cuối cùng Bốc Ninh cũng biết, thằng sư đệ kia của hắn không phải không nghĩ rằng cửa vô tướng có lẽ không có tác dụng, mà là đã tự mình gánh vác ngay từ nghìn năm trước rồi.
Anh còn đã nghĩ xong kết cục xấu nhất —— nếu như dứt khoát tiến vào vòng luân hồi rồi quên mất mọi thứ và không còn dính líu gì đến quá khứ và người cũ, anh vẫn có thể gặp lại người mà kiếp này mình không bỏ xuống được bằng xương máu mà bản thân đã tự bẻ để lại.
Thằng điên.
Bốc Ninh bất chấp vẻ lịch sự, thầm trách mắng trong lòng.
Hắn cầm lấy xương ngón tay kèm theo dây rối rồi nắm trong tay, sau đó ngồi dậy nói với Hạ Tiều: “Làm phiền con rồi.”
…
***
Thế nhưng cuối cùng, họ vẫn không thể nào vào lồng.
—— Hạ Tiều dẫn họ đi thẳng đến một mép lồng. Lúc cậu đưa tay về phía trước, một vách lồng màu vàng thông trời thấu đất hiện ra giữa sương mù ẩm thấp trong núi vắng.
Bốc Ninh lập tức bày đá trận rồi tự cầm xương ngón tay đứng tại mắt trận. Hắn muốn mượn xương ngón tay của Văn Thời và pháp trận để vết nứt xuất hiện trên vách lồng màu vàng ấy.
Thực ra trong một nháy mắt, một vết nứt dài và uốn lượn đã lóe lên trước bàn tay của Hạ Tiều, chỉ cần tách ra thêm tí nữa thì cậu đã có thể luồn ngón tay vào trong, cho dù dùng hết sức lực cả đời, cậu cũng sẽ xé rách cửa lồng.
Nhưng mà vết nứt này chỉ sáng lên một cái rồi chợt lặn mất.
“Lão tổ! Tại sao lại không được vậy?” Hạ Tiều hoảng loạn xoay đầu, kêu lên: “Con đã ngửi thấy mùi trong lồng, gió cũng đã thổi ra mà! Tại sao vết nứt lại mất tiêu rồi?”
Hạ Tiều đập lên vách lồng: “Ngài thử lại được không ạ? Mở lại lần nữa đi lão tổ!”
Sắc mặt của Bốc Ninh còn khó coi hơn của cậu, lại dốc thêm một nguồn lực xuống chân.
Hắn rạch xước đầu ngón tay, nhỏ từng giọt máu lên mỗi đá trận đã được bày ra. Cứ mỗi giọt rơi xuống thì lại có sấm đen từ trên chín tầng mây ập thẳng xuống và nện lên vách lồng, mà vách lồng màu vàng kia cũng sẽ rung động khủng khiếp.
Cứ như hai phe đang tranh nhau.
Họ muốn đi vào, nhưng người trong lồng lại không muốn để họ đặt mình vào tình huống hiểm nguy.
“Sư đệ ——” Lúc nhỏ xuống đợt máu thứ hai, trên mặt Bốc Ninh đã không còn sắc người. Lá bùa của Trương Bích Linh cũng chung bước đập lên vách lồng, cố gắng giúp họ một tay.
Nhưng bà biết, thực ra mình chẳng giúp được gì hết.
Cái lồng này quá đặc biệt —— thể xác và linh tướng của Văn Thời đều nằm ở trong đó. Tuy tâm lồng chưa phá vỡ mang ý nghĩa là anh vẫn chưa thu hồi linh tướng, nhưng đối với người ngoài lồng, uy áp của cái lồng này tương đương với Văn Thời trong thời kỳ hùng mạnh.
Một nửa linh tướng đây của Bốc Ninh đã không thể chống lại, bà lại càng không làm vậy được.
“Sư đệ ——” Bốc Ninh gọi thêm vài tiếng, cuối cùng trầm giọng nói: “Văn Thời!”
Thế nhưng vách lồng ấy lại không chịu nhường nửa bước, vết nứt đã không còn xuất hiện, nó kiên quyết chặn họ lại ở bên ngoài.
Bốc Ninh nhìn vách lồng này trong sấm đen và gió mạnh.
Hắn còn nhớ rõ bộ dáng cuối cùng của đại trận phong ấn ấy vào một nghìn năm trước, nó ôm lấy tất cả trần duyên đang tàn sát tứ tung vào lòng, từ đó họ không còn nhìn thấy bóng dáng của bất kỳ ai trong trận nữa.
Không biết ai đã từng nói một câu, rằng nhìn nó thật giống một ngôi mộ.
Quả là giống thật.
Vậy thì nó là một phần mộ khổng lồ, bên trong thực ra không chỉ có Trần Bất Đáo mà còn có Văn Thời, có núi Tùng Vân của dĩ vãng, thậm chí bao gồm cả vài người bọn họ nữa.
Mà vách lồng thông trời thấu đất này cứ như một tấm bia đứng sừng sững trước một phần mộ.
Không có chữ nào, nhưng thực ra lại toàn là chữ.
Bốc Ninh làm nứt toác cả gan bàn tay. Những viên đá trận đã được hắn bôi máu tận ba lần rốt cuộc không chịu nổi nữa mà vỡ tan thành cát trong gió.
Nguồn lực chống đỡ vách lồng ấy đột nhiên tiêu mòn, Hạ Tiều bị đẩy đến ngã lăn vài vòng ra sau, được Bốc Ninh vịn lấy bả vai.
“Con muốn đi vào.” Hạ Tiều nói, “Lão tổ, con muốn đi vào. Con nối liền với cái lồng này, bây giờ con cảm thấy rất là khó chịu…”
Cậu như là có thể cảm nhận được động tĩnh trong lồng, chợt bị gói trọn bởi một nỗi khổ đau to lớn khó lòng xóa sạch, nước mắt không thể ngừng rơi.
“Anh con có lẽ ——”
“Ta biết.” Bốc Ninh vịn vai cậu, “… Ta biết.”
Nhưng mà hắn cũng không bày tiếp tục ngang ngạnh bày trận phá cửa lồng, mà lại cúi đầu, thầm đếm khoảng cách so với vách lồng. Đếm cách ba trượng, hắn vùi khúc xương ngón tay có quấn dây rối nọ xuống đất.
Hắn không biết ban đầu khúc xương ngón tay được ai tìm thấy, sau đó làm cách nào lại lăn đến tay Trương Nhã Lâm và được thờ cúng bằng nhang khói suốt mấy chục năm. Tuy nhiên, hắn biết lúc đầu thằng sư đệ cố chấp đó của mình tự bẻ xương máu nhất định là để chôn chúng ở đây.
Có một loại thuật khắc nghiệt từng được đề cập trong sách, ghi rằng nếu kiếp này có ai đó thực sự không thể buông bỏ, vậy thì hãy bẻ gãy máu xương trước khi đi, buộc bằng sợi gai rồi chôn ở nơi cách phần mộ ba trượng. Nếu làm vậy, dẫu có tiến vào vòng luân hồi thì cũng sẽ nhớ mang máng mình thiếu một thứ gì đó và vẫn có thể trùng phùng với người nọ ở cõi trần.
Văn Thời tu rối thuật. Đối với rối sư, không có thứ gì quan trọng hơn ngón tay. Bẻ sống bộ phận này có lẽ là do muốn nhớ sâu hơn. Truyện Hot
Thân là sư huynh, hắn không thể nào trơ mắt nhìn khúc xương ngón tay này phiêu bạt cạnh bên.
HẾT CHƯƠNG 109 („• ֊ •„)