Tạ Thầm Thời không có hứng thú xem thư tình của Phó Dung Dữ, khẽ chậc một tiếng.
Tạ Âm Lâu đưa tay xoa xoa khuôn mặt buồn ngủ, vừa thấy Tạ Thầm Thời đã mặc bộ âu phục màu đỏ sậm, ngay cả kiểu tóc cũng đã được tạo kiểu đặc biệt, mà cô dâu là cô còn mặc váy ngủ, đầu tóc cũng rối tung không có hình tượng, quả thật có chút không nói nổi.
Vì thế cô nhanh chóng rời giường, lấy tốc độ nhanh nhất đi vào phòng tắm rửa mặt, ngay cả bữa sáng cũng ăn tạm trong phòng ngủ.
Đội trang điểm của mẹ thấy cô tỉnh giấc thì xách đồ lên lầu, ước chừng hơn mười người.
Cũng may không gian trong phòng lớn, chen chúc đủ.
Mà Tạ Thầm Thời thì được mời ra ngoài để chiêu đãi các chị em trong gia tộc được chọn làm phù dâu.
Tạ Âm Lâu ngồi trước gương trang điểm, qua tấm gương rộng rãi nhìn mọi người vì cô mà tất bật chuẩn bị, nói không khẩn trương là giả. Có lẽ nhận ra trạng thái của cô dâu, thợ trang điểm bèn nói đùa: “Lần trước lúc thử trang điểm, tôi đã nghĩ cô và mẹ cô giống nhau như vậy, tiết kiệm cho chúng tôi được không ít lượng công việc.”
Tạo hình cho Khương Nại quen rồi, đổi một khuôn mặt tương tự tất nhiên tay nghề không hề bị áp lực.
Tạ Âm Lâu cong đuôi mắt mỉm cười, lại chuyển tầm mắt nhìn mình trong gương.
Trang điểm xong, áo cưới treo trong phòng thay đồ cũng được hai vị trợ lý khiêng ra.
Tạ Âm Lâu còn chưa mặc vào người, đội ngũ trang điểm đã có người phát ra tiếng thở dài cảm thán: “Đẹp quá.”
“Đây là thiết kế của hãng nào vậy?”
“Hay là áo cưới cao cấp trong viện bảo tàng nào đó, chưa từng thấy qua nhỉ.”
“Là hàng đặt riêng đấy.”
Tạ Âm Lâu tự mình chọn kiểu dáng, trên áo cưới màu trắng thêu một mảng lớn hoa tường vi bằng ren, trên tà váy đuôi dài còn khảm đầy ngọc trai.
Sau khi mặc lên người, khuôn mặt xinh đẹp rạng rỡ kia vô tình nghiêng sang một bên, đúng lúc ánh mặt trời ngoài bệ cửa sổ nhàn nhạt chiếu vào, làm bật lên sườn cổ trắng nõn cùng xương quai thon dài. truyện tiên hiệp hay
Nửa năm nay cô giữ gìn dáng người rất tốt, cả người đều toát lên vẻ đẹp thuần khiết trong sáng.
Tất cả mọi người trong phòng ngủ đều không dời mắt được, mà Tạ Âm Lâu xoay người, phối hợp với thợ trang điểm đeo những món trang sức có giá trị cao ngất trời lên tấm lưng trần mịn màng của cô, da thịt nhìn thế nào cũng cảm thấy trắng nõn, đứng ở khoảng cách gần cũng tìm không thấy nửa điểm tỳ vết.
Buổi trưa, lầu trên lầu dưới biệt thự đều vô cùng náo nhiệt.
Phó Dung Dữ dựa theo tập tục đến đón dâu, mặc dù nhà tân hôn chỉ cách một con đường, nhưng những thứ nên chuẩn bị anh cũng đã chuẩn bị, ngay cả nhóm phù rể cũng mời hơn mười người.
Cậu ấm nhà giàu khác kết hôn, nhiều lắm cũng chỉ mời mấy vị phú nhị đại đến chống đỡ cục diện.
Nhưng nhóm phù rể của Phó Dung Dữ đều là những người thừa kế của những gia đình giàu có bậc nhất, cũng có mấy người mới lên nắm quyền làm chủ gia tộc.
Tạ Âm Lâu mặc áo cưới xong bèn yên lặng ngồi ở mép giường, lông mi cong cong mềm mại rủ xuống, nhìn vòng ngọc phù dung giữa cổ tay để giảm bớt tâm tình khẩn trương.
Mười phút sau, cửa phòng ngủ chính được kéo ra từ bên ngoài.
Là Tạ Thầm Thời ôm cô ra ngoài trước, đợi đến đầu cầu thang mới để Tạ Thầm Ngạn ôm xuống lầu.
Vì áo cưới quá nặng, Tạ Thầm Thời lại đang mặc một bộ âu phục thể hiện dáng người cao ngất, lúc cúi người ôm cô, Tạ Âm Lâu hiếm khi cảm thấy cơ bắp trên cánh tay cậu ấy đang run rẩy, cô nhẹ nhàng nhấc cổ tay khoác lên vai em trai, đuôi mắt đượm ý cười: “Thầm Thời, quan tâm đến sắc đẹp quá mà quên mất tập thể hình rồi sao?”
Tạ Thầm Thời nói: “OK, ông đây yếu.”
