Hình Lệ nhướng mày nói: “Tạ Thầm Thời cũng đi theo năn nỉ đó.”
Cô dâu và chú rể đã rời khỏi sân khấu, đi chúc rượu họ hàng và bạn bè hai bên nội ngoại, nhường sân khấu lại cho thế hệ trẻ thay nhau lên hát, chiếc micro rơi vào tay Trì Lâm Mặc từ lúc nào rồi không thấy anh ta trả lại nữa.
Anh ta nhìn về phía bàn chủ trì, ánh mắt rơi xuống chỗ Tạ Thầm Thời, muốn gọi cậu ấy lên sân khấu.
Mọi người đưa mắt xem kịch vui, Tạ Thầm Thời lười biếng dựa lưng vào ghế, n4n bóp khớp xương, dưới sự thúc giục của mọi người, cậu ấy quay sang nhìn Hạ Nam Chi đang mỉm cười nhìn mình: “Cá Chép Chỏ, cô cũng muốn xem sao?”
Hạ Nam Chi khẽ chớp mắt, sau đó gật đầu.
“Được rồi.”
Ngón tay thon dài của Tạ Thầm Thời nới lỏng cà vạt, đứng dậy đi về phía sân khấu.
Cậu ấy lên để tiếp tục điệu nhảy, bầu không khí ở hiện trường ngay lập tức bị đốt cháy, có người còn lấy điện thoại ra ghi lại khoảnh khắc này.
Dưới sự thay phiên nhau của dàn phù rể, sân khấu trong buổi tối ngày hôm nay giống như là một buổi hòa nhạc nhỏ. Cuối cùng, chiếc áo sơ mi của Tạ Thầm Thời được cậu ấy mở ra một nửa, cậu ấy giật lấy chiếc cà vạt của Trì Lâm Mặc, bắt đầu bịt mắt nhảy múa.
Sự đẹp trai này khiến cho những người độc thân không nhịn được mà đều hét lên: “Tạ Thầm Thời! Tạ Thầm Thời! Tôi muốn gả cho anh!!!”
“Tạ Thầm Thời, sau này anh có đốt nhà phóng hỏa thì cũng không sao hết, chỉ cần anh còn khuôn mặt này thì em vẫn sẽ mãi ở bên!”
Chỉ hét thôi vẫn chưa đủ, mọi người bắt đầu ném hoa hồng lên trên sân khấu, nhìn qua giống như là một buổi theo đuổi thần tượng.
Khi nhảy xong, Tạ Thầm Thời cũng bắt chước giống như những người nổi tiếng, cậu ấy c0i áo khoác ném xuống dưới ánh mắt săn đón của mọi người.
Trên bàn ăn, Trần Nho Đông thậm chí còn không để tâm đến đồ ăn hay bạn bè.
Hình Lệ cũng vậy, điện thoại của cô ấy sắp hết pin nên cô ấy quay sang mượn điện thoại của Vân Thanh Lê để tiếp tục quay video.
Cô ấy vừa định tiếp tục hành động của mình thì đột nhiên có một ai đó vỗ vai từ đằng sau, quay sang nhìn thì thấy Chu Tự Chi đang ngỏ lời muốn đổi chỗ ngồi với cô ấy.
Tối nay Hình Lệ không thể rời Phó Dung Hồi nửa bước nên cô ấy từ chối thẳng thừng mà không cần thời gian suy nghĩ: “Chu tổng, tôi nghĩ anh ngồi bên kia sẽ hợp lý hơn.”
Chu Tự Chi liếc mắt nhìn Hình Lệ, thấp giọng ra giá: “Một trăm vạn.”
Hình Lệ sững người lại, trong giây lát không biết nên nói gì.
“Chu Tổng, anh thẳng thắn quá đấy.”
Cô ấy không thèm suy nghĩ mà yêu cầu phục vụ lấy thêm một chiếc ghế đến đây, chứ không hề có ý định sẽ di chuyển chỗ ngồi.
Chu Tự Chi dùng tiền để mua một chỗ ngồi cho mình, bình tĩnh ngồi xuống.
Đối lập với sự náo nhiệt ở trên sân khấu, nơi này lại hoàn toàn yên tĩnh.
Vân Thanh Lê hiểu chuyện gì đang xảy ra, cũng không thèm nhìn anh ta.
