Tử quang chợt lóe rồi biến mất, hai đầu hung thú bị lôi đình tùy ý nướng thành than cốc, mà Lâm Minh cũng thừa dịp Truy Điện cung cấp tốc độ cực hạn, nhảy ra khoảng cách hơn mười dặm, mấy đạo thần quang của trận pháp đột nhiên thoáng hiện vào lúc này, mà thân thể Lâm Minh giống như là một con cá lội linh hoạt, xuyên qua từ trong khe hở của thần quang!
Song hắn không nghĩ tới, mới vừa xuyên qua khe hở thần quang này, mấy trăm miếng lưỡi dao sắc bén liền không biết từ trong trận pháp cơ quan giấu diếm nào bắn ra, những lưỡi dao sắc bén này xen vào nhau, sắp xếp cực kỳ tinh chuẩn, thoáng cái đã phong tỏa tất cả phương hướng né tránh của Lâm Minh!
– Ừm? Tránh không thoát!
Trong lòng Lâm Minh kinh ngạc, quỹ tích công kích này tính toán quá tinh vi, quả thật có chút môn đạo, hơn nữa những lưỡi dao sắc bén này mỗi một miếng cũng quán chú năng lượng của trận pháp, chân nguyên hộ thể của võ giả bình thường tuyệt đối sẽ bị xuyên thủng giấy vụn, không trách được nhắc tới độ khó cấp 30, những đệ tử kia cũng thay đổi sắc mặt.
Nhưng đây đối với Lâm Minh mà nói lại không là vấn đề, hắn có vài phương pháp để đỡ công kích của lưỡi dao sắc bén.
Ở thời khắc mấy trăm đạo lưỡi dao sắc bén sắp đánh trúng Lâm Minh, Hoàng Kim chiến linh trong tinh thần chi hải của Lâm Minh bắn thẳng ra, chia làm mười mấy cổ, mỗi một cỗ cũng rót vào bên trong một lưỡi dao sắc bén, lực lượng ý chí, khiến cái lưỡi dao sắc bén này dừng lại!
Rồi sau đó, Lâm Minh như thỏ chạy, chui qua khe hở giữa các lưỡi dao sắc bén đang bất động.
Chỉ nghe phía sau truyền đến tiếng “đinh đinh” giòn vang của kim loại khi đụng nhau, những lưỡi dao sắc bén này chế tạo từ kim loại cứng rắn này liền vỡ thành mảnh nhỏ.
Cước bộ Lâm Minh không ngừng, cấp tốc xông về trước, đồng thời phát ra cảm giác, tìm tòi chung quanh.
Bảo vật trong Bí cảnh mẫu, có thể xuất hiện ở bất kỳ một cái địa phương nào, cũng không có vị trí cố định, hơn nữa vị trí tương đối bí mật, đây cũng là trong bày biện ra Bí cảnh Dị Giới với hạn độ lớn nhất, dù sao tiến vào bên trong Bí cảnh, không người nào có thể tiên đoán vị trí bảo vật.
Thời gian một nén nhang ngắn ngủn, Lâm Minh không biết ra bao nhiêu thương, mỗi một thương ít nhất cũng tiêu diệt một con rối, ở Tiêu Dao Đảo, mặc dù có đại lượng cự ma thi thể cung cấp cho Bí cảnh, con rối Thần Hải sơ kỳ cũng có giá thành tương đối, loại mẫu mô phỏng thí luyện này không phải là tùy thời cũng có thể mở ra.
Mà cùng lúc đó, ở bên trong không gian song song bất đồng, Lưu Vân đã lâm vào khổ chiến, con rối Cự Ma trong Bí cảnh mẫu, nếu như không kịp giết chết bọn nó, sẽ có càng ngày càng nhiều con rối Cự Ma bị năng lượng ba động khi đánh nhau hấp dẫn tới đây, cuối cùng người thí luyện sẽ lâm vào trong sự vây công của con rối.
– Khốn kiếp, lúc này mới qua một khắc đồng hồ a, trận pháp của Bí cảnh mẫu này sẽ kéo dài nửa canh giờ, cũng chính là thời gian 4 khắc chung (15′), trong khoảng thời gian này tìm không được bảo vật, sẽ bị phán định là thất bại, ta đã không có tính toán đi tìm bảo vật, nhưng vẫn là muốn kiên trì thời gian ba khắc.
Lưu Vân tính ra tốc độ tiêu hao năng lượng trong cơ thể chính mình, sắc mặt thật không tốt, hắn lại là lần đầu tiên nếm thử độ khó cấp 30, hắn phát hiện, chính mình đối với độ khó này phỏng chừng vẫn là chưa đủ.
– Hừ, khó khăn lớn cũng tốt, đây là một cuộc khảo nghiệm với ta, kích thích cực hạn thể năng của ta, hơn nữa, Lâm Minh tiểu tử kia nhất định sẽ thảm hại hơn so với ta!
Nghĩ như vậy, Lưu Vân hăng hái đề khởi một ngụm chân nguyên, mạnh mẽ chiến đấu, sau khi đánh chết một con rối, ánh mắt hắn sáng lên, hắn phát hiện, vòng vây của con rối Cự Ma xuất hiện một tia khe hở!
– Cơ hội!
