“Cái gì, những thứ này… chính là Lục Dực Sương Công!”
Nam tử trong lục quang cũng lắp bắp kinh hãi.
“Thật tốt quá. Chỉ cần ta cắn nuốt đám linh trùng này, âm dương giao hội, liền có thể làm cho ta tu vi tiến nhanh.”
Nữ tử phát ra tiếng cười to khó nghe, quanh thân hỏa quang chợt lóe, phóng ra hơn mười con hỏa xà.
Đám hỏa xà này tầm một trượng, sau lưng đều có hai cánh, miệng phun lửa, hùng hổ đánh về phía mấy con rết.
Trong nhất thời khi ngọn lửa và hàn khí tiếp xúc nhau, một âm thanh bạo liệt chói tai vang lên. Lúc này, hồng quang chợt tắt, nữ tử hiện ra rõ ràng. Dáng người dài nhỏ, hai mắt xanh biếc, gương mặt cũng có vài phần tư sắc nhưng ẩn ẩn những miếng vảy đỏ, một thân quần áo đỏ thẫm, khi há mồm, một chiếc lưỡi rắn không ngừng phóng ra thụt vào.
Nó đúng là một con xà yêu bát cấp không rõ tên, một đôi bích nhãn gắt gao nhìn chằm chằm vào Lục Dực Sương Công, trên mặt tràn đầy vẻ tham lam.
Hồng quang lại bùng lên, ả muốn tự mình động thủ đem Lục Dực Sương Công nhất nhất bắt lại, bỗng nhiên một trận âm thanh vù vù từ dưới truyền đến, tiếp theo là một mảng kim hoa từ trong lam vụ bắn ra. Sau đó ngưng tụ thành một đóa đại kim vân lớn đến mấy trượng, thẳng hướng nhị yêu trên không trung bắn nhanh đến.
Tên nam tử trong lục quang vừa thấy kim vân liền ngẩn ra, nhưng không chút do dự tay phất áo bào một cái, một cỗ giao long bàn lục khí theo cổ tay áo bắn ra, đón đầu chụp xuống, đem kim vân cắn nuốt.
Nam tử cười lạnh một tiếng, đang chờ kim vân bị mây độc của mình hóa thành thối thủy, đang nói châm chọc cái gì đó, bỗng nhiên phát hiện âm thanh vù vù kia không hề biến mất, ngược lại phóng ra khỏi lục vân thẳng hướng này đánh tới.
Lần này, nam tử nọ cả kinh. Không kịp nghĩ gì nhiều, thân hình hắn quay tròn, quanh thân lục quang phóng ra, hóa thành một bức tường lửa cao mấy trượng, hướng kim vân đánh tới.
Nhất thời nơi độc hỏa xanh rờn đi qua, thanh âm vù vù hơi khựng lại, sau đó một tiếng “đùng” vang lên, vô số kim hoa mang theo lục diễm rơi thẳng xuống. Kim vân còn sót lại nháy mắt bay loan xạ khắp nơi, sau đó hiện ra một con kim sắc trùng, ở trong lục diễm lảo đảo nghiêng trái ngã phải, chỉ có thể miễn cưỡng giãy dụa mà thôi.
Nam tử kia thấy tình hình như vậy trong lòng buông lỏng nhưng bỗng nhiên nhớ ra cái gì đó, đột nhiên quan sát cẩn thận số giáp trùng còn sót lại, nhất thời vẻ mặt sợ hãi thất thanh đứng lên.
“Phệ Kim Trùng, đây là Phệ Kim Trùng! Thế gian làm sao có thể còn có nhiều loại trùng này đến vậy!”
Nam tử không còn lục quang che lấp, lộ ra một bộ dáng quỷ dị. Một đầu lục phát tán loạn, hai con mắt to lớn, miệng rộng, đầy răng nanh sắc bén thật nhỏ. Nhưng lại không có cách nhận ra đây là yêu thú gì biến hóa thành.
Theo tiếng kinh hô, đám Phệ Kim Trùng lại phát ra tiếng ong ong giương cánh bay lên, đồng thời lục diễm bao vây trên người cũng lấy mắt thường có thể thấy được tốc độ thu nhỏ nổi lên, chính là bị đám Phệ Kim Trùng một hơi cắn nuốt vào trong bụng.
Nam tử sắc mặt trở nên càng khó nhìn. Phệ Kim Trùng trên không hồng quang chợt lóe, tên xà yêu biến thành nữ tử trong hư không lòe ra, miệng hé ra, một đoàn thanh quang phun ra, hóa thành một cái Mộc bát màu xanh đón đầu chụp xuống.
Lúc này, Mộc Bát hình thể cuồng trướng mấy lần, đồng thời từ giữa phun ra từng đám thanh ti (sợi sáng xanh), hóa thành một quang tráo (lưới) thật lớn, đem Phệ Kim Trùng phía dưới đều gắn dính vào trên đó. Mà đám kim sắc trùng sau khi thoát li lục diễm, liều mạng đánh vào quầng sang này, lại không chút nào tác dụng, còn khiến chúng nhất thời bị dính chặt vào hơn.