Cũng không biết đã qua bao lâu, lúc này Chu Tự Chi mới chủ động bắt chuyện, khẽ cắn môi nói: “Sao hôm nay bạn trai em không tới?”
Vân Thanh Lê cầm ly nước lên uống một ngụm, bình tĩnh trả lời: “Chú rể không mời.”
Giống như cũng không còn chuyện gì để nói, Chu Tự Chi lại hỏi: “Anh ta có tốt với em không?”
“Rất tốt.”
Ánh mắt của Vân Thanh Lê rơi xuống trước mặt anh ta, ban nãy cô ta thấy Tạ Thầm Ngạn đang giúp Phó Dung Dữ đỡ rượu, mấy phù rể khác cũng vậy, nhưng trên người anh ta lại hoàn toàn không có mùi rượu. Ngay khi cô ta còn đang đoán già đoán non thì Chu Tự Chi dường như đã đọc được suy nghĩ này, nhếch môi nói: “Gần đây anh không uống rượu nữa.”
Vân Thanh Lê nghe thấy anh ta nói tiếp: “Tuần trước mới làm phẫu thuật dạ dày.”
Cô ta và Chu Tự Chi cũng đã gần nửa năm không gặp, dưới ánh đèn chói lọi, khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông quả nhiên gầy đi rất nhiều, lúc này khi trên miệng không có nụ cười, dường như cũng không còn vẻ dịu dàng như trước.
Vân Thanh Lê nhất thời xuất thần, cô ta không nghĩ cuộc sống lại trôi qua nhanh như vậy, cho đến khi cô ta nhìn thấy sự thay đổi của Chu Tự Chi.
Bởi vì sợ cô ta sẽ cảm thấy chán ghét nên anh ta cũng không dám thể hiện hành động quá rõ ràng, nói bằng chất giọng nhẹ nhàng: “Tối nay Nhạc Đình Thâm có đến đón em không? Nếu như không đến thì để anh thuận đường đưa em về nhé?”
Thuận đường? Vân Thanh Lê nhìn anh ta, nói: “Nếu tôi nhớ không nhầm thì nơi anh ở không cùng đường với tôi.”
“Nửa năm trước anh chuyển nhà rồi.”
Chu Tự Chi dựa lưng vào thành ghế, giọng nói lười biếng trả lời cô ta: “Chỉ cách căn hộ tân hôn của chúng ta một con phố thôi.”
Anh ta sống trong một tòa nhà cao tầng, có thể nhìn rõ biệt thự nơi Vân Thanh Lê ở.
Sáu tháng qua, Chu Tự Chi đêm nào cũng đợi cô bật đèn rồi mới ngủ thiếp đi.
Vân Thanh Lê im lặng hồi lâu không lên tiếng, Hình Lệ ở bên cạnh đột nhiên trả điện thoại lại cho cô ta, nói: “Người đẹp Vân, cô có một tin nhắn.”
Trên giao diện tin nhắn hiện ra dòng chữ “Nhạc Đình Thâm”.
⌈Lê Lê, tối nay anh phải đi cùng Giang Ngang đến sân bay để đón bạn gái cũ của anh ta, nên sẽ không thể đến đón em được.⌋…
Kể từ khi Giang Ngang không còn hy vọng gì theo đuổi Tạ Âm Lâu, sau đó còn bị Phó Dung Dữ đánh cho một lần, thì anh ta đã hoàn toàn mất cảm giác tồn tại rồi.
Vân Thanh Lê đọc nội dung tin nhắn, cô ta nhớ ra Nhạc Đình Thâm đã từng đề cập với mình rằng gần đây Giang Ngang đang có dấu hiệu muốn quay lại với cô bạn gái cũ nào đó.
Bèn gõ vào màn hình điện thoại, trả lời tin nhắn: “Được.”
Nhạc Đình Thâm đã quen với việc là người kết thúc cuộc trò chuyện, nên anh ta nhắn thêm cho cô ta mấy câu: ⌈Yêu em.⌋
Gần đây anh ta rất hay nói những lời này, Vân Thanh Lê vẫn yên lặng quan sát. Thời hạn một năm đã sắp đến, tình yêu của Nhạc Đình Thâm dành cho cô ta cũng ngày càng được biểu hiện rõ ràng.