Lưu Vân triển khai thân pháp, một hơi xông ra ngoài, ở trong quá trình trùng kích, hắn cảm giác sau lưng của mình bị móng nhọn của một con rối hung hăng cào một cái, máu tươi phun ra.
Đau nhức truyền đến, Lưu Vân kêu lên một tiếng đau đớn, cố gắng thoát khỏi vòng vây, mà đúng lúc này, mấy chục đạo lưỡi dao sắc bén trong trận pháp cơ quan bắn ra đâm tới Lưu Vân, phong tỏa hết thảy phương hướng né tránh.
– Kháo!
Lưu Vân xông qua Bí cảnh mẫu không biết bao nhiêu lần, dĩ nhiên biết sự lợi hại của lưỡi dao sắc bén vô tử giác này, hết lần này tới lần khác lại đụng phải vào lúc này, căn bản không thể nào ẩn náu.
Lưu Vân quát lên một tiếng lớn, trọng kiếm trong tay đột nhiên đập một đập về phía trước, đập bay bảy tám lưỡi dao sắc bén, rồi sau đó tay trái che ở trước ngực, vùi đầu ở trong cánh tay, hai chân co rút lại, một đầu đụng tới địa phương thưa thớt lưỡi dao sắc bén nhất, làm cho diện tích mình chịu công kích đạt tới nhỏ nhất.
Hắn mặc dù cũng có Chiến Linh, nhưng là cách Hoàng Kim Cấp quá xa, căn bản không thể tạo thành hình chiếu của thế giới ý chí, quán chú trên vật vô chủ đương nhiên không thành vấn đề, nhưng dùng để khống chế những lưỡi dao sắc bén bản thân đã ẩn chứa năng lượng cường năng này là không thể nào.
Phốc phốc phốc!
Máu tươi bay vụt ra, chân nguyên hộ thể của Lưu Vân bị đâm thủng, cánh tay, bắp đùi, bụng liền trúng ba đao, sắc mặt vô cùng tái nhợt, nhưng nhất định cũng không phải là yếu hại, khó khăn miễn cưỡng xông qua cửa ải này, hắn cũng không quay đầu lại, lập tức chạy trốn, trả giá để đổi lấy cơ hội như thế, hắn nhất định phải thoát khỏi con rối đuổi giết phía sau.
Mà trừ Lưu Vân, đệ tử khác thì càng thảm.
Thực lực của bọn họ không bằng Lưu Vân, một đệ tử dùng hậu bối đao thực lực không đủ, bị một con rối hung thú đột nhiên đụng vào bộ ngực, sừng thú chui vào lồng ngực của hắn, đánh gảy vài cái xương sườn, mà bản thân của hắn thì hộc máu bay rớt ra ngoài, nặng nề ngã trên mặt đất, mắt nổ đom đóm.
Mà hắn mở mắt vừa nhìn, lại thấy đầu hung thú kia đang lao đến phía chính mình.
Hắn chửi ầm lên tại chỗ.
– Kháo, lão tử cũng đã bị thương thành như vậy, làm sao còn không truyền tống ta đi ra ngoài!
Đệ tử này hổn hển nói, Bí cảnh mẫu của Tiêu Dao Đảo không thể chủ động thối lui, chỉ có trọng thương mất đi lực chiến đấu mới có thể bị truyền tống đi ra ngoài, đây cũng là để bức bách cực hạn của đệ tử, để cho bọn họ không có đường lui, dù sao bên trong Bí cảnh Dị Giới chân chính không có lặp lại, chỉ có chết.
Đệ tử kia mắt thấy hung thú vọt tới, cuối cùng không có dũng khí cố ý bị thương, hắn căn bản nắm chặc sẽ bị đả thương không dễ chịu, ở trong Bí cảnh mẫu, chính là có nguy hiểm của tử vong chân chính.
Đệ tử kia đột nhiên trong lòng vừa động, lúc man thú vọt tới, hét lớn một tiếng, một đao tiếp tục chém ra, mà một đao không phải là chém về phía hung thú, cũng là chém về phía chính hắn, bị hung thú đả thương khống chế không tốt độ mạnh yếu, làm không tốt sẽ bị thương chỗ yếu hại, nằm ở trên giường mười ngày nửa tháng, nếu như tự mình hại mình, hắn lại có thể nắm chặc rất tốt.
Phốc!
Máu tươi vẩy ra, sau một khắc, quang mang chớp động, hắn bị truyền tống ra khỏi Bí cảnh mẫu.
Mà lúc này, thời gian đã qua một nửa khắc, ở chỗ Lâm Minh, hắn một thương đánh bay một con rối hung thú đang nhào lên, sau đó đột nhiên trong lòng vừa động, khóe miệng nổi lên vẻ tươi cười, vị trí bảo vật, hắn đã dò xét được!
Bảo vật này giấu ở dưới một gò núi, xem ra giống như là một quả thần dược Địa giai.
– Trên đồi núi cũng có trận pháp? Bất quá vô dụng đối với ta.
Ý niệm Lâm Minh chìm vào bên trong mầm non Tà Thần, bộc phát Lôi Hỏa lực, đâm ra một thương.
– Quán Hồng!
Ầm!
Theo một tiếng vang thật lớn, gò núi này bị triệt để nổ tung, phút chốc Lâm Minh đã cầm bảo vật mẫu đi, lao ra từ trong ngọn lửa nổ mạnh, bay thẳng về lối ra Bí cảnh.