“Ha hả Hàn Ly đạo hữu yên tâm. Bọn ta cũng không hứng thú kiểm nghiệm uy lực trận pháp này.” Hàn Lập cười nhẹ một tiếng.
Hàn Ly thượng nhân nghe vậy ha ha cười, lập tức trận bàn trong tay hướng băng trụ mênh mông nhoáng lên một cái.
Nhất thời một đạo bạch sắc theo trận bàn phun ra. Khi đi qua những băng trụ bạch quang này liền rung động.
Giống như ảo ảnh liên tiếp chớp động tạo thành một cái thông đạo dài tới mấy trượng.
Từng đạo bạch sắc từ trận bàn tỏa ra không ngừng, Hàn Ly thượng nhân một tay cầm trận bàn đi vào.
Đoàn người theo sát phía sau, không dám có một chút bất cẩn.
Hàn Lập đi phía sau cùng ánh mắt thỉnh thoảng đánh giá chung quanh.
Một cây huyền băng trụ to lớn thần kỳ. Cơ hồ phải 2 người ôm mới hết, mà bề ngoài mỗi mặt băng trụ đều bóng loáng dị thường.
Nhìn phía dưới băng trụ ẩn hiện các ký hiệu quay cuồng nhưng nhìn kỹ lại, những ký hiệu đó lại mất đi không thấy đâu trông thật dị thường.
Mà nhìn lên phía trên băng trụ khoảng năm sáu chục trượng chỉ thấy một màn hàn vụ màu trắng, nửa trên của băng trụ hoàn toàn ẩn vào trong đó không thể nhìn rõ.
Nhưng có thể khẳng định trong băng trụ này ẩn chứa lực lượng băng hàn chi lực cực lớn, cho dù cách xa
Đến mấy trượng nhưng vẫn có thể cảm ứng được nó phát ra những tia lạnh lẽo vô cùng, tuy nhiên không thể so sánh với cực hàn chi diễm
Nhưng loại khí lạnh này, những loại khí lạnh bình thường không thể so sánh.
Trách không được Hàn Ly thượng nhân tự tin như thế.
Trong lúc Hàn Lập đang suy nghĩ đoàn người đã đi được mấy trăm trượng, mà những băng trụ này như là vô cùng vô tận xếp hai bên đường, thật sự làm cho người ta không thể tin là chỉ có hơn một ngàn cái. Đại trận quả thật thần diệu vô cùng.
Tình huống như thế cũng làm cho những người khác âm thầm giật mình.
Ước chừng khi mọi người đi được khoảng một chung trà. Rốt cục cũng đi ra khỏi đoàn băng trụ. Phía trước lại xuất hiện một tòa Tế Đàn cao lớn, ước chừng cao hơn mười trượng và rộng hơn trăm trượng.
Cả tòa Tế Đàn cao lớn có một màu trắng tinh khiết như ngọc được bao phủ bởi một quầng sáng màu lam nhạt, ở giữa là một cái thiên môn màu vàng nhạt cao đến bảy tám trượng, điểm giao nhau giữa hai bên thiên môn được dán vài thứ thượng cổ bùa chú.
Hàn Ly thượng nhân thấy vậy, nét mặt hiện lên vẻ vui mừng, liền nhanh chóng đem trận bàn thu lại.
Tiến tới trước Tế Đàn. Hai tay vừa nhấc, lam quang chớp động. Kiền Lam Băng Diễm phóng xuất ra.
Trong nháy mắt đôi tay chưởng hóa thành một tầng bao vây lại.
Năm ngón tay rung chuyển hai tay trực tiếp đặt lên phía trên quầng sáng.
Ngay lập tức, Lam Diễm cùng quầng sáng đan vào nhau, cả quầng sáng của tế đàn tức thì run rẩy nổi lên.
Bề mặt phát ra một tầng ánh sáng chói mắt phảng phất như biến thành một vật hữu hình, tiếp theo “phanh” một tiếng giòn vang. Toàn bộ quầng sáng như một khối thủy tinh vỡ vụn, Hàn Ly thượng nhân lấy hai tay làm trung tâm mở những mảnh vỡ vụn ra,
Trong nháy mắt những mảnh vỡ vụn liền biến thành hư ảo. Hàn Ly thượng nhân không một chút do dự, thân hình nhoáng lên một cái liền đứng ở phía bên trên tế đàn.
Lập tức, đám người Hàn Lập cũng hóa thành một đạo độn quang xuất hiên ngay bên cạnh Hàn Ly thượng nhân.
Lúc này, Hàn Ly thượng nhân hai tay để sau lưng, cúi đầu nhìn xuống không ngừng đánh giá mặt đất phía trước mình.
