Quân Thư Ảnh trơ mắt nhìn Sở Phi Dương tiến lại gần, hơi thở quen thuộc phả vào chóp mũi y.
Vừa nãy trong lòng còn căng thẳng đề phòng, nhưng hiện tại y đã bớt cảnh giác.
Y không thể không thừa nhận, khi đối mặt với Sở Phi Dương, y không thể mang một chút địch ý nào.
Ngược lại, mặc dù phẫn nộ, nhưng y vẫn cảm thấy chua xót.Sở Phi Dương vốn có thể trở thành bá chủ võ lâm, công thành danh toại, mỹ nhân trong tay. Nhưng hắn lại vứt bỏ tất cả, thậm chí còn không để mình có đường lui.
Hắn luyến tiếc không muốn thương tổn bất cứ bên nào, dù là người sư phụ có công ơn nuôi dưỡng hay người xem mình là kẻ địch. Nhưng tất cả mọi người đều bức bách hắn, ép hắn vào đường cùng. Vì vậy, trước mặt mọi người, hắn tự thả mình xuống vực sâu vạn trượng… Tình yêu của hắn không một chút giả dối, dù là đối với sư môn hay đối với y.
Hắn vốn nên ngồi ở ngôi vị minh chủ cao thượng. Nhưng không, hắn nhảy xuống vực sâu, nơi vĩnh viễn không thể thấy ánh mặt trời…
Bất chợt, Quân Thư Ảnh cảm thấy đau lòng.
Y không thể phủ nhận mình vì Sở Phi Dương mà đau lòng. Một nam nhân cường đại nhất thiên hạ lại ôn nhu như nước, bảo hộ mọi người chu toàn, che chắn họ khỏi sóng gió.
“Sở Phi Dương.” Quân Thư Ảnh giơ tay lên muốn chạm vào mặt hắn.
Nhưng Sở Phi Dương lại ngăn y lại, ánh mắt mang tiếu ý vẫn nhìn vào Quân Thư Ảnh.
Quân Thư Ảnh cúi mặt, hàng mi khẽ run.
Đôi môi Sở Phi Dương tiến sát vào môi y, hơi thở ấm áp phả vảo mặt, đôi mắt tươi cười đối diện y. Quân Thư Ảnh nhắm mắt lại. Y cảm thấy Sở Phi Dương khẽ khàng nghiêng đầu, đầu mũi nhẹ nhàng chạm vào đầu mũi y, rồi lướt xuống môi.
Hơi ấm chậm rãi lan đến bên tai, xuống cổ. Da thịt nhẹ nhàng tiếp xúc như có như không.
Đôi môi Sở Phi Dương dừng lại bên tai Quân Thư Ảnh, một lúc sau mới nhẹ nhàng nói: “Quân Thư Ảnh, hẹn gặp lại.”
Quân Thư Ảnh mở to mắt, nhìn Sở Phi Dương. Bên môi Sở Phi Dương còn mang tiếu ý. Đôi mắt hắn vẫn sáng ngời như trước, nhưng lại có vẻ xa cách.
Quân Thư Ảnh muốn lên tiếng nhưng chẳng cách nào phát ra tiếng. Y chỉ cảm thấy nỗi buồn đè nặng trong ngực, như một tảng đá ngàn cân, ngay cả hô hấp cũng khó khăn.
Trước mặt đột nhiên tối sầm lại. Quân Thư Ảnh vội vàng giãy giụa, cố gắng bắt mí mắt nặng trĩu mở ra.
Cuối cùng bóng tối cũng bị đẩy lui, cảnh sắc mơ hồ xung quanh dần hiện ra. Quân Thư Ảnh đưa bàn tay tuôn đầy mồ hôi lạnh lên dụi mắt.
Cảnh vật trước mắt hiện lên rõ ràng, gương mặt lo lắng của Cao Phóng xuất hiện. Một tay y đang nắm chặt cổ tay Cao Phóng đến mức khiến nó bầm tím lên.
Quân Thư Ảnh vội buông tay Cao Phóng ra. Y cảm thấy chua xót, một cảm giác hết sức xa lạ với y. Đến khi Cao Phóng chần chờ đưa tay nhẹ nhàng lau mặt cho y, y mới giật mình phát hiện mặt mình đầy những giọt nước mắt nhiều năm nay chưa từng tuôn trào.
———————————————————————————
Sở Phi Dương… nếu quả thật hắn đã chết, ta cũng bắt hắn sống dậy.
—————–