Lúc này xà yêu kia mới quay đầu lạnh lùng nói với nam tử kia:
“Sợ cái gì. Ngươi nghĩ những thứ này là thượng cổ Phệ Kim Trùng đã đến thể thành thục sao? Chỉ cần chúng nó không chân chính tiến hóa, thì vẫn có biện pháp diệt nó.”
Tựa hồ để chứng mình lời nói của mình, một ngón tay dài của nữ tử này hướng về phía phía dưới bắn ra.
Nhất thời xuất hiện một tiếng xé gió âm lệ phát ra, một đạo chỉ phong chói mắt, hồng mang chợt lóe bắn ra, nhập vào màng hào quang màu xanh, xẹt qua một con Phệ Kim Trùng. Con Phệ Kim Trùng lập tức vô thanh vô tức một phân thành hai, bị hồng mang trực tiếp trảm thành hai mảnh, mà hồng mang cũng bởi vậy mà hiện ra nguyên hình, đúng là một cái vảy rắn màu đỏ thẩm, quanh thân sắc bén dị thường.
Nhìn thấy cảnh này, không chỉ nam tử yêu dị trên mặt buông lỏng, chính nữ tử khóe miệng lộ cũng ra một tia tươi cười âm trầm, hai tay bấm quyết, nhất thời âm thanh “Phốc phốc” liên tiếp truyền ra, trên người bắn ra hơn trăm phiến xà lân.
Yêu xà này suy tính, tạm thời không để ý tới Lục Dực Sương Công vội, mà định đem đám Phệ Kim Trùng một lưới bắt hết.
Nhưng đúng lúc này, từ lam vụ nơi khe băng phía dưới, đột nhiên truyền đến một tiếng hừ lạnh, cùng lúc bên trong truyền đến một tiếng tiếng sấm, tiếp theo từ nơi đối diện với xà yêu cách đó hơn hai mươi trượng, ngân quang thiểm động, một bóng người thoáng hiện ra.
Xà yêu kia cũng rất cảnh giác, hai tay bắt quyết, trong lòng niệm yêu quyết, xà lân trước người bỗng đổi phương hướng, tựa như cắt qua hư không, phóng tới bóng người trước mặt, định đem bóng người đó xuyên thủng thành trăm ngàn lỗ.
Người nọ hắc hắc cười khẽ một tiếng, một bàn tay thong dong lật qua, nhất thời một Tiểu Thuẩn ngân quang lóng lánh xuất hiện ở trước người, nhẹ nhàng nhoáng lên một cái, một vách tường quỷ dị hiện lên.
Một màn không thể tưởng nổi xuất hiện, vô số hồng mang đánh trên vách ngăn đó, nhất thời bộc phát ra ngân quang chói mắt, nhưng hồng mang tiếp xúc ngân quang bị đánh bật trở ra không có một mảnh có thể xuyên qua.
Xà nữ kia nhất thời hoảng sợ, mà bên nam tử cạnh lại trên mặt hung sắc chợt lóe, hai tay áo vung lên, nhất thời làn khói độc màu bích lục cuồn cuộn đánh úp lại, nếu cẩn thận qung sát liền phát hiện, trong khói độc còn có lục ti nhè nhẹ chớp động.
Đây chính là do hắn khổ tu mấy ngàn năm, đem một ít vật chí độc ngưng tụ thành độc châm pháp bảo, cho dù là Nguyên Anh hậu kỳ tu sĩ, bị kim này đâm trúng, nếu không có thuốc giải kip thời, thì một thời ba khắc liền hóa thành độc thủy, quả thực là kỳ độc vô cùng.
Nam tử phía sau bức chắn màu bạc tay áo bào cùng lúc phất một cái, bắn ra một tiểu đỉnh đỏ đậm.
Tiểu đỉnh chợt lóe hiện ra ở ngoài vách tường, sau một tiếng thanh minh, tiểu đình hình thể cuồng trướng, từ giữa phóng vụt ra vô số hỏa đoàn đỏ rực. Mỗi một đoàn đều chỉ cỡ nắm tay lớn nhở, tùy lúc ngưng tụ biến hình, nhưng lại hóa thành hàng trăm hỏa nha (hàm răng lửa) đỏ đậm, trong miệng phát ra tiếng động huyên náo, trực tiếp nghênh đón khói độc màu lục bích.
Kết quả hai phương vừa tiếp xúc, vô luận khói độc trong đó có bao nhiêu độc châm, đều bị hỏa nha quấn quanh linh hỏa đỏ đậm biến thành một cổ khói nhẹ, tiêu tán biến mất.
Bóng người kia hiển nhiên là Hàn Lập không thể nghi ngờ, tiểu đỉnh đỏ đậm này chính là Thông Linh Hỏa Đỉnh thu được ở Côn Ngô Sơn.
Tiểu đỉnh này điều khiển hơn một ngàn Chí Dương Hỏa Nha, là thượng giai lợi khí để đối phó với âm tà, hiện giờ vừa xuất ra, quả nhiên lập tức hiện ra uy lực của nó.
Hàn Lập trong mắt tinh quang chợt lóe, lấy làm vừa lòng, tay áo bào nhẹ nhàng run lên, nhất thời một đoàn tam sắc quang mang không một tiếng động hiện ở tay.