Cuộc trò chuyện của người đều bị Chu Tự Chi đọc được, anh ta thu lại ánh mắt, lấy ly nước ở trên bàn uống một ngụm.
Rõ ràng đó chỉ là một thứ nước trắng nhạt nhẽo, nhưng lại khiến cho anh ta tỉnh táo trở lại.
Phần nửa sau của đám cưới và phần chúc rượu cũng đã kết thúc.
Vì Phó Dung Dữ dị ứng với rượu nên Tạ Thầm Ngạn đã uống thay, vậy nên khi mọi người xung quanh đều đã say thì chú rể lại là người duy nhất còn giữ được tỉnh táo, anh chỉ uống một cốc nhỏ với ba mẹ vợ để biểu hiện sự kính trọng.
Tạ Âm Lâu vội vàng đưa thuốc dị ứng cho anh, nhẹ giọng nói: “Anh dùng trà thay cho rượu, ba cũng sẽ không nói gì anh.”
Phó Dung Dữ mỉm cười, từ đầu đám cưới đến bây giờ anh luôn ra mặt để tiếp đón khách khứa, giờ hiếm khi được nghỉ ngơi trong giây lát, anh vòng tay qua eo Tạ Âm Lâu, ôm cô đứng dậy.
Chiếc váy cưới màu trắng đã được Tạ Âm Lâu thay bằng một chiếc váy dạ hội thêu màu đỏ, tà váy mềm mại buông rủ xuống bên hông.
Cô cũng mỉm cười áp cằm vào trán Phó Dung Dữ, nhẹ giọng thì thầm: “Sao em lại cảm giác như anh hơi say rồi nhỉ?”
Người uống nhiều là Tạ Thầm Ngạn đang ngồi ở bàn bên cạnh, nhưng Phó Dung Dữ lại có vẻ như còn say hơn cả em vợ của mình. Anh đặt bàn tay mảnh mai của cô vào lòng bàn tay rộng lớn của mình, đặt lên đó một nụ hôn.
Anh hiếm khi thể hiện cảm xúc của mình ra bên ngoài một cách rõ ràng: “Âm Lâu, anh rất hạnh phúc.”
“Ừm, em biết, trong mắt anh có ngôi sao kìa.”
Tạ Âm Lâu dùng ngón tay chạm vào hàng lông mi của anh, đôi mắt màu hổ phách phản chiếu hình bóng của cô trở nên dịu dàng và xinh đẹp một cách lạ thường.
Phó Dung Dữ lại đặt một nụ hôn lên môi cô, giọng nói trầm xuống: “Anh yêu em.”
Không khí đám cưới rất ồn nên ban đầu Tạ Âm Lâu không nghe thấy ba chữ này, cô nhìn khẩu hình miệng của anh, đoán ra được nội dung mà anh muốn nói, trong lồng nguc đột nhiên tràn đầy cảm xúc, bèn đưa tay ôm lấy khuôn mặt anh, áp miệng vào vành tai anh thì thầm: “Em cũng yêu anh.”
…
Khi tiệc cưới kết thúc thì đã hơn mười giờ đêm.
Bên ngoài vẫn còn rất nhiều phóng viên báo đài đang túc trực, Tạ Âm Lâu cũng không để tâm xem đám cưới thế kỷ này sẽ tạo ra những cơn sốt nào ở trên mạng. Cô được Phó Dung Dữ đưa về phòng tân hôn, lúc đó trời cũng đã gần sáng.
Dây váy đã sắp tuột khỏi bờ vai trắng như tuyết của cô, nhưng cuối cùng cô cũng đã ôm được váy cưới về đến phòng ngủ chính.
Nội thất trong căn phòng được trang trí lộng lẫy, tràn ngập màu đỏ của không khí tươi vui. Phó Dung Dữ bật đèn lên, giống như đã hiểu rõ ý đồ của cô, anh trầm ngâm nhìn cô, thì thầm bên tai cô hai câu: “Muốn thay lại váy cưới?”
“Bà Phó có cần anh giúp không?”
Tạ Âm Lâu giẫm chân trần đứng bên cạnh chiếc giường đỏ, c0i bỏ bộ đồ trên người mình xuống, ngước khuôn mặt trang điểm tinh xảo lên: “Giúp em mặc đi.”
– —–oOo——