Quân Thanh Dư hỏi: “Giờ đang chính thức hoạt động rồi sao?”.
“Vâng, đang chính thức hoạt động rồi”. Chủ quán cầm một cái hộp, đưa bằng hai tay cho cậu, “Đều do tôi tự tay chọn. Điện hạ yên tâm, nguyên liệu đều được vận chuyển từ các hành tinh khác, đi theo lộ trình đặc biệt chuyển đến đây, cực kì tươi mới. Tôi là người bản địa ở chỗ đó, hương vị ngài ăn chắc chắn sẽ giống hệt”.
Quân Thanh Dư gật đầu, chọn ra vài loại, đang muốn trả tiền thì chủ quán đã cầm máy quét thanh toán trừ đi, “Không cần đâu Điện hạ, Bệ hạ đã nói rồi, hết bao nhiêu cứ trừ vào tài khoản của ngài ấy”.
Quân Thanh Dư nghe vậy thì cất vòng tay thông minh đi, “Các anh đều là người cùng một hành tinh đến đây mở quán à?”.
“Không đâu, lúc trước tôi có nói chuyện với người anh em sát vách, cậu ta ở hành tinh C, các hành tinh khác nữa cũng có, nhưng mà tôi không nhớ”.
Quân Thanh Dư thầm nghĩ, có lẽ là hành tinh nào có món ăn vặt đặc sắc thì chủ cửa hàng sẽ là người ở hành tinh đó.
Đang nói thì có âm thanh truyền đến từ quầy bên cạnh: “Hồi trước đi du lịch tôi có từng ăn món này, nhưng về nhà không tìm được quán nào, mà cũng đâu đi du lịch suốt được, nhớ mãi đến giờ, không ngờ chỗ này lại có. Nhưng mà lại nói, sao trước đây tôi không thấy hành tinh chủ có món như này chứ”.
“Tôi là người bản địa đây, nguyên soái Thi tìm đến tôi, bảo là muốn mở cửa hàng ở đây nên tôi mới đến… Nói nhỏ cho cậu nghe, thấy bảo là do Đế hậu Điện hạ thích nên Bệ hạ mới tìm người đến đây mở cửa hàng”.
“Đệt…!”, đồ ăn đang ăn dở tự dưng chẳng còn ngon nữa. “Nhưng mà ông cũng vượt đường xá xa xôi đến đây mở quán luôn?”.
“Vốn dĩ tôi cũng không muốn đến đâu, nhưng ai bảo thù lao nhiều quá làm gì”.
“???”.
…
Quân Thanh Dư đang ăn thịt viên hơi khựng lại, “Vào trong quán xem đi”.
“Vâng”.
Cùng với rau quả được hủy lệnh cấm, hành tinh chủ trở thành hành tinh được phân chia rau quả nhiều nhất, cùng với đó là không ít cửa hàng đồ ngọt mọc lên, đều tập trung dùng hoa quả tươi mới. Trong cửa hàng vẫn còn không ít hoa quả, Quân Thanh Dư nhìn lướt qua, phần lớn đều là loại bình thường, cũng chẳng có hứng thử một chút.
Thi Khải Tân thì lại cầm lấy quả đào cắn một miếng, “Hôm nay Điện hạ muốn mở cửa hàng sao?”. Dù không có nhiều người, nhưng chỉ cần cửa hàng vừa mở ra là khách sẽ ùn ùn kéo đến không ngừng. Thấy cửa hàng mở là sẽ báo cho bạn bè người thân lên mạng truyền tin này nọ, người nào đọc được tin là sẽ đến, càng ngày càng nhiều.
“Mấy hôm nữa rồi tính”, Quân Thanh Dư một mình đi vào phòng điều khiển, lấy một ít rau quả trong không gian ra.
Thi Khải Tân ngồi đằng trước gặm đào, “Điện hạ muốn làm đồ ngọt sao?”.
“Ừ”. Quân Thanh Dư cắt rau quả, nói: “Lát nữa sẽ có người đến”.
“Có người? Ai vậy?”. Thi Khải Tân còn đang nghĩ xem là người nào, ngẩn ngơ một lúc rồi mới chợt nhớ ra, “À phải, hải tặc không gian, cái người tên Yêu Yêu nhỉ”.
Vừa dứt lời thì có người gõ cửa sau.
Thi Khải Tân nhướn mày, cũng đúng giờ đấy. Anh ta vứt hạt đào rồi lau qua tay, “Tôi đi mở cửa”.
Cửa mở ra, Yêu Yêu khẽ gật đầu với Thi Khải Tân coi như chào hỏi, vào trong rồi cô mới khẽ nói: “Lâu rồi mới gặp”. Từ lần cuối gặp Quân Thanh Dư đến giờ đúng là cũng lâu rồi.
Lúc trước uống nước ép Quân Thanh Dư đưa, khoảng thời gian này cơ thể không hề có gì bất thường, giống như bệnh tật quấn thân dày vò thời gian dài đột nhiên được chữa trị, có là Yêu Yêu thì cũng không khỏi cảm thấy kinh ngạc.
