” Bà xã!… Chặt quá, em chặt quá…Anh thích em như vậy”.Người cô khít khao, như muốn nuốt chửng anh vậy.
” Á… “
Những tiếng rên rỉ hai người càng lúc vang lên dữ dội lọt vào tai của Tiểu Vy. Cô ta đang tức điên lên,hét vào điện thoại.
Lục Diệp Bằng chán ghét tiếng nói của cô ta đến cở nào. Anh nhanh chóng cầm điện thoại lên nói thẳng.
“Cô đang phiền cuộc vui của vợ chồng chúng tôi đấy! Đừng bao giờ điện thoại cho tôi vì vấn đề liên quan đến con trai của cô nữa” Dứt lời, anh lập tức ngắt máy, thậm chí anh tắt luôn cả nguồn.
Lục Diệp Bằng tiếp tục cúi xuống hôn lên thân thể của cô. Sự ra vào cơ thể cô của anh càng lúc càng nhanh lên. Lam Lam yếu ớt bám chặt lấy vai anh, cả người rung chuyển theo cơn vận động mạnh bạo của anh.
Lục Diệp Bằng biết cô đang sung sướng, cố ý điều khiển lời nói của cô.
“Lam Lam! Em thích anh phải không?”
“Thích… Em rất thích anh! ” Lam Lam đang bị dục vọng dẫn dắt không thể nào biết mình đang nói cái gì.
Lục Diệp Bằng cong môi cười cắn nhẹ đỉnh hồng của cô hỏi tiếp.
“Anh và ba của An Nhiên, em thích ai hơn”.
” Thích anh hơn”.
“Vậy ba của An Nhiên là ai, tên gì…. Em nói cho anh biết có được không?”
” Á…. Là con của anh! “Lam Lam không biết mình đã lỡ lời.
” Sao?”
Câu nói của cô khiến Lục Diệp Bằng chết sững, anh đang úp mặt vào ngực cô vì nghe câu nói của cô anh phải giựt mình,ngừng lại giây lát ngẩng đầu lên nhìn cô.
Lam Lam khó chịu, hơi thở hổn hển uốn eo thân hình. Cơn khoái cảm tự nhiên biến mất khiến cô không vui.
” Diệp Bằng…. Đừng mà! “
Lúc này,Lục Diệp Bằng ngay ngốc nhìn về gương mặt kiều diễm của cô. Anh tiếp tục tấn công. Nước mắt Lam Lam rơi xuống ôm chặt lấy anh.
Ánh mắt đầy sự nghi vấn bao trùm lên trong đầu Lục Diệp Bằng. Anh không dám hỏi cô lần nữa. Anh không biết những suy nghĩ trong đầu anh có phải là thật không….? Anh không dám hi vọng nhiều, vì hi vọng càng nhiều anh lại thất vọng nhiều hơn thế.
Gương mặt Lam Lam đã mệt mỏi, cơ thể run lên mãnh liệt vì một cơn kích tình dữ dội mới vừa đi qua. Cô đã không thể nào khống chế bản thân mà muốn anh yêu thương cô hết lần đến lần khác.
Trái tim cô đã quá yêu anh không thể nào cự tuyệt được anh. Cô nhắm mắt lại, những giọt nước mắt bi thương đau đớn từ từ rơi xuống trên cánh tay cường trán của người đàn ông.
Không biết vì nước mắt của cô đã làm cho anh cảm thấy tội lỗi hay không? Anh từ từ nhẹ lại, anh hôn cô dịu dàng, hôn những giọt nước mắt lẫn mồ hôi trên gương mặt của cô.
Cô mở mắt ra, nhìn gương mặt cương nghị của anh, nhìn vào bờ vai lấm tấm mồ hôi đầy nam tính của anh. Cô ưỡn người chủ động hôn lên môi rồi từ từ di chuyển xuống yết hầu lên xuống của anh.
Lục Diệp Bằng ngồi dậy, kéo cô ngồi lên trên người của anh.
Dị vật vẫn vùi vào sâu trong hạ thân của cô bỗng chốc nóng lên.
“Đã lâu chúng ta không được bên nhau rồi…. Anh nhớ em lắm! ” Lục Diệp Bằng vừa nói vừa siếc chặt mông cô để vào sâu cô hơn.
“Ưmmm… Em cũng nhớ anh” Lam Lam không biết mình đang làm gì, đầu óc chỉ biết mỗi mình anh.
