Miêu Nghị lại vui vẻ ngồi xuống, hai chân tréo nguẩy cười nói:
– Ô Mộng Lan, Ô đại điện chủ, chuyện gì, nói đi.
Ô Mộng Lan hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái, trực tiếp nói:
– Ngươi nghĩ biện pháp điều ta đến Thủy Hành cung đi.
Miêu Nghị ngẩn ra, nhìn về phía Triệu Phi, người sau gật gật đầu, Miêu Nghị hiểu rõ rồi, xem ra hai vị này sau khi thân mật cá nước rồi cảm thấy cự ly quá xa, gặp mặt không có tiện, cho nên muốn kéo cự ly gần lại.
– Cái này…
Miêu Nghị dở khóc dở cười nói:
– Các ngươi đòi điều này không phải là làm khó ta sao, chuyện này tìm ta có ích lợi gì chứ? Chính ta cũng chẳng qua chỉ là điện chủ nhỏ nhoi, Kim điện Chấp Sự cũng không có quyền lợi điều điện chủ của Nguyệt Hành cung đến Mộc Hành cung a! Cho dù là Thần Lộ Hành tẩu cũng không có biện pháp a! Ô Mộng Lan, chuyện này ngươi xem ra đi tìm cung chủ các ngươi mới đúng a!
Ô Mộng Lan hỏi:
– Ngươi cảm thấy ta đi tìm cung chủ nói “Ta muốn ngươi thả ta đi”, thích hợp sao?
Miêu Nghị ngẫm lại cũng đích thật là không thích hợp, nếu như phủ chủ phía dưới tìm mình nói ta không ở đây làm với ngươi nữa, muốn đi địa phương khác, đoán chừng tự bản thân mình cũng không cao hứng nổi. Hắn hỏi Triệu Phi:
– Ngươi đi tìm Đào Thanh Ly, nhờ Đào Thanh Ly đi tìm Trương Thiên Tiếu, cung chủ đối với cung chủ khi cần người thì cũng tiện lên tiếng a, ta là một vị điện chủ tìm cung chủ đi mở lời như thế quái nào được?
Triệu Phi nói:
– Tình huống của Đào cung chủ ngươi cũng không phải là không biết, giờ này chẳng qua là phụ thuộc vào Mộc Hành cung, có cung chủ nào sẽ cho rằng nàng ta có thể ngồi ngang hàng cùng tự bản thân mình chứ? Trong mắt của những cung chủ đó địa vị sợ là còn không cao bằng ngươi ở Mộc Hành cung này. Nàng ta và Nguyệt Hành cung cung chủ quan hệ còn chưa tốt đến mức có thể lên tiếng đòi thủ hạ của điện chủ nhà người ta, vạn nhất đòi người không được, ngược lại khiến cho ngượng mặt khó chịu không biết giấu vào đâu.
Miêu Nghị thở dài:
– Ngươi bộ không sợ ta ê mặt ngượng ngùng khó chịu hay sao a! Ta và Nguyệt Hành cung cung chủ quan hệ cũng không có tốt đến mức độ có thể đòi thủ hạ của điện chủ nhà người ta a!
Triệu Phi nói:
– Ngươi dù sao cũng là Kim điện Chấp Sự, người ta cho dù không đáp ứng cũng phải nễ mặt mũi Quân sứ mấy phần, không đến mức làm khó quá cho ngươi.
Ô Mộng Lan lại nói:
– Ngươi đó đại ca kết bái không phải là muốn tiếp cận nối gần quan hệ với ngươi hay sao?
Ngươi nếu không biết xấu hổ khi ở trước mặt Triệu Phi nói ra Hoắc Lăng Tiêu, ta đây còn có cái lời gì để nói?! Miêu Nghị hết chỗ nói rồi, cười khổ nói:
– Ta đây tận lực thử một chút vậy, không được cũng đừng oán ta. Triệu Phi, tình huống của Thủy Hành cung chắc ngươi cũng biết, Ô Mộng Lan đi qua bên đó làm điện chủ, ích lợi phải giảm đi phân nửa a! Chạy tới đó có đáng không?
Triệu Phi:
– Thân kiêm hai điện giống như ngươi không phải là bù trở lại hay sao? Ta ở tại Thủy Hành cung dù sao vẫn là có chút mặt mũi đấy. Không tiện lên tiếng cho mình, nhưng cũng sẽ không để cho Mộng Lan bị thua thiệt!
Lời này vừa nói ra, Ô Mộng Lan con mắt sáng long lanh như có nước chảy. Cái này đúng là đâu đâu cũng thấy nhu tình mật ý, sau khi bị tình yêu tràn đầy làm tươi nhuận, dáng vẻ vô cùng hạnh phúc, xem ra là thành tâm tìm được rồi chỗ dựa của cuộc đời rồi.
Miêu Nghị ngẫm lại cũng phải, Triệu Phi ở tại Thủy Hành cung làm chút chuyện này không coi là vấn đề gì lớn, đích thực không được thì đánh cũng có thể đánh hạ hai điện cấp cho Ô Mộng Lan, nên thở dài:
– Chuyện này ta không thể bảo đảm có thể thành công.
Triệu Phi đột nhiên hỏi:
– Ngươi và Trình Ngạo Phương quan hệ thế nào?
– Tạm được…
Miêu Nghị trong nháy mắt hiểu rõ ý của đối phương.
Quả nhiên. Triệu Phi nói:
– Nếu như đích thực không được, ngươi xem có thể nói động Trình Ngạo Phương ra mặt hay không. Trình Ngạo Phương lên tiếng đòi người với Trương Thiên Tiếu nắm chắc phần thành công hơn một chút. Điều Mộng Lan đến Mộc Hành cung cũng được, ở cách Thủy Hành cung cũng gần, chúng ta gặp mặt ít nhất sánh với việc nàng ở tại Nguyệt Hành cung dễ dàng hơn. Quan trọng nhất chính là, Mộc Hành cung bên này có ngươi bảo bọc, không ai dám động nàng. Để cho nàng một mình ở tại Nguyệt Hành cung bên đó ta có chút không yên lòng.
– Tên gia hỏa ngươi suy tính thật đúng là chu đáo. Ngươi ôm được mỹ nhân về, lại nhờ ta dùng sức làm chân chạy việc giúp cho ngươi, thật là có lương tâm quá!
Miêu Nghị tức giận quật lại một tiếng, cầm tách trà lên uống ừng ực.
Triệu Phi truyền âm một tiếng với Ô Mộng Lan, hai người sóng vai đứng, cùng chắp tay cúi người chào nói:
– Muôn sự xin nhờ!