Chỉ là cũng không thể coi là chữa khỏi hoàn toàn, trong thời gian đó thì coi như đã khỏi, đợi khi tác dụng hết rồi sẽ quay lại dáng vẻ ban đầu. Nhưng Quân Thanh Dư không bán, Yêu Yêu cũng không dám nhắc đến. Dù sao hiện giờ đã tốt hơn nhiều so với trước kia, đòi hỏi nhiều quá, nhỡ khiến cho cậu không thoải mái, chẳng phải càng hỏng việc hơn sao.
Yêu Yêu ngồi xuống hỏi: “Người máy dùng vẫn thuận tay chứ?”.
“Cũng tạm”, Quân Thanh Dư không có đòi hỏi gì quá cao với người máy, không phải phòng bị cái gì, mà do người máy cần linh lực để điều khiển, vừa mệt vừa tiêu hao linh lực, không có tác dụng là bao, cùng lắm thì lúc gặp chuyện có thể coi như kén thoát hiểm phiên bản tiên tiến cao cấp.
Yêu Yêu nói: “Người máy này khi đối chiến khá là nhanh nhạy, khả năng phòng thủ cũng cao, luyện tập nhiều một chút là có thể điều khiển thành thạo”.
“Nguyên soái Thi hẳn có dạy anh nhỉ?”, nói rồi nhưng Yêu Yêu lại có chút không chắc chắn.
Thi Khải Tân không hé răng nửa lời, Bệ hạ tự mình dạy, được chưa? Cần gì đến tôi nữa.
Vừa ăn đồ ngọt, Yêu Yêu vừa cười nói: “Nếu không tiện ra tay thì có thể lấy anh tôi ra luyện tập cùng”. Suy xét đến những người dưới trướng mình, Yêu Yêu vì đại nghĩa đành đẩy anh mình ra giúp đỡ.
Quân Thanh Dư nhướn mày, “Không cần đâu”. Hiện giờ cậu không có hứng thú với người máy, nếu là Phó Viễn Xuyên cùng cậu luyện tập thì còn có thể vào trong người máy cùng anh luyện, người khác thì thôi đi.
Yêu Yêu thấy thế cũng không nói gì nữa, “Cũng đúng, hiện giờ Đế Quốc và Liên Bang là quan hệ hữu nghị, nguy hiểm từ bên ngoài không lớn, có luyện tập cũng không cần thiết”.
“Nhưng mà… hàng quán bên này có phải sắp mở rồi không?”. Yêu Yêu ở ngay bên cạnh, cửa hàng đồ ngọt thi công cô biết từ lâu rồi, chỉ là vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp để hỏi.
“Ừ”. Quân Thanh Dư đáp: “Bán một ít đồ ngọt bình thường”.
Yêu Yêu hiểu ngay ra, “Mặc kệ là bình thường hay không, tôi đều sẽ đến ủng hộ, mở bán nhớ báo tôi một tiếng, tôi sẽ chuẩn bị lẵng hoa để tặng”.
Quân Thanh Dư mở miệng từ chối, “Không cần đâu”. Có mở bán thì có khi cậu cũng chẳng đến đây.
Đang nói thì vòng tay thông minh rung lên, mở ra xem thì là tin nhắn của Phó Viễn Xuyên.
Phó Viễn Xuyên: [Em ở đâu vậy?].
Quân Thanh Dư: [Em ở cửa hàng đồ ngọt, ăn đồ ăn vặt của mấy quán].
Phó Viễn Xuyên: [Ừ, ăn nhiều một chút].
Quân Thanh Dư cong cong đôi mắt, cúi đầu trả lời.
Yêu Yêu thấy thế bèn hỏi: “Anh đang nói chuyện với Bệ hạ sao?”.
Sợ bị hiểu nhầm, cô vội nói thêm: “Đừng hiểu nhầm, tôi không lén đọc tin nhắn đâu, mà tôi ngồi đây cũng chẳng đọc nổi, chỉ là cảm thấy dáng vẻ anh lúc trả lời tin nhắn khác hẳn lúc đối diện với người khác nên đoán đại thế thôi”.
Nghe vậy Quân Thanh Dư cũng chẳng để ý Yêu Yêu, cúi đầu tiếp tục nhắn tin với Phó Viễn Xuyên. Vô tình nhìn thấy góc trái bên trên Phó Viễn Xuyên có mở chia sẻ định vị. Lần đầu dùng đến chức năng này, Quân Thanh Dư tò mò nhấn vào, lập tức nhìn thấy hai chấm đỏ hiển thị khoảng cách một mét.
Quân Thanh Dư ngẩn người, tiếp đó liền nghe thấy tiếng Phó Viễn Xuyên: “Xong việc chưa?”.
“Sao anh lại đến đây?”.
“Năm giờ hơn rồi”. Phó Viễn Xuyên bước tới nắm lấy tay cậu, giọng nói dịu dàng: “Anh đến đón phu nhân tan làm về nhà”.