“Cô nói cái gì? Giải thích?”
Hoắc Tư Tước không thể nào ngờ, hắn còn chưa mở miệng tính sổ với cô mà còn bị cô chất vấn ngược lại hắn.
“Hôm nay tôi thấy thời tiết tốt, chẳng qua muốn để cho con vận động nhiều một chút. Nhưng khi tôi nhắc tới vận động con lại vô cùng kích động. Hoắc Tư Tước, anh không cảm thấy những thứ này anh đều nợ tôi một lời giải thích sao?”
“……”
Chỉ trong vài giây đồng hồ, không khí trong phòng làm việc lại bắt đầu căng thẳng như có bão tố.
Ánh mặt trời bên ngoài vẫn rực rỡ xuyên thấu qua lớp cửa kính. Thế nhưng Ôn Hủ Hủ lại cảm giác giống như mình đang đứng giữa mùa đông khắc nghiệt, bốn phía lạnh thấu xương đến mức cô cũng không khống chế được cơ thể mà run rẩy liên hồi.
Có chuyện gì vậy?
Cô nói sai gì à?
Cô dường như cảm nhận được, như thể phát giác ra được gì đó.
“Cô muốn tôi cho cô một lời giải thích phải không?”
“… Đúng.”
“Được, vậy tôi sẽ nói cho cô biết. Ôn Hủ Hủ, tại sao Dận Dận lại trở nên như vậy. Chính là bởi vì năm đó cô bỏ Dận Dận lại, vốn con đã sinh non sức khỏe yếu, mà bệnh tình lại nguy kịch. Mãi cho đến hai tuổi cũng không biết nói chuyện,con không có mẹ là như thế nào cô có hiểu được không, từ nhỏ đến lớn đều một tay tôi lo. Tính tình Dận Dận quái gở, lạnh lùng, bởi vì trong lòng thằng bé tình cảm không được trọn vẹn, cho nên dẫn đến con có đi bất cứ nơi nào cũng không hòa đồng, cũng thiếu cảm giác an toàn, lý do như vậy, đủ không?”
Hoắc Tư Tước ngồi đó, ngũ quan sắc bén. Trong lòng hắn lúc này như bùng lên ngọn lửa giận dữ làm cho từng đường nét càng trở nên đáng sợ. Ánh mắt hắn lúc này chỉ còn lại sự châm chọc.
Hoắc Tư Tước như thể đang nở nụ cười nhìn nhìn Ôn Hủ Hủ, nhưng giờ tiếng cười kia cho dù có dễ nghe bao nhiêu đi chăng nữa cũng giống như con dao đâm vào trái tim cô!