Lục Diệp Bằng vui sướng, vận động kịch liệt, cắn chặt răng ôm cô vào lòng, hơi thở tràn đục thả vào tai cô.
Lúc này cơ thể của cô bắt đầu chuyển sang một cảm giác kì lạ, bụng cô chợt thắt lại, một cơn lóc xoáy đang sắp nuốt chửng lấy cô.
Nó tới rồi…
Lục Diệp Bằng cảm nhận được thứ cô đang sợ.Anh một lần nữa áp chặt cô xuống giường, người anh em của anh n.h.ấ.p mạnh thật sâu vào nơi nhạy cảm nhất của cô.
“Tiểu yêu tinh! Em lại hút hết của anh nữa rồi!” Anh trách nhẹ rồi vùi đầu vào cơ thể của cô.
Cơn khoái cảm trong người cô lập tức được đưa lên đỉnh trời xanh,chạm vào cánh cửa mà ai cũng muốn bước vào.
“Diệp Bằng…..!” Lam Lam hét lớn bấu chặt vai anh.
Cô lắc đầu dữ dội.
“Đừng…. Đừng để lại.”
Nhưng cô đã không thể nào làm thay đổi ý định của người đàn ông này, đôi mắt tham vọng nhìn vào gương mặt của cô, liền từ chối.
“Đã trễ rồi! Anh muốn… “
“Á… ” Một tiếng thắt thanh của Lam Lam vang lên, khi cô cảm nhận một dòng nước ấm nóng đang chảy ra với nhiều mật dịch màu trắng đục từ hạ thân của hai người.
Cuối cùng, Lục Diệp Bằng đã cũng thở phào thỏa mãn. Những tinh hoa của anh đã trút ra hết,b.ắ.n vào trong người con gái anh yêu.
Đây mới gọi là sự thăng hoa khát vọng với một tình cảm mãnh liệt anh dành cho cô.
Bên ngoài cơn mưa vẫn chưa chịu dừng lại,từng hạt mưa nặng nề rơi xuống.Bên trong lại là căn phòng tĩnh lặng,nhiệt độ nóng bỏng. Hai người vẫn tiếp tục quấn quýt với cuộc triền miên không biết khi nào dừng lại.
Phía bên này,Dương Tiểu Vy bị Lục Diệp Bằng nói một câu phủ phàng như vậy liền điên tiết lên đập phá đồ lung tung
“Lục Diệp Bằng…. Anh dám đối xử với tôi như vậy sao? “
Cơn giận của cô khiến cho A Vĩ sợ hãi chạy thẳng vào trong phòng.
“Con điên đủ chưa…. Nó đã nói như vậy, con còn bám theo nó để làm gì? “
“Mẹ im đi!”
Trong nhà còn có mẹ của Tiểu Vy, bà cũng đã dọn tới đây ở vì tất cả tài sản của bà đã cúng cho sòng bài hết rồi.
Lý Tuyết Cầm câm nín.
Tiểu Vy đi qua đi lại vắt óc suy nghĩ.
” Con phải tìm mọi cách để bắt anh ta phải chịu khuất phục. Con không thể nào bỏ qua khối tài sản khủng lồ đó vào tay con nhỏ đó được!”Bỗng chốc tiếng rên rỉ của Lam Lam trong điện thoại làm cô phải nhớ lại.
Tiểu Vy tiếp tục gọi điện thoại cho Lục Diệp Bằng.
Nhưng rất tiếc anh đã khóa máy từ khi kết thúc cuộc gọi với cô ta.
“A…. ” Tiểu Vy lập tức giận dữ hét lên
“Ting”.
Lúc này đột ngột vang lên tiếng chuông cửa.
Gương mặt Tiểu Vy rạng rỡ, trong đầu chỉ nghĩ đến Lục Diệp Bằng đã đến,cô vui mừng không suy nghĩ liền đi ra mở cửa.
“Em biết anh sẽ đến…. ” Nhưng câu nói của cô chưa nói hết đã kịp dừng lại khi người đứng ngoài cửa không phải là người cô mong chờ.
“Bà đến đây làm gì? ” Một gương mặt quen thuộc.
Người phụ nữ mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng vang lên.
“Hình như cô Dương đang chờ ai thì phải…. Có tiện nói vài câu không? “
Tiểu Vy suy nghĩ đôi chút, rồi cũng gật đầu.
“Bà vào nhà đi! “