Hàn lập ánh mắt tùy thời nhìn lại, lúc này mới phát hiện ở giữa tế đàn, ẩn chứa một loại pháp trận cổ quái hơn hai mươi trượng, nhưng ngay giữa pháp trận có một cái cự đỉnh đồ án, nhìn kiểu dáng tựa như rất giống với Hư Thiên Đỉnh có một không hai trong cơ thể hắn.
Sắc mặt Hàn Lập khẽ biến nhưng ngay lập tức liền như không có việc gì sảy ra.
“Hàn đạo hữu, trước kia đã từng gặp qua loại trận pháp như thế này?” Hàn Ly thượng nhân không biết vô tình hay cố ý, ánh mắt đảo qua gương mặt Hàn Lập mặc dù thần sắc Hàn Lập đã khôi phục lại bình thường nhưng biểu hiện khác thường trước đó đã bị Hàn Ly thượng nhân nhìn thấy nên trực tiếp hỏi.
Hàn lập trong lòng cả kinh, nhưng vẫn bình tĩnh từ từ trả lời: “Ân, lúc trước tại thượng cổ động phủ đã từng gặp qua loại pháp trận này. Nhưng nhìn kỹ vẫn thấy sự bất đồng. chỉ là nhất thời cảm giác sai mà thôi.”
“Phải không?” Hàn Ly thượng nhân cười như không cười không biết là có hay không tin tưởng.
Lời nói của Hàn Lập nhưng cũng không tiếp tục truy vấn. mà tay áo bào phất lên một cái, một đạo Kiền Lam Băng Diễm theo tay áo bào bắn ra trôi nổi xoay quanh ngay phía trung gian của pháp trận.
Hàn Lập khẽ mím môi lại bất giác ngừng hô hấp. những người khác ánh mắt cũng chăm chú nhìn cảnh này.
Hàn Ly thượng nhân một tay làm ra Niêm Hoa bộ dáng, một tay nhắm ngay tiểu đỉnh hư không bắn ra.
“Oanh” một tiếng nổ vang lên, thể tích tiểu đỉnh nhanh chóng lớn dần, từ phía trong mãnh liệt toát ra một loại Lam Sắc Băng Diễm dị thường, trong nháy mắt che kín cả bề mặt tiểu đỉnh, cự đỉnh lúc trước kia lại một lần nữa xuất hiện rõ ràng. Lúc này, Bạch Mộng Hinh cùng Thanh sam trung niên nhân đứng một bên cũng đồng thời tiến lên từng bước, một tay nhấc lên, đều tự xuất ra một cỗ bạch diễm cùng một cỗ hắc diễm, đồng thời đánh lên phía trên bề mặt hai bên pháp trận.
“Ầm ầm”, nhất thời một trận nổ truyền tới. các nơi trong trận pháp linh quang chớp động, hiển nhiên là do hai cỗ hàn diễm kích phát mà ra, ngay giữa cự đỉnh đồ án nổi lên một tầng lam mang chói mắt, tiếp theo đó quang mang chậm rãi đi ra. Cuối cùng huyễn hóa thành một lam sắc quang đỉnh trôi nổi ở bên trên pháp trận. Nhàn Ly thượng nhân bỗng nhiên phát ra một đoạn chú ngữ quái dị, Kiềm Lam Băng Diễm nhất thời như núi lửa bùng nổ, theo cự đỉnh phun trào, trong nháy mắt đem toàn bộ phái trận bao trùm lại.
Nhất đẳng quang đỉnh hoàn tất nổi lên, ngay sau đó Hàn Ly thượng nhân lập tức hạ xuống. hai cái lam sắc quang mang nhất thời chớp lên, nháy mắt hợp lại thành một. Tiếp theo, “Oanh” một tiếng vang thật lớn, cự đỉnh vững vàng rơi vào ngay trung gian pháp trận.
Hàn Ly thượng nhân bỗng nhiên phát ra một đoạn chú ngữ quái dị, Kiềm Lam Băng Diễm nhất thời như núi lửa bùng nổ, theo cự đỉnh phun trào, trong nháy mắt đem toàn bộ phái trận bao trùm lại.
Pháp trận cùng với Kiềm Lam Băng Diễm vừa tiếp xúc. Liền bộc phát ra một đạo linh mang chói mắt, làm cho toàn toàn bộ tế đàn kịch liệt rung lên.
Pháp trận lấy cự đỉnh làm trung tâm, chậm rãi nứt ra một khe hở, hơn nữa càng lúc càng lớn, càng rộng hơn.
Đám người Hàn Lập thấy thế đều bay lên không trung, ngạc nhiên nhìn xuống.
Chỉ nhìn thấy lam diễm phun ra từ cự đỉnh, giờ phút này hoàn toàn đứng yên ở chỗ cũ, phía dưới giữa khác khe, ẩn hiện một mảng bạch sắc, tựa hồ bên trong phát ra ánh sáng mạnh mẽ.