Cậu ấy tuyệt đối không thừa nhận là bởi vì hồi hộp, bước vài bước tới đầu cầu thang giao Tạ Âm Lâu như một món đồ dễ vỡ cho Tạ Thẩm Ngạn, áo sơ mi trên lưng cũng đã bị mồ hôi thấm ướt.
Tạ Thầm Ngạn lại vững vàng hơn rất nhiều, sải bước dọc theo cầu thang tô điểm hoa hồng đi xuống dưới.
Theo tầm mắt dần dần rõ ràng, Tạ Âm Lâu nhìn thấy trong phòng khách rộng rãi đều là bạn bè thân quen tới chúc phúc cho cô, đứng ở phía trước nhất là Phó Dung Dữ đang mặc bộ âu phục thuần đen, hôm nay trông anh đẹp trai hơn bất kỳ người đàn ông nào trong căn phòng này, trước nguc cài nhánh hoa tường vi, làm tôn lên khuôn mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng kia. Còn cách xa nhau không xa, anh khẽ nở một nụ cười dịu dàng với cô.
Bất luận là mười năm hay là bao lâu……
Hơn một trăm phong thư và sách cổ tặng cô hàng năm, Tất cả đều khiến cho Tạ Âm Lâu có cảm giác như anh chưa từng rời đi, vẫn luôn ở bên cạnh cô.
Đi xuống cầu thang, cô nhìn ba mẹ và hai em trai, đáy mắt bắt đầu mờ sương, trong lòng cũng biết rõ sau khi cử hành xong nghi thức này, bản thân đã hoàn toàn trưởng thành, gả cho người khác.
Cảm xúc muốn khóc trong nháy mắt ập đến, những giọt nước mắt như pha lê cũng lăn dài trên má.
Tạ Thầm Ngạn cúi đầu nhìn cô, giọng nói lạnh lùng thường ngày trở nên vô cùng dịu dàng: “Đừng khóc, sẽ làm trôi lớp trang điểm đó, sau này muốn về nhà, bọn em và ba mẹ đều ở đây chờ chị.”
Tạ Âm Lâu cố gắng điều chỉnh lại hô hấp, cô cũng không muốn biến thành cô dâu xấu xí, trên mặt lại bày ra nụ cười.
Cuối cùng Tạ Thầm Ngạn vững vàng đặt cô vào lồng nguc Phó Dung Dữ, môi mỏng cười nói: “Giao cho anh dỗ đấy, anh rể.”
Cánh tay của Phó Dung Dữ còn vững chãi hơn cả cậu ấy, ôm chặt Tạ Âm Lâu đang mặc áo cưới vào trong nguc, ở trước mắt bao nhiêu người, đôi môi mỏng khẽ lướt qua đuôi mắt hơi ửng đỏ của cô, đặt xuống một nụ hôn.
Tạ Âm Lâu vươn tay ôm chặt cổ anh, giờ phút này không cần nói gì cả, chỉ cần một cái ôm nhè nhẹ là đã vượt qua tất cả.
Chú rể của cô đã đến đón cô rồi.
—— Địa điểm tổ chức hôn lễ là một nhà máy rượu lớn nhất Tứ Thành, với địa vị hiển hách của nhà họ Tạ trong giới quý tộc, những người đứng đầu những gia đình hào môn tất nhiên sẽ có mặt, hơn nữa các ngôi sao nổi tiếng lừng lẫy có giao tình rất tốt với Khương Nại trong giới giải trí cũng hiện diện chúc phúc.
Một đám cưới nổi tiếng như vậy, có thể nói là trực tiếp oanh tạc toàn bộ mạng xã hội.
Sáng sớm đã có gần hàng trăm phóng viên truyền thông canh giữ ở cửa ra vào nhà máy rượu chờ phỏng vấn, tùy tiện bắt đại một người cũng đều là tai to mặt lớn.
“Nghe nói chưa, hôn lễ lần này người chứng hôn là Phó Thanh Hoài đến từ nhà họ Phó, gia đình quyền quý nhất Lịch Thành, không ngờ anh ta còn trẻ tuổi mà lại có bối phận cao như vậy, tham gia tiệc cưới với thân phận là chú út của chú rể đấy.”
“Lần này nhà họ Tạ gả con gái, là đám cưới cao cấp tiêu chuẩn nhất mà tôi từng chứng kiến, ngay cả người dẫn chương trình cũng là mỹ nhân Khương Nùng – phát thanh viên đắt nhất đài truyền hình đấy…”
“Trong tiệc cưới đêm nay, các nhà tài phiệt hàng đầu và các ngôi sao giải trí cao cấp giống như không cần tiền vậy. Năm phút trước, Hề Vạn Thanh và Trì Chu mang theo con trai ca vương mới vừa đi qua, Hề Vạn Thanh đã rút khỏi vị trí ảnh đế nhiều năm không lộ mặt trước truyền thông, lần này lại không từ chối phỏng vấn.”
“Đáng tiếc chúng ta không thể khiêng máy ảnh vào đó, lần này việc quay phim cho hôn lễ đều bị Trần Nho Đông nhận thầu, tổng đạo diễn không kiêng dè chút nào —— ”
“Biết thỏa mãn đi, ít nhất Phó Dung Dữ còn cho phép chúng ta phỏng vấn bên ngoài nhà máy rượu đấy.”
“Cũng đúng, hôn lễ còn nửa giờ nữa là bắt đầu rồi.”
– —–oOo——