Niếp Thanh Lân mới đầu cũng nghĩ có thể do Thái phó hạ thủ, nhưng sau lại cảm thấy hắn là một nam nhân cao ngạo sẽ đường đường chính chính xuống tay, chứ không thèm lén lút hạ thủ đối với một nữ tử không có chút uy hiếp nào đối với hắn.
“Được rồi, ngươi lập tức phái những người này đi đến mọi nơi trong cung điều tra, bằng mọi giá phải đem Hoàng hậu trở lại.”
một lúc lâu sau, Niếp Thanh Lân đi vào trong ngự hoa viên, Nguyễn công công vẫn đang triệu tập cung nữ thái giám cẩn thận rà soát mọi nơi tìm người.
Sợ Hoàng hậu trong lúc nhất thời vụng tâm du ngoạn trong hồ lớn, lại sai người buông lưới ra để rà soát dưới đáy hồ, trong lúc nhất thời khuấy đục hồ nước cũng không thấy bóng dáng.
Sau nửa canh giờ, rốt cuộc cũng phát hiện thấy Tiểu Trầm hậu đang trốn ở trong huyệt động sau một ngọn núi giả. Niếp Thanh Lân đi tới, thấy Tiểu Trầm hậu còn đang ở trong động khóc, quần áo cũng bị núi đá cọ vào có chút rách nát, khuôn mặt vốn thanh thúy nay sưng lên như trái đào vậy.
Niếp Thanh Lân nhẹ nhàng đem một chiếc áo choàng khoác lên người Trầm hậu, vỗ nhẹ bờ vai nàng nói: “Hoàng hậu nương nương, đêm qua vì sao không trở lại tẩm cung, ban đêm trời lạnh, đừng để bị cảm lạnh.”
Tính tình Tiểu Trầm hậu cũng chẳng khác gì Hải Đường, chỉ biết hu hu khóc, cũng không chịu nói chuyện. Niếp Thanh Lân tinh tế hồi tưởng lại sự tình trên yến hội hôm qua, cũng chỉ nhớ mang máng tiểu Trầm hậu đưa cho mình một chiếc túi hương thêu uyên ương, là túi thêu một đôi, chỉ có nàng và mình mới có, mang vào nhìn cũng khá xinh đẹp, sau đó liền ômquyết tâm không phí phạm của trời, nên đã uống sạch bầu Lộc Huyết tửu mà thái giám đưa đến…
Cha mẹ Tiểu Trầm hậu đã mất từ khi nàng còn khá nhỏ, vì thế nàng đành sống trong nhà người thân, hơn nữa lại bị Trầm nương giáo dưỡng nghiêm khắc, nên mất đi vẻ hồn nhiên của thiếu nữ, tâm tư lại cực kỳ yếu ớt, năm đó bị chế giễu, cũng chỉ dám trốn vào một góc mà khóc.
Niếp Thanh Lân cũng không hỏi rõ, nàng chỉ nhớ hôm qua các phu nhân kia nhìn thấy Tiểu Trầm hậu đều coi như không thấy, có lẽ lúc đó nàng ấy cảm thấy đau lòng. một mình trốn đi cũng không nổi lên nghi ngờ gì, an ủi Tiểu Trầm hậu xong, đưa nàng ấy về tẩm cung, vừa vào đến Cam Tuyền cung thì nàng nhìn thấy phía sau váy Tiểu Trầm hậu có một vết máu, lại sợ nói ra thì Tiểu Trầm hậu khó chịu, liền dặn dò nha đầu Hải Đường hầu hạ cẩn thận rồi xoay người rời đi.
một lát sau, lại sai thị nữ đến hỏi, lại nghe báo là Hoàng hậu nương nương muốn rửa mặt chải đầu, ăn một chút, sau đó thì lên giường ngủ.
Nguyễn công công thấy Tiểu Trầm hậu bình yên vô sự, lúc này mới dám thở phào nhẹ nhõm, trở lại hung dữ phân phó thái giám, về sau nhất định phải chút ý kỹ nhất cử nhất động của Tiểu Trầm hậu, không để phát sinh sự việc như hôm nay nữa. Ông chỉ cần Hoàng hậu không sao, không muốn chuốc thêm phiền cho bản thân mình, về phần đêm qua vì sao Tiểu Trầm hậu không về cung, ông hoàn toàn không có chút hứng thú để tìm hiểu.
Mặc dù Niếp Thanh Lân cũng có chút bận tâm, nhưng lại lo lắng vài chuyện nên nhất thời không nói nên lời. Mấy ngày sau, nàng lại qua thăm Tiểu Trầm hậu, nhưng luôn không thấy bóng người, chỉ cho người nói lại là thân mình khó chịu, ngại tiếp khách, thỉnh công chúa quay về, miễn cho bị lây bệnh.
một tháng sau, thái y viện Thái y dựa theo lệ thường tiến cung thỉnh mạch cho các vị nương nương. Bởi vì Niếp Thanh Lân quan tâm Hoàng hậu, cố ý dặn Nguyễn công công phái Thái y đến bắt mạch cho Hoàng hậu. Thái y viện từ trước đến nay là luôn xem sắc mặt kẻ có quyền nhất để làm việc. Vừa thấy là cho Hoàng hậu, xem bệnh liền sắp xếp tiểu Thái y mới vừa vào thái y viện gần đây đến thỉnh mạch cho Hoàng hậu, sau khi tiểu Thái y bắt qua mạch, mặt lộ vẻ vui mừng, đi ra nói với Nguyễn công công: “Công công, hỉ sự hỉ sự rồi! Hoàng hậu có thai.”
Nào biết Nguyễn công công nghe xong chẳng những không vui mừng, ngược lại rất hoảng sợ.
Tiểu Thái y không biết những hỗn loạn sóng gió trong cung, còn tưởng đây là việc vui? Trời sập thì đúng hơn!
Sau khi xác định chắc chắn từ chỗ Thái y một lần nữa, đợi đến khi có câu trả lời khẳng định đầy thuyết phục, ông liền đứng ngây ngẩn cả người.
Ông đã biết Hoàng đế kỳ thật chính là Vĩnh An công chúa, vậy… Cái thai của Hoàng hậu là từ đâu? Cha của đứa nhỏ trong bụng Hoàng hậu là ai? Trong cung hiện tại trừ bỏ cung nữ cũng là thái giám, đến Hoàng đế cũng là nữ nhi, duy chỉ có một nam nhân duy nhất đó chính là… Thái phó.
Nghĩ đến đây, Nguyễn công công cả kinh! Định Quốc hầu đại nhân, ngài hận Niếp gia đến mức nào vậy? Nên phải ngủ hết cả hoàng cung đại Ngụy phải không?
Nghĩ như vậy, ông cũng không dám giấu diếm, đứng dậy đi tìm Thái phó, lại nói lão thái y chẩn mạch cho Hoàng hậu vừa đi vừa căm phẫn nghĩ: “Trong nhà mình nhiều thế hệ làm nghề y, riêng mình cũng làm thái y ba mươi mấy năm, xem bệnh cho ba triều Hoàng đế, chưa bao giờ xảy ra sai sót. Nguyễn công công vậy mình lại không tin mình, còn truy vấn đi truy vấn lại, thật làm cho người ta căm phẫn mà…”
Ngẩng đầu một cái, phát hiện Hoàng Thượng đang mặc long bào chậm rãi từ trong ngự hoa viên đi ra, đang đi về hướng bên này, thầm nghĩ muốn lập công để, đòi phong thưởng, nên chanh chóng chạy đến trước mặt hoàng thượng, khom người xuống: “Chúc mừng bệ hạ, Hoàng hậu có tin vui.”
Editor có lời muốn nói: Chương này bạn Lân có hơi hiểu hiểu tình cảm của mình rồi *vỗ tay*
Lúc đầu mình cứ tưởng Cát Thanh Viễn là nam phụ si tình, ôn nhu như ngọc, không ngờ…hơi thất vọng một chút =___= nhưng phải công nhận là cha con nhà bạn Viễn đúng là sâu không lường được, nhẫn nhịn nhiều năm như vậy. Có lẽ từ lúc phát hiện vợ mình hồng hạnh với tiên hoàng là Cát lão đại nhân đã nghĩ ra kế này rồi.
Vì hình tượng bạn Thái Phó đã gắn với hai chữ vô sỉ từ lâu nên nhiều khi quên mất bạn ấy là chiến thần không gì không làm được, làm sao có chuyện bạn ấy chết đuối lãng xẹt vậy chứ. Tiết mục anh hùng cứu mỹ nhân sắp lên sàn! Hú hú! (Có một lần thấy chị Hằng spoi, nên anh hùng đồng nghĩa với việc cứu mỹ nhân là việc chúng ta có H)
Lảm nhảm hơi nhiều rồi, khụ, chống tay ngồi chờ H thôiiiiiiiiiii
Betaer giải thích:Đoạn này nói về sự thông minh của Niếp Thanh Lân, mình giải thích sợ mọi người không hiểu. Khi bị Cát Thanh Viễn bắt, Niếp Thanh Lân dung giọng nói trẻ con ngây thơ gọi ‘A Khê ca’ mục đích dò xét xem người này có nghĩ tình xưa để tính bước tiếp theo, nhưng do gã này quá nham hiểm, bắt buộc nàng viết thư nàng thà không viết.
Còn đoạn trên, lúc Niếp Thanh Lân viết 2 bức thư. 1 cho Ngô Các Lão dẫn đầu quần thần còn trung trong triều kiến nghị kéo dài thời gian đợi Lang Tây vương đến. (Niếp Thanh Lân có thể không biết ai trung ai gian, nhưng Ngô Các Lão làm quan lâu đương nhiên sẽ biết).
Giờ đợi Thái Phó dzìa thui. Chương sau khất cái Thái Phó dzìa rồi,hấp dẫn lắm