Cửu Thủy Tiên nghe lời gọi một tiếng thành chủ Bồng Lai.
Bồng Lai nói tiếp: “Nếu các ngươi có thể tìm thấy được nơi này hơn nữa còn thành công tới trước mặt ta thì ta mong các ngươi có thể giúp ta hoàn thành một việc.”
Nhiệm vụ tới rồi!
Hai mắt Cửu Thủy Tiên sáng rực.
“Nguyên nhân đều vì sai lầm ngàn năm trước của ta mới khiến Bồng Lai bị phong ấn, ta mong các ngươi có thể giúp ta dựng lại Bồng Lai bù đắp lại thiếu sót của ta năm đó, vừa hay ngươi là người trong tộc của ta, ta truyền lại vị trí thành chủ Bồng Lai này cho ngươi, sau này ngươi có thể khống chế bí cảnh này.”
Cửu Thủy Tiên liếc mắt nhìn đại thần, thấy hắn không phản đối mới gật đầu đáp: “Thành chủ yên tâm, ta cũng là giao nhân đương nhiên sẽ cố hết sức xây dựng lại Bồng Lai.”
“Còn về ngươi…” Giọng nói kia chuyển sang đại thần, ngừng một lát, “Ngươi đi tới núi Nhiêu ở Huyền Châu tìm một nhân tộc tên Hoa Dung bái hắn làm thầy.”
Hoa Dung?
Đây không phải là nhân tộc khiến Bồng Lai lưu lạc mà hai boss phía trước nghiến răng nghiến lợi nhắc tới sao?
Xem ra ở đây còn có cốt truyện ẩn, Cửu Thủy Tiên thầm nghĩ rồi lại nhìn đại thần, chỉ thấy nét mặt của hắn khẽ thay đổi, dường như biết được ít chuyện gì đó.
Hắn hành lễ với Bồng Lai, nói: “Không biết thành chủ Bồng Lai có thể cho ta một vật làm tin để tiện bề chứng minh không.”
Bồng Lai ngừng một lát dường như đang ngẫm nghĩ, sau đó một miếng ngọc bội rõ ràng là đồ của nhân tộc bay nhanh ra từ pho tượng tới trước mặt đại thần: “Cái này cho ngươi, chỉ cần ngươi đưa thứ này cho hắn thì hắn sẽ tự động đồng ý.”
Lúc nói câu này trong giọng nói lại toát ra cảm xúc phức tạp, có sầu lo tự giễu lại kèm theo chút nhớ nhung.
Đây chắc chắn là có chuyện gì rồi! Cửu Thủy Tiên dường như có điều trầm tư.
Đại thần đưa tay nhận lấy miếng ngọc bội kia, chắp tay: “Đa tạ.” Ngừng một lát lại nói, “Thành chủ yên tâm, ta sẽ giúp đỡ y dựng lại Bồng Lai, nếu có thể ta sẽ khiến y trở thành giao hoàng đời tiếp theo.”
Trong lòng Cửu Thủy Tiên kinh ngạc, vờ vịt nói mấy lời này trước mặt giao hoàng đời trước cũng không sao à? Tuy rằng vừa nãy y thật sự nghĩ vậy…
Y nhìn đại thần, trên mặt lộ ra vẻ nôn nóng, đại thần trả lại y một ánh mắt trấn an.
“Ngươi đúng là cũng không tồi.” Bồng Lai không có ý trách cứ mà ngược lại có tỏ ra vẻ tán thường nhàn nhạt, “Có mấy phần giống ta lúc trẻ, tiếc rằng…”
Là nhân tộc.
Cửu Thủy Tiên giúp ông nói xong, trong lòng lại thấy khó chịu, đây ẩn ý là thấy y không tốt, không hài lòng với y à?
“Ngươi lại rất giống ta.” Giọng nói kia lại hướng về Cửu Thủy Tiên, mang theo chút đùa vui, “Mà cũng rất giống hắn.”
Giống hắn?
Trong lòng Cửu Thủy Tiên chợt gợn, chẳng lẽ là Hoa Dung kia sao?
“Ngươi lại đây.” Bồng Lai lại nói, “Ta bây giờ sẽ truyền lại Bồng Lai cho ngươi.”
Cửu Thủy Tiên lập tức bước tới đứng yên trước mặt tượng băng, không biết có phải bị ảnh hưởng bởi lời nói vừa nãy của Bồng Lai hay không mà nhìn ở khoảng cách này giao nhân trong băng thật sự có khuôn mặt tương tự đại thần.
Đang nghĩ ngợi đột nhiên một tia sáng lạnh lẽo phóng về phía y chui vào giữa mày, bên tai truyền tới giọng nói mơ hồ của Bồng Lai: “Khi xưa vì ta mà hủy diệt, mong rằng có thể nhờ các ngươi mà tái sinh…”
Cửu Thủy Tiên mở ra giao diện nhân nhân vật, nhìn thấy sau tên mình lại có thêm một dòng, Phong Hoa Tuyệt Đại (Thành chủ Bồng Lai).
Lại nhìn tiếp kỹ năng thấy thêm một kỹ năng đặc biệt: Triệu hồi Bồng Lai.
Đây có nghĩa là bí cảnh này trước khi y dựng lại Bồng Lai sẽ tương tự như không gian tùy thân, y có thể tiến vào đánh quái không giới hạn, nhưng mà không thể dùng để chứa đồ, nếu tới mức đó thì quá sức ảo ma rồi.
Nhưng với Cửu Thủy Tiên mà nói cái này đồng nghĩa với có thêm một chiêu giữ mạng, chỉ cần gặp nguy hiểm y có thể lập tức trốn vào bí cảnh, đương nhiên trong phó bản có hạn chế thì không thể sử dụng được.
Cửu Thủy Tiên mặt mày hớn hở sắp không khép được miệng nhìn thanh kỹ năng, lợi ích từ chuyến đi này thật sự quá lớn!!
Lòng y tràn đầy vui sướng chia sẻ với đại thần: “Cảm ơn lão đại, sau này anh có chuyện gì cứ việc sai bảo em, em đảm bảo có băng lửa vượt sông cũng không chối từ!”
Quả nhiên theo đại thần sẽ có thịt ăn!
Trong chuyến đi vào bí cảnh lúc này y đã được món hời to, có cái tên thành chủ Bồng Lai này lại còn có được thành Bồng Lai trong truyền thuyết, cố gắn một phen chưa chắc là không thể trở thành giao hoàng!
Cửu Thủy Tiên cũng là kẻ có dã tâm, một cơ hội thành hoàng đế bày ra trước mắt thế này, tuy rằng ở trong biển nhưng y cũng phải nắm lấy.
“Bất cứ chuyện gì sao?” Đại thần nhướng mày.
Giờ phút này Cửu Thủy Tiên bị niềm vui làm mụ mị đầu óc, không thèm nói thêm gật đầu: “Đúng! Lão đại có chuyện gì cứ nói với em, em đi làm ngay!”
“Không gấp.” Đại thần mỉm cười, “Từ từ rồi bàn.”
Đại thần nói để sau thì cứ để sau, Cửu Thủy Tiên đã trở thành đàn em mù quáng của đại thần, hoàn toàn nghe theo sự sắp đặt của hắn.
Hiện giờ Cửu Thủy Tiên là chủ nhân của tòa thành Bồng Lai này, lòng y vừa muốn thì bọn họ đã lập tức ra khỏi cung điện tới bên rìa đảo, y cũng không quên Bạch Trúc cùng cậu fans não tàn kia, dù gì thì cũng phải dẫn theo bọn họ ra ngoài, mà để không bị nghi ngờ y quyết định tự đi sang đón hai người sang đây.
Đại thần thong thả ung dung lấy một thứ ra từ ba lô chứa đồ, khi rơi xuống mặt nước thứ ấy lập tức hóa thành một con thuyền lá: “Ngồi cái này đi.”
Hóa ra con thuyền kia là một trang bị à? Ủa, đại thần đã có sẵn thuyền rồi thì trước đó y còn kéo đại thần bơi theo chả phải bằng thừa sao?
Cửu Thủy Tiên có hơi xấu hổ.
Đại thần tựa như không nhìn thấy được, ngồi xuống ghế đổi đề tài: “Lời của Bạch Trúc nói cậu không cần tin.”
Hả?
Cửu Thủy Tiên mất một lúc mới hiểu được.
“Bạch Trúc…” Đại thần trầm ngâm nói, “Không ngây thơ như cậu thấy đâu, không nên quá tin vào lời cô ấy nói, cũng không nên quá thân thiết với cô ấy.”
Đây…
Trong lòng Cửu Thủy Tiên rất ngạc nhiên, bỗng có cảm giác thế giới đảo điên, hóa ra đoàn đội của đại thần cũng không êm đẹp như vẻ bên ngoài mà y nhìn thấy…
Như vậy xem ra trực giác ban đầu của y đã đúng, khó trách y nhìn sao cũng không thể có cảm tình nổi với Bạch Trúc.
Chỉ là chuyện em gái Tố Y đã bàn…
Y bày ra vẻ mặt rối rắm.
“Tố Y đã có người yêu.” Đại thần nhìn thấu vẻ mặt của Cửu Thủy Tiên, không lung lay nói tiếp, “Tôi đã nói rồi, Bạch Trúc không ngây thơ như những gì cậu thấy, cô ấy và Tố Y cũng không thân nhau như cậu nghĩ.”
Cửu Thủy Tiên tức thì nhíu mày, cảm tình với Bạch Trúc giảm từ quen biết hơi thân thành chả thân thiết gì.
Đại thần cong môi cười: “Trong lòng cậu hiểu là được rồi, còn cậu fans kia của cậu…”
Nói tới fans não tàn Cửu Thủy Tiên không nhịn được nhíu chặt mày, tới cả khuôn mặt cũng nhăn lại, làm thần tượng đúng là không dễ mà, nhưng dù gì thì người ta cũng là fans của mình, bởi vì thích mình mới bại não nên y cũng không thể mặc kệ được, lỡ đâu nghĩ quẩn trong lòng quậy tới tự sát thì sao?
Haiz, con người đúng là không thể quá hoàn hảo!
Đại thần cười cười: “Thật ra tôi